Tiêu Văn Bỉnh lẳng lặng gật đầu, hôm nay coi như lại được học thêm một bài học nữa.
Cậu áp mắt lại gần cửa sổ máy bay, nhìn những đám mây đang trôi lững lờ bên ngoài.
Đột nhiên, Tiêu Văn Bỉnh dụi dụi mắt, cậu nhìn thấy một điểm sáng, một điểm sáng đang nhanh chóng tiến lại gần.
"Sư huynh, sư huynh..."
"Có chuyện gì?"
"Chẳng phải người nói là không thể bay được sao?"
Chương Kiệt gật đầu đáp: "Đúng vậy." Trong lòng hắn lấy làm lạ, vị sư đệ này ngày thường đâu phải người dài dòng.
Kéo lấy tay áo hắn, Tiêu Văn Bỉnh chỉ tay về phía cửa sổ, nói: "Nhìn... nhìn kìa..."
Chương Kiệt cúi đầu nhìn theo, đôi mắt bỗng chốc mở to, miệng lẩm bẩm: "Sao có thể... sao lại có thể như vậy?"
Một người ngoại quốc bị hành động kỳ lạ của Tiêu Văn Bỉnh thu hút, cũng nhìn theo hướng ngón tay cậu, đột nhiên anh ta há hốc mồm, dùng hết sức bình sinh gào lên: "A..."
Họ cùng lúc nhìn thấy một nữ tử tuyệt sắc, y phục tung bay, đang đạp kiếm mà đi.
Bạch y tựa tuyết, kiếm quang như cầu vồng.
Tốc độ của nàng nhanh đến mức vượt xa máy bay, trong nháy mắt đã bay xa.
Ngay khoảnh khắc nàng lướt qua máy bay, dường như cảm nhận được ánh mắt chăm chú của Tiêu Văn Bỉnh, nàng quay đầu lại nhìn. Đôi mắt đẹp tựa như hai đầm sâu không đáy.
Hàn quang lóe lên, bóng dáng phiêu diêu, chỉ để lại hình bóng tiên tử thoát tục khắc sâu trong tâm trí Tiêu Văn Bỉnh.
"Chuyện gì vậy? Chuyện gì thế?"
Trên máy bay vang lên tiếng ồn ào, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía người ngoại quốc đang làm loạn như kẻ điên.
"Người... có người..." Người ngoại quốc kia nói tiếng Trung bập bẹ, vẻ mặt đầy hoảng loạn.
Trên máy bay, hầu như bất cứ ai nghe thấy cũng đều trợn mắt khinh bỉ, nói nhảm, trên máy bay không phải người thì là quỷ sao?
Một nữ tiếp viên xinh đẹp tiến lại gần, dù trên mặt vẫn giữ nụ cười hòa nhã, nhưng nụ cười đó nhìn thế nào cũng có phần cứng nhắc: "Thưa ông, xin hỏi ông cần giúp đỡ gì không ạ?"
Người ngoại quốc kia nắm chặt lấy tay cô tiếp viên, nói năng lộn xộn: "Bay... bay lên rồi."
"Vâng, thưa ông, máy bay đã bay lên rồi ạ." Cô tiếp viên rất chuyên nghiệp, không hề hất tay anh ta ra mà kiên nhẫn giải thích.
"Không, không phải... là người, người... bay, bay. Fly, fly, understand?"
"Thưa ông, tất cả hành khách trên máy bay đều đang bay mà."
"Phụt..." Tiêu Văn Bỉnh không nhịn được nữa, cậu ôm bụng, chỉ cảm thấy ruột gan đảo lộn, đau quặn từng cơn.
Chương Kiệt dù vẻ mặt cũng kỳ lạ không kém, nhưng hắn vẫn ngồi yên như núi. Đúng là đại cao thủ Kim Đan kỳ, định lực thâm sâu, xa không phải hạng "lính mới" tu chân như Tiêu Văn Bỉnh có thể so sánh.
"No..." Người ngoại quốc kia sốt ruột đến mức cào đầu bứt tai. Dù anh ta biết chút tiếng Trung, đối thoại thường ngày không thành vấn đề, nhưng tình huống bất ngờ này khiến anh ta chẳng biết diễn tả thế nào. Trong lúc nóng vội, anh ta định dùng tiếng Anh để kể lại.
"Khụ, là thế này." Tiêu Văn Bỉnh thấy tình thế không ổn, vội đứng dậy. Cậu đi tới bên cạnh người ngoại quốc kia, gật đầu hòa nhã với anh ta, dùng vốn tiếng Anh bập bẹ của mình nói: "I say."
Người ngoại quốc kia vừa thấy cậu liền gật đầu như bổ củi. Vốn dĩ anh ta nhìn theo ngón tay Tiêu Văn Bỉnh mới phát hiện ra dị tượng ngoài cửa sổ, giờ thấy Tiêu Văn Bỉnh chủ động đứng ra, anh ta vội vàng đồng ý.
