Tại Hư Không Giới lúc này.
Một bóng người đột ngột không báo trước rơi xuống giữa đám người đang tranh giành tài nguyên tu luyện.
Nhìn thấy vị nữ tử tuyệt thế từ trên trời rơi xuống, tất cả mọi người đều im bặt một cách quỷ dị.
Không ai dám cử động, vì chưa rõ lai lịch nên không kẻ nào dám mạo hiểm tiến lên.
Ở Hư Không Giới, chẳng có bất kỳ quy tắc nào, người ở nơi này cũng chẳng có lấy một nguyên tắc đạo lý để nói tới.
Giây trước còn đang đắc ý, giây sau đã mất mạng là chuyện thường ngày ở huyện, thế nên ai nấy đều sống cực kỳ cẩn trọng.
Thêm vào đó, linh lực ở Hư Không Giới vô cùng mỏng manh, khi thấy y phục pháp bảo thượng hạng trên người kẻ vừa rơi xuống, họ lại càng thêm kiêng dè.
Nếu không phải có chỗ dựa vững chắc, làm sao có người lại nghênh ngang phô trương như vậy.
Nhìn đám người họ xem, ai nấy chẳng phải đều quần áo rách rưới sao!
Mọi người chờ một lúc, thấy Hi Thiển không có động tĩnh gì, liền thăm dò tiến lên phía trước một chút.
Phát hiện người trên mặt đất vẫn không nhúc nhích.
Từng kẻ một bắt đầu đỏ mắt, bỗng chốc ùa lên như ong vỡ tổ, còn tranh giành tài nguyên tu luyện cái nỗi gì nữa, người xuất hiện trước mắt này còn giá trị hơn đống tài nguyên quỷ quái kia nhiều!
Đột nhiên!
"Ầm——"
Ngay khi đám người đang bất chấp lao tới, từ trên người nữ tử rơi xuống kia, đột ngột bùng nổ một luồng sức mạnh hủy diệt cực kỳ khủng khiếp.
Lấy nàng làm tâm điểm, những kẻ lao vào đều bị nổ tung thành bụi phấn, còn nàng thì vẫn vẹn nguyên, chỉ là đang trong trạng thái hôn mê.
Vụ nổ này thu hút những kẻ ở gần đó, vì lợi ích trước mắt, ai nấy đều vô cùng điên cuồng.
Sau đó...
Lớp lớp người nối đuôi nhau tới chịu chết!
Dần dần, từng ngày trôi qua, nơi này trở nên hoang vu hơn, những kẻ tới sau cũng học khôn ra. Dù là yêu thú, nhân loại, hay quỷ tu, cùng với một số ít ma tu, tất cả đều vây quanh ở đây, không dám lại gần thêm nửa bước.
Thế là, Hư Không Giới xuất hiện một cảnh tượng như vậy: dưới bầu trời hoang vu, giữa không trung lơ lửng một bong bóng linh lực trong suốt, trên bề mặt bao phủ ánh huỳnh quang màu tím nhạt. Trong bong bóng, một nữ tử tuyệt thế với y phục màu tím nhạt đang nằm lơ lửng.
Nữ tử nhắm chặt hai mắt, mày liễu mắt ngài, ấn ký hoa sen đỏ giữa chân mày sống động như thật.
Dù nàng nhắm mắt, nhưng vẫn có hơi thở nhàn nhạt lưu chuyển, khiến người ta theo bản năng cảm thấy khó lòng đụng vào.
Ánh mắt mọi người đổ dồn vào nàng, vừa kiêng dè, vừa sợ hãi, vừa tò mò, phần lớn trong mắt còn lộ rõ vẻ thèm khát và tham lam.
Chỉ vì có quá nhiều kẻ không tin tà đã tan thành mây khói trước khi kịp lại gần, nên không ai dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.
Một hậu duệ ma tu bị đày ải từ mười vạn năm trước, vuốt cằm, trong mắt lóe lên vẻ âm u.
"Ả ta là thứ gì ở đâu tới vậy, trên người lại có sức mạnh đáng sợ đến thế?!"
Sức mạnh đó dường như còn khắc chế ma tu mạnh mẽ hơn cả!
Vì vậy, trong số những kẻ nối đuôi nhau lao vào, rất hiếm thấy sự tham gia của ma tu.
Hư Không Giới là nơi đày ải tội nhân của sáu giới, nơi đây có đủ thần, tiên, ma, nhân, yêu và quỷ. Ai nấy đều không phục ai, cũng chẳng cam tâm bị kẻ khác sai khiến và thống trị, nên dù đã hàng chục vạn năm, nơi này vẫn là một vùng hỗn loạn.
Mọi người đều dựa vào bản lĩnh của chính mình.
Trừ một số người đã sinh sôi hậu duệ, hình thành nên những gia tộc nhỏ.
