Hắn đưa tới một chén linh trà, Hề Thiển đón lấy uống cạn một hơi, sự mệt mỏi ban nãy lập tức tan biến sạch sành sanh!
Nàng nằm dài trên bãi cỏ, vô ngôn nhìn trời: "Cứ cảm giác ta là kẻ thù chung của cả Vô Biên vậy!"
Kẻ thù nhiều như chó, kẻ muốn lấy mạng nàng thì đi đầy đường!
"...Vậy giờ phải làm sao?" Cửu Ngâm nhíu mày, Hề Thiển và những kẻ kia vốn có khoảng cách tu vi, chưa kể đến bọn họ.
Bọn họ mà đi ra ngoài thì chỉ có nước kéo chân nàng.
"Mẫu kê nha, căn bản không ra ngoài được!" Hề Thiển dở khóc dở cười!
"Mẫu kê? Mẫu kê là cái gì?"
"Không có gì, giờ ta phải nhanh chóng nghĩ cách hội hợp với Cửu Ngự và những người khác," bằng không cái mạng nhỏ của nàng sớm muộn gì cũng xong đời!
Hề Thiển vẫn đang trốn trong không gian, lại không biết rằng, bên trong Vô Biên Luyện Ngục đã vì sự xuất hiện của nàng mà nổ tung.
Minh U Đế Quân! Vị tồn tại cao cao tại thượng, chủ tể sinh tử kia, sau khi vẫn lạc lại tái xuất, còn tới tận Vô Biên Luyện Ngục, mối thù của bọn họ cuối cùng đã có nơi để giải tỏa.
Mỗi ngày sống trong Vô Biên Luyện Ngục như cái xác không hồn, cuối cùng cũng có việc đứng đắn để làm rồi.
Vô Biên Luyện Ngục vì sự xuất hiện của Hề Thiển mà xảy ra biến động long trời lở đất, đại đa số mọi người đều hận nàng.
Việc này có liên quan đến chức trách của nàng tại Thần Giới năm xưa. Tuy lúc đó nàng không nắm giữ Thần Phạt, nhưng lại quản lý Hình Pháp. Mỗi khi có người phạm lỗi, đều do nàng xử lý, mà nàng lại lạnh lùng vô tình, chưa từng nể nang ai, chỉ cần phạm lỗi thì chỗ nàng tuyệt đối không có đường xoay xở.
Rất nhiều người đã bị chính tay nàng tống xuống đây.
Vô Biên Luyện Ngục sở dĩ được gọi là luyện ngục, chính là vì người tới đây vĩnh viễn không có ngày ngóc đầu lên được.
Sự hỗn loạn ở nơi này có thể tưởng tượng được là kinh khủng đến mức nào!
Phong Quy Vân đang nằm dài tại nơi ở của mình, chán chường chờ chết, à không, nàng không chờ chết, chỉ là ăn không ngồi rồi.
Dần dần, nàng cũng nhận ra những thay đổi ở Vô Biên Luyện Ngục.
Nhưng nàng thấy chẳng có gì thú vị nên cũng chẳng buồn quan tâm.
Cho đến một ngày, phát hiện nam sủng bên cạnh cứ ấp a ấp úng, Phong Quy Vân mất kiên nhẫn: "Có phải Vô Biên Luyện Ngục sắp hủy diệt rồi không? Ngươi treo cái bộ mặt đưa đám đó làm gì!"
Khóe miệng nam sủng co giật, trong lòng vốn không muốn nói cho Phong Quy Vân biết sự thật. Nếu không phải vì bao năm nay hắn chịu ơn nàng không ít, hắn có phải do dự như thế này không?
Đúng là không biết lòng người!
"Có lời thì nói, có rắm thì thả, ấp a ấp úng như vậy, ta nhìn còn thấy bực thay cho ngươi!" Phong Quy Vân gắt gỏng nói.
Trong lòng nàng cũng chẳng để tâm, dù Vô Biên Luyện Ngục có hủy diệt thì đã sao, cùng lắm thì đổi chỗ khác tiếp tục quậy phá!
Thế là nàng lại lười biếng đổi tư thế nằm ườn ra đó!
Đừng nói đến chuyện phơi nắng, cái quỷ địa như Vô Biên Luyện Ngục này mà có cái thứ gọi là mặt trời sao?
"...Vô Biên Luyện Ngục đã xảy ra biến động long trời lở đất, chỉ vì nơi này xuất hiện một người không thể nào xuất hiện!" Nam sủng hít sâu một hơi, vẫn quyết định nói cho nàng biết.
Phong Quy Vân đối xử với hắn không tệ, hắn là người biết điều, dù sao hắn cũng là kẻ có lương tâm duy nhất ở Vô Biên này.
"Người nào? Lão già Thiên Quân kia tới à? Hắn bị người ta soán ngôi rồi sao?" Phong Quy Vân căn bản không để vào mắt.
Khóe miệng nam sủng co giật điên cuồng, suýt chút nữa không kìm được.
Nếu lời này mà bị Thiên Quân nghe thấy, bọn họ chắc chắn sẽ bị xóa sổ ngay lập tức!
"...Là người mà nàng thường xuyên nhắc đến, Minh U Đế Quân!" Nam sủng lại hít sâu một hơi lần nữa.
Lời vừa dứt, tĩnh lặng! Lại tĩnh lặng!
Ngay lúc nam sủng đang bất an, định mở miệng lần nữa, đột nhiên cảm thấy hơi thở ngưng trệ. Hắn nhìn người đàn bà đang bóp cổ mình, ánh mắt nhìn hắn điên cuồng lại biến thái, trong lòng trào dâng nỗi hối hận vô biên.
