Về phía bên này, Diệu Diệc Tiêu thần sắc biến đổi, dần dần dấy lên vẻ điên cuồng.
Bầu không khí ngày càng ngưng trệ, hồi lâu sau, vẻ âm u trên mặt Diệu Diệc Tiêu tan biến, thay vào đó là một nụ cười châm biếm.
"Hoa Từ Kính! Ngươi cho rằng... có thể chạy thoát sao?"
"Hồi thành!" Diệu Diệc Tiêu lạnh giọng ra lệnh, sau đó dẫn theo đám người tiến về phía Túc Tâm thành.
---❊ ❖ ❊---
Hề Thiển dùng thần thức bắt được động tĩnh của bọn họ, tâm thần khẽ động.
Nàng kích hoạt một tòa Cửu Phẩm Ẩn Nặc Trận bao phủ lấy pháp ốc, che giấu căn phòng đi.
Nàng luôn cảm thấy, Diệu Diệc Tiêu... dường như có gì đó không ổn.
Theo bản năng, nàng không muốn đụng độ với hắn.
Hơn nữa, nghe lời của Diệu Ngâm Thi, dường như bên phía Từ Kính đang có biến.
Hề Thiển trầm ngâm một lát: "Tiểu Bạch, ngươi đi mang nàng ta tới đây!"
"Tại sao lại là ta?" Tiểu Bạch có chút không tình nguyện, cái thứ xấu xí đó nhìn thật chướng mắt.
"Những người khác... à không, linh thú đều đang bế quan, Tiểu Thiên và Tiểu Bảo lại không ra ngoài được..." Cho nên, chỉ đành vất vả cho ngươi vậy.
Tiểu Bạch khựng lại, đột nhiên cảm thấy không vui chút nào.
Nó dường như đã tự đào hố chôn mình.
Vốn dĩ đám người kia sắp xuất quan cả rồi, nó lại rảnh rỗi lo chuyện bao đồng, còn đem cho Cửu Tinh Ngọc Liên làm gì không biết.
Xem đi, tự đào hố chôn mình rồi.
"Tiểu Bạch..."
"... Ta đi!" Tiểu Bạch không tình nguyện đáp.
Nhưng cuối cùng nó vẫn đi, chậc, nó không đi thì cũng chẳng còn ai nữa.
Một lát sau, Hề Thiển cảm nhận được sự dao động của không gian lực.
Nhìn sang, nàng phát hiện trong màn đêm, không trung bị xé rách một đường.
Từ bên trong, một "người máu" bị vứt ra ngoài.
Khóe miệng Hề Thiển giật giật: "Tiểu Bạch, ngươi... thật quá lãng phí."
Thế nào mới gọi là lãng phí, đây chính là...
Khoảng cách gần như vậy, chỉ vì không muốn chạm vào Diệu Ngâm Thi, nó liền trực tiếp vận dụng không gian lực, xé rách không gian rồi ném người ra ngoài.
Rất tốt, rất mạnh mẽ!
"Ả ta quá bẩn!" Tiểu Bạch bĩu môi khinh bỉ, sau đó hóa thành một luồng sáng bay vào linh thú không gian.
Hề Thiển: "..."
"Minh... Minh Tâm tiên tử?" Diệu Ngâm Thi nằm liệt trên mặt đất, tay chân không còn chút sức lực, toàn thân đau nhức như bị lửa đốt, không còn chút hơi sức nào.
Nhìn nữ tử mặc pháp bào đỏ thẫm, mày mắt lạnh lùng trước mặt, ánh mắt nàng ta trở nên hoảng hốt.
"Là ta!" Hề Thiển lạnh nhạt gật đầu.
"Đa tạ..." Khóe miệng Diệu Ngâm Thi nở một nụ cười khổ, nhưng trong mắt lại ánh lên sự cảm kích chân thành.
Nàng ta biết mình không sống nổi nữa, mà cũng chẳng muốn sống tiếp.
Đan điền bị hủy, dung mạo bị hủy, tay chân còn bị nghiền nát, nàng ta... căn bản không muốn sống nữa, chỉ là... càng không muốn trước khi chết còn bị sỉ nhục, còn phải chết theo cách như thế này.
Vì vậy, đối với người đã cứu mình là Minh Hề Thiển, nàng ta thực lòng rất cảm kích.
"Ngươi muốn biết điều gì cứ hỏi ta." Nàng ta cũng hiểu, hai người vốn chẳng có bất kỳ mối liên hệ nào, người ta sẽ không vô duyên vô cớ cứu mình, nên đã chủ động mở lời.
Trong lòng Hề Thiển có chút bất ngờ.
Diệu Ngâm Thi quả nhiên đã thấu suốt hơn nhiều.
Nếu biết suy nghĩ của Hề Thiển, Diệu Ngâm Thi chắc chắn sẽ im lặng, sau đó tự giễu.
Một chân bước vào quỷ môn quan, đầu óc nàng ta đã sáng suốt hơn nhiều.
Chỉ là, bản thân nàng ta chẳng còn cơ hội nào nữa.
"Ngươi có biết chuyện của Hoa Từ Kính không?" Hề Thiển trực tiếp hỏi.
"Biết." Diệu Ngâm Thi dứt khoát gật đầu, cũng hiểu rõ đối phương muốn biết những gì.
Nàng ta lập tức lên tiếng:
"Hoa Từ Kính hai năm trước gặp được đại cơ duyên, nhận được truyền thừa, đã ngưng Anh thành công. Hơn nữa, trong tay nàng ta còn nắm giữ Cửu Thiên Huyền Hỏa, dưới sự ủng hộ của Lộng Ảnh lão tổ, đã ngồi vững vị trí Thánh nữ của Bách Hoa Tông..."
"Không chỉ vậy, nàng ta chỉ mất hai năm để dẹp tan mọi tiếng nói phản đối trong Bách Hoa Tông, hiện tại phần lớn quyền lực của Bách Hoa Tông đều nằm trong tay nàng ta..."