"Mọi người, sự việc là thế này." Tiêu Văn Bỉnh lấy điện thoại từ trong ngực ra, bấm vài nút, phát một đoạn video.
Nội dung video là bộ phim nổi tiếng "Thục Sơn Kiếm Hiệp Truyện", Tiêu Văn Bỉnh chỉ tay vào màn hình, hình ảnh dừng lại ở cảnh hai người đang ngự kiếm bay trên không trung.
Bộ phim này Tiêu Văn Bỉnh tải về từ một năm trước, vẫn chưa xóa, không ngờ lúc này lại phát huy tác dụng.
Tiêu Văn Bỉnh đưa màn hình cho người bên cạnh xem qua, sau đó đưa đến trước mặt người ngoại quốc kia, hỏi: "Is this?"
Người ngoại quốc gật đầu liên tục, miệng kêu "Yes" không ngớt.
Tiêu Văn Bỉnh giơ cao điện thoại, dõng dạc nói: "Vừa rồi tôi và bạn tôi đang xem bộ phim Thục Sơn Kiếm Hiệp Truyện này, vị bạn ngoại quốc này nhìn thấy cảnh tượng này nên đột nhiên lớn tiếng kêu lên."
"Ồ." Mọi người chợt hiểu ra, cảm thấy dở khóc dở cười, ánh mắt nhìn người ngoại quốc kia không khỏi mang theo vài phần khinh bỉ.
Lời của Tiêu Văn Bỉnh nói vừa nhanh vừa gấp, lại lẫn chút phương ngữ, người Trung Quốc đương nhiên nghe hiểu, nhưng đám người nước ngoài kia thì nghe đến chóng mặt, chẳng hiểu mô tê gì.
"Mặc dù vị bạn này không hay xem phim, cũng không hiểu rõ về văn minh năm ngàn năm của Trung Hoa cổ đại. Nhưng dù sao anh ấy cũng là khách của chúng ta. Chúng ta là lễ nghi chi bang, cũng đừng trách cứ làm gì."
Lời của Tiêu Văn Bỉnh nhận được sự đồng tình của đa số mọi người, ai nấy đều trở về chỗ cũ, không ồn ào nữa.
Cậu mỉm cười với người ngoại quốc kia, vẫy tay chào tạm biệt rồi ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần.
Người ngoại quốc kia thầm cảm thấy có gì đó không ổn, tại sao người Trung Quốc lại chẳng mảy may quan tâm đến việc con người có thể bay trên không trung.
Nhưng anh ta đã tận mắt nhìn thấy cảnh trong điện thoại của Tiêu Văn Bỉnh, lại nghe cậu giải thích một tràng dài, trong lòng chỉ biết cảm kích cậu, sao có thể nghi ngờ cậu được.
Suy nghĩ một hồi, người ngoại quốc kia cuối cùng cũng quyết định. Anh ta đi tới trước mặt Tiêu Văn Bỉnh, lịch sự chào hỏi, sau đó hỏi tên bộ phim trong điện thoại của Tiêu Văn Bỉnh, định bụng sau khi về sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng.
Không ngờ hành động này của anh ta rơi vào mắt người khác, ngay cả những người vốn còn chút nghi ngờ giờ cũng xóa sạch nghi hoặc, hóa ra người ngoại quốc này thật sự đang xem phim.
Cô tiếp viên xinh đẹp bước những bước nhẹ nhàng đến bên cạnh Tiêu Văn Bỉnh, nói bằng giọng cực kỳ nhỏ: "Thưa ông, trên máy bay xin đừng sử dụng điện thoại được không ạ?"
"Được thôi..." Tiêu Văn Bỉnh sảng khoái đồng ý. Sau khi cô tiếp viên đi khỏi, cậu khẽ hỏi sư huynh bên cạnh: "Sư huynh, đó là ai vậy?"
"Không biết." Chương Kiệt trả lời rất dứt khoát.
"Sao người lại không biết ạ?"
Chương Kiệt cười khổ: "Tu chân giả trên địa cầu ít nhất cũng có vài ngàn người, tiểu huynh sao có thể quen biết hết được."
"À, vài ngàn người sao?" Tiêu Văn Bỉnh kinh ngạc thốt lên, hóa ra số lượng tiên gia không hề ít.
"Phải, nhưng mà..."
"Nhưng mà sao ạ?"
"Ngay lúc nàng lướt qua, tiểu huynh đã nhìn ra, nàng là tu vi Kim Đan sơ kỳ. Ừm, Kim Đan sơ kỳ, chắc chắn nàng mới vừa bước vào Kim Đan kỳ, chẳng lẽ trưởng bối trong sư môn không dạy bảo nàng sao?"