Nếu vì mình nhiều lời mà bị Phong Quy Vân trong cơn kích động giết chết, hắn sẽ hận cái miệng thối của mình đến chết mất.
"Ngươi! Nói! Cái! Gì?" Phong Quy Vân gằn từng chữ hỏi.
Nam sủng, tức Tạ Kỷ Quy, hô hấp không thông, nhưng vẫn cố nhịn đau trả lời: "Ta... nghe người khác lén lút nói, nói Minh U Đế Quân chuyển thế, đã tới đây."
Lời vừa nói xong, Phong Quy Vân đã vô thức buông tay.
"Lời này là thật?" Nỗi cuồng hỉ trong mắt Phong Quy Vân bị nàng kìm nén, nàng sợ đây chỉ là một màn mừng hụt.
"Ta quả thực đã nghe như vậy."
"Ha ha ha ha!" Phong Quy Vân buông Tạ Kỷ Quy ra, ngửa đầu cười điên cuồng. Nàng biết ngay mà, nàng biết ngay người đàn bà Minh U kia sẽ trở lại. Đã lâu như vậy rồi, nàng chờ đến mức gần như tê liệt!
"Đi, chúng ta đi tìm nàng!" Cười được nửa chừng, Phong Quy Vân đột ngột dừng lại, phải tìm Minh U thật nhanh.
Nếu để Tử Yên biết Minh U trở lại trước, hậu quả sẽ khôn lường!
Trong mắt nàng lóe lên một tia thâm trầm phức tạp. Kể từ khi Minh U vẫn lạc, để tránh né người đàn bà chết tiệt Tử Yên kia, nàng bất đắc dĩ mới tới Vô Biên Luyện Ngục. Hừ! Người đàn bà đó tốt nhất là nên chờ đó.
Chờ bọn họ trở về, nhất định sẽ đánh cho ả ta hồn phi phách tán!
Tạ Kỷ Quy xoa cổ, không nói một lời đi theo sau lưng Phong Quy Vân, hắn không thể rời xa nàng.
Theo lời Phong Quy Vân, tên của hắn có một chữ giống với nàng, trời sinh đã là phải ở bên nhau.
Nhưng cái "ở bên nhau" này, lấy Phong Quy Vân làm chủ.
Hơn mười vạn năm qua, hắn đã quen với tính khí thất thường, sáng nắng chiều mưa của nàng rồi.
Hề Thiển nghỉ ngơi đủ trong không gian, lại bước ra ngoài.
Nàng không thể ở trong không gian cả đời, dù sao không gian cũng không tự di chuyển, nếu nàng không ra ngoài thì vĩnh viễn sẽ bị kẹt trong đó.
Lần này Hề Thiển vô cùng cẩn thận, thu liễm hơi thở của mình.
Dù biết ngụy trang trước mặt những kẻ này chẳng có tác dụng gì, nhưng cũng không thể cứ thế mà nghênh ngang để lộ gương mặt thật của mình đi lại trong Vô Biên Luyện Ngục.
Cẩn thận từng chút một, nàng cũng tránh được không ít người.
Hiện tại nàng không phân biệt được ai ở Vô Biên Luyện Ngục sẽ làm lơ mình, chỉ có thể tránh né tất cả.
Đi đi dừng dừng dọc đường, thấy nguy hiểm là trốn vào không gian bị cắt rời, cũng coi như là bình an vô sự.
Không hiểu rõ Vô Biên Luyện Ngục, nàng căn bản không biết mình đang đi đâu, chỉ có thể như con ruồi mất đầu, đi lang thang trong Vô Biên Luyện Ngục.
Tìm kiếm tung tích của A Cẩn và những người khác, cũng như tìm lối ra.
Nhưng cứ đi dạo trong Vô Biên Luyện Ngục như vậy, Hề Thiển cũng đại khái nắm bắt được vài điều, diện tích của Vô Biên Luyện Ngục không hề nhỏ, dù không thể so với Tiên Giới, nhưng ít nhất cũng tương đương với Linh Giới.
Hơn nữa, linh lực ở đây cực kỳ loãng, phần lớn đều là tạp chất.
Tu luyện ở nơi này quả thật rất khó khăn, nàng trầm tư suy nghĩ về tình hình của Vô Biên Luyện Ngục.
Đột nhiên, nàng cảm nhận được một luồng sức mạnh đe dọa đến tính mạng, ánh mắt biến đổi, lập tức mượn sức mạnh của pháp tắc thời gian và không gian, ném bản thân ra khỏi vị trí vừa đứng!
Ầm!
Chỉ trong tích tắc, nơi nàng đứng ban nãy đã bị san bằng thành bình địa, bụi bay mù mịt, dù cách qua không gian nàng vẫn bị chấn thương!
"Khụ khụ..." Hề Thiển không nhịn được ho hai tiếng!
"Không ngờ tu vi không ra gì, phản ứng lại nhanh nhạy đấy!" Một giọng nói lạnh lùng vô tình nổ vang trên đỉnh đầu Hề Thiển!
Sắc mặt nàng lập tức tái nhợt!
Lồng ngực và thức hải truyền đến cơn đau không thể kìm nén, Hề Thiển hiểu rõ, lần này nàng gặp phải kẻ khó chơi rồi!
"Không ngờ có ngày ngươi lại rơi vào tay ta nhỉ?" Một bóng người màu trắng xuất hiện, toàn thân tỏa ra khí tức âm u.
Đặc biệt là đôi mắt hắn, nhìn người toàn là vẻ âm hiểm.
Lại một kẻ điên nữa.