Chiếc đầu rơi xuống đất của gã tu sĩ Kim Đan kia lăn đến ngay dưới chân Trần Nhược Mộng.
"Ai?"
Sắc mặt Trần Nhược Mộng sa sầm. Kẻ đến rốt cuộc là thần thánh phương nào, lại có thể vô thanh vô tức giải quyết thuộc hạ Kim Đan hậu kỳ của ả!
Hề Thiển không thèm đoái hoài đến ả, tiếp tục che giấu thân hình, giải quyết những kẻ bám đuôi phía sau.
Lần này đám hộ vệ đã có phòng bị, nhưng vẫn không địch lại một Hề Thiển ẩn mình trong bóng tối.
Nhân lúc bọn chúng sơ hở, Hề Thiển lập tức ra tay.
Nàng nhanh chóng lấy ra một trận bàn bát phẩm rồi kích hoạt, động tĩnh nơi này tuyệt đối không thể truyền ra ngoài.
Trần Nhược Mộng thấy hộ vệ lại hao hụt thêm một người, trong lòng hiếm hoi dâng lên một tia hoảng loạn.
Ả vội vàng truyền tin ra ngoài.
Thế nhưng truyền thư lại bị chặn đứng. Hề Thiển đã sớm đề phòng chiêu này của ả, bởi lẽ việc dẫn dụ tu sĩ Nguyên Anh đến đây sẽ là tai họa ngập đầu đối với nàng.
Lần này Trần Nhược Mộng thật sự hoảng hốt: "Tiền bối..."
Hề Thiển không cho ả cơ hội mở miệng, trực tiếp đánh ngất ả. Người đàn bà này hiện tại chưa thể giết, bằng không bọn họ cũng chẳng thể thoát ra ngoài.
"Đi!" Hề Thiển thu hồi Già Thiên Bế Nhật Quyết, vớt Triệu Thanh Hoan ra khỏi huyết trì.
Đám người Nam Cung Vy Sênh lảo đảo đỡ lấy Lan Ngự và Lâm Trúc.
Dù Hề Thiển đang đeo mặt nạ, họ vẫn nhận ra nàng.
Chưa kịp mừng rỡ, việc trước mắt là phải thoát thân đã.
"Huyễn Nhi, trông cậy vào em cả đấy!" Hy vọng huyễn cảnh của Huyễn Nhi có thể kéo dài cho bọn họ một chút thời gian.
"Tỷ tỷ, mau đi thôi, có Nguyên Anh hậu kỳ!" Đối phó với Nguyên Anh hậu kỳ, tiểu gia hỏa chỉ có thể chống đỡ được nửa canh giờ.
Hề Thiển không dám chậm trễ, ném linh chu ra rồi kéo mọi người lên.
Nàng lập tức thúc giục linh chu ra sức tháo chạy!
Đây là hướng về phía tông môn, chỉ cần trở về địa bàn của Linh Hư Tông, bọn họ sẽ an toàn.
"Hề Thiển, muội mau đến đây xem, Thanh Hoan... Thanh Hoan..." Đột nhiên, Mộc Linh òa khóc nức nở.
Hề Thiển nhanh chóng tiến lại gần. Nhìn thấy thương thế của Triệu Thanh Hoan, ánh mắt nàng ngưng tụ thành băng lạnh.
Kinh mạch tổn hại, tâm phế suy kiệt, ngay cả thần thức cũng bị trọng thương.
Trần Nhược Mộng!!
"Thanh Hoan!" Lan Ngự vừa khôi phục được chút linh lực liền vội nhào tới.
Vành mắt gã đỏ hoe, hận không thể người nằm đó là chính mình.
Hề Thiển đút cho nàng ấy một viên lục phẩm Liệu Thương Đan, tình trạng của Triệu Thanh Hoan mới dần ổn định trở lại.
Thế nhưng thương tổn ở thần thức...
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Nàng rất muốn biết vì sao bọn họ lại đụng độ Trần Nhược Mộng.
Mộc Linh nghẹn ngào kể lại đầu đuôi gốc rễ sự việc.
Hóa ra là vì nàng?!!
Hề Thiển khẽ híp mắt. Việc nàng đang tìm kiếm thiên tài địa bảo, những người thân thiết đều biết rõ.
Bọn họ vô tình có được một viên Mộc Hệ Tinh Hoa, liền bàn nhau đem tặng cho nàng.
Nào ngờ lại bị Trần Nhược Mộng đi ngang qua phát hiện.
Cướp người là giả, đoạt bảo mới là thật. Trần Nhược Mộng lục tung nhẫn trữ vật của mấy người bọn họ nhưng không tìm thấy Mộc Hệ Tinh Hoa.
Ả liền trút hết giận dữ lên người họ.
Đây cũng là lý do vì sao dù bị tra tấn dã man, mấy người bọn họ vẫn ngậm chặt miệng không nói.
Họ luôn nhận đồ của Hề Thiển, chưa từng tặng lại nàng thứ gì.
Lần này khó khăn lắm mới có được một món bảo vật ra trò, mà nàng lại đang cần gấp, dù thế nào họ cũng không thể để kẻ khác cướp mất.
Khóe mắt Hề Thiển nóng lên, lũ ngốc này.
Đột nhiên, Hề Thiển cảm nhận được bọn họ đã bị một luồng thần thức mạnh mẽ khóa chặt.
Đuổi theo nhanh như vậy sao! "Xích Huyết, đưa bọn họ đi trước!"
"Hề Thiển?!..."
"Tỷ tỷ!"
Xích Huyết không đồng ý, để Hề Thiển ở lại đây chẳng khác nào nộp mạng.
"Nghe lời!" Giọng Hề Thiển đanh thép không thể nghi ngờ.
Xích Huyết nghiến răng, thúc giục linh chu lao vút đi. Nhanh lên, nhanh hơn nữa, tiểu Hề Thiển, đợi ta!
"Hề Thiển —"
Đám người Lan Ngự đương nhiên cũng cảm nhận được luồng uy áp mạnh mẽ đang ập đến kia.
"Hừ! Muốn chạy sao?"
Trần Kiếm Hà cười hiểm ác. Hôm nay ai cũng đừng hòng trốn thoát, đến đi tự do trong Sinh Tử Môn của lão, coi Trần Kiếm Hà lão là kẻ ăn chay chắc?
"Phụt —" Hề Thiển không chống đỡ nổi toàn bộ uy áp của Nguyên Anh hậu kỳ, phun ra một ngụm máu lớn.
Mấy người trên linh chu càng bị chấn động đến thương càng thêm thương.
"A Di Đà Phật, Trần thí chủ hiếp đáp tiểu bối như vậy, e là không ổn đâu!" Từ phía xa bỗng truyền đến một tiếng phật hiệu.
Hề Thiển nghe giọng nói này thấy có chút quen tai.
"Không liên quan đến ngươi!" Trần Kiếm Hà gầm lên, định tăng thêm uy áp.
Trần Không phất tay một cái, Hề Thiển chỉ cảm thấy luồng uy áp nặng như thái sơn đè nặng trên người mình trong nháy mắt đã tan biến không còn một tống tích.