Băng thuộc tính vốn là biến dị của thủy thuộc tính, tự nhiên chính là khắc tinh của hỏa thuộc tính. Kiếm ý băng thuộc tính mà nàng lĩnh ngộ, dùng để đối phó với Hỏa Liệt Điểu là thích hợp nhất. Đương nhiên, nếu chênh lệch thực lực quá lớn thì không còn vấn đề khắc chế hay không nữa.
"Chíu!" Hỏa Liệt Điểu kêu lên thê lương, cánh trái của nó bị chém một vết thương lớn. Hỏa Liệt Điểu giận dữ tột cùng! Nó vậy mà lại chịu thiệt trong tay một nhân loại, nhất định phải báo thù. Nhưng Hề Thiển sao có thể cho nó cơ hội thở dốc? Lại một chiêu "Tàn Tuyết" tung ra, dường như vẫn thấy chưa đủ, nàng bồi thêm một chiêu "Phá Không!"
"Chíu!" Thân hình khổng lồ của Hỏa Liệt Điểu rơi từ trên không trung xuống, nện mạnh xuống mặt đất!
"Bình!" một tiếng, làm những người khác giật nảy mình.
"Vãi thật! Giải quyết nhanh vậy sao?" Có người trố mắt kinh ngạc.
"Không hổ danh là Minh sư tỷ..."
Từng trải qua Kim Lân Xà và Băng Lân Ngạc cấp bảy, Hỏa Liệt Điểu cấp sáu đối với Hề Thiển mà nói không phải là kẻ địch mạnh mẽ gì.
"Chíu—" Những con Hỏa Liệt Điểu khác thấy thủ lĩnh bị chém giết, liền kêu lên bi thương, tất cả đều nhìn Hề Thiển đầy phẫn nộ, cùng nhau lao về phía nàng!
"Trảm Thiên—" Chỉ cần không dùng đến kiếm "Quy Nhất", linh lực trong đan điền được Lôi Linh Châu bổ sung kịp thời là đủ dùng. Cho nên nàng rất thoải mái, hoàn toàn không có tình trạng cạn kiệt linh lực. Nhưng một đám Hỏa Liệt Điểu cấp sáu cùng xông lên, Hề Thiển vẫn thấy hơi tê da đầu. "Trảm Thiên" vừa xuất, cũng lấy đi tính mạng của hai con Hỏa Liệt Điểu. Đây là chiêu thức thuộc tính mạnh nhất của nàng ngoài "Quy Nhất", đã lĩnh ngộ đến viên mãn!
Hề Thiển nhíu mày, một đòn đắc thủ cũng không khiến nàng đắc ý, dù sao Hỏa Liệt Điểu đã bị kích thích mà trở nên điên cuồng hơn. May mà các tu sĩ khác cũng không đứng xem náo nhiệt, lần lượt ra tay, áp lực trên vai Hề Thiển giảm mạnh, đối phó càng lúc càng thuận tay.
---❊ ❖ ❊---
"Phù!" Cuối cùng cũng có thể thở phào một cái! Hề Thiển lấy ra một quả linh quả năm trăm năm nhai ngấu nghiến. Hỏa Liệt Điểu vừa giải quyết xong, đợt yêu thú cấp sáu khác lại nhanh chóng bổ sung vào. Bọn họ đã chiến đấu ròng rã suốt một ngày một đêm!
"Tiểu gia hỏa, đa tạ các ngươi!" Hề Thiển thầm cảm thán trong lòng. Nếu không có Lôi Linh Châu và Hỗn Thiên Lăng, làm sao nàng có thể nhẹ nhàng như vậy.
"Nha đầu, trở về đi!" Hề Thiển vừa ăn xong linh quả, đang định bước ra khỏi phòng tuyến để giết yêu thú thì đột nhiên nghe thấy tiếng truyền âm của Dạ Hồng. Nàng không hỏi là chuyện gì, chào hỏi Thẩm Tân Hà vài câu rồi quay về.
"Sư thúc, người tìm con có việc?" Hề Thiển đẩy cửa đại đường. Nàng hơi khựng lại, bên trong không chỉ có Dạ Hồng, mà các Hóa Thần tôn giả và Nguyên Anh chân quân của các thế lực khác cũng đều ở đó.
"Là mấy lão bất tử này tìm con đấy!" Dạ Hồng bất mãn liếc nhìn những người khác.
Người bị ông nhìn thấy đều giật giật khóe miệng, "Dạ Hồng, chú ý lời nói, ai là lão bất tử chứ?" Rõ ràng trông họ mới chỉ ba bốn mươi tuổi!
"..."
"Phi! Mặt dày, đứa nào đứa nấy đều hơn nghìn tuổi rồi, không gọi lão bất tử thì gọi là gì?" Ông chính là không vừa mắt mấy lão già này, lớn tuổi như vậy rồi mà còn cứ dòm ngó Minh nha đầu.
"Được rồi, chúng ta đâu có bắt con bé đi làm chuyện gì nguy hiểm?" Mai Thương Vân bất lực, Dạ Hồng thực sự quá kích động rồi.
"Hừ hừ, các người dám sao?" Dạ Hồng khinh bỉ liếc họ một cái. Còn nói chuyện nguy hiểm, Minh nha đầu là người bình thường sao? Con bé chính là bảo bối của sư huynh đấy!
Mai Thương Vân và những người khác khựng lại, họ quả thực... không dám. Chuyện nha đầu này hồi còn ở Trúc Cơ kỳ bị ma tu đánh rơi vào đường hầm không gian, nghĩ lại thôi đã thấy lạnh người. Sự trả thù của nhà họ Tô và Dạ Kình tôn giả... ôi chao, thật khiến người ta sợ hãi.
"Minh nha đầu, lại đây!" Dạ Hồng quay sang Hề Thiển, nụ cười trở nên bình thường hơn. Dù sao... ông cũng sợ bị đánh.
"Con bái kiến các vị tôn giả, chân quân, bái kiến sư thúc, bái kiến lão tổ!" Hề Thiển trịnh trọng hành lễ vãn bối. Nàng không muốn sư phụ bị người ta chê trách!