Tất nhiên, cũng chỉ dừng lại ở mức gia tộc nhỏ, vì những kẻ khác ở Hư Không Giới sẽ không bao giờ để mặc cho một nhà nào đó độc chiếm quyền lực.
Chỉ cần có kẻ khuếch trương thế lực, những kẻ khác sẽ ùa vào, không phải là hợp tác, mà là vì có chung mục tiêu: chặt đứt tâm địa của kẻ muốn bành trướng.
Thế nhưng từ khi cảnh tượng kỳ lạ này xuất hiện, người các lộ mới có thể bình tâm ngồi lại bàn luận đôi câu.
Thực sự là người xuất hiện đột ngột này quá đỗi quỷ dị, bất kể là ai, cứ lao vào là tan thành mây khói.
Một tồn tại khủng bố như vậy lại xuất hiện ở Hư Không Giới, người ở đây không khỏi suy diễn lung tung.
"Không biết nữa, ta tới đây ba năm rồi, ba năm trước, tận mắt thấy một đám người không chờ nổi, không tin tà nên trực tiếp lao vào, kết quả là còn chưa kịp chạm tới, chậc chậc, đã tan thành tro bụi!" Một quỷ tu khoanh tay, vẩy vẩy ống tay áo rách rưới nói.
Sự kiêng dè trong mắt hắn không hề che giấu.
"Ta cũng tận mắt thấy có kẻ lao lên, rồi nổ tung!"
"Không sai, khi nổ tung, trong sức mạnh đó dường như còn xen lẫn một chút... ừm, cảm giác thanh tẩy!"
"Thanh tẩy?!" Chẳng phải đó là kỹ năng chỉ người của Thần Giới mới có sao?
Người có mặt ở đó đều đổ dồn ánh mắt về phía kẻ bị đày ải từ Thần Giới xuống.
Kẻ đó đảo mắt, gằn giọng đầy ác ý: "Nhìn ta làm gì? Nếu ta biết chuyện gì xảy ra thì còn ở đây sao?"
Chẳng phải hắn đã vác người đi từ lâu rồi à?
Tuy nhiên, ánh mắt hắn lóe lên, điều hắn không nói ra là hắn còn cảm nhận được một tia hơi thở của thần phạt.
Thần phạt... chỉ có Tử Yên Đế Quân của Thần Giới mới có thể khống chế được một chút, chẳng lẽ... người phụ nữ trước mặt này là Tử Yên Đế Quân?
Không thể nào!
Dù hắn chưa từng gặp Tử Yên Đế Quân, nhưng đã nghe mô tả về dung mạo của nàng, tuyệt đối không phải như thế này.
Mọi người hừ lạnh một tiếng, cũng không thèm quản hắn.
Tiếp tục nhìn người đang say ngủ kia.
"Nàng đã ngủ mấy năm rồi, không có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh lại, đây là vì sao?"
Câu hỏi này cũng là điều khiến mọi người thắc mắc, nhưng tương tự, chẳng ai biết câu trả lời.
Dù có biết đáp án, họ cũng sẽ không đem ra bàn luận. Hư Không Giới chính là thực tế như vậy, họ không muốn làm lợi cho kẻ khác.
Mình không có được, thì kẻ khác cũng đừng hòng có được.
Mang theo đủ loại tâm tư, một nhóm người cứ thế ở lại đây năm này qua năm khác, thật đúng là tuyệt.
Hơn nữa, vì ‘kỳ cảnh’ đột ngột xuất hiện này, các cuộc tranh đấu ở Hư Không Giới lại giảm đi một chút ít.
Hi Thiển dù chết cũng không thể ngờ rằng mình lại có tác dụng này.
Nhưng lúc này nàng vẫn chưa biết, nàng đang bị mắc kẹt trong thức hải của chính mình, căn bản không thể thoát ra.
Dù có ý thức, nàng lại không thể điều khiển cơ thể mình.
Thậm chí quỷ dị hơn là nàng không thể liên lạc với U Huỳnh và những người khác.
Hi Thiển thử xông ra khỏi thức hải, thử nhiều lần không thành nên đành bỏ cuộc.
Sau đó nàng bắt đầu tu luyện trong thức hải, dù chẳng biết có tác dụng gì hay không.
Cứ như vậy, lại qua mấy năm nữa, người tụ tập ở đây ngày càng đông, mọi người rảnh rỗi không có việc gì làm, còn đặc biệt đặt cho nơi này một cái tên!
Lạc Thần Kính!
Nghe thì rất có ý cảnh, nhưng ý nghĩa thì tuyệt đối không hề thân thiện chút nào.
Lạc Thần Kính, vị thần nữ rơi từ trên trời xuống, mang đầy vẻ giễu cợt.
Chờ đợi khoảng mười năm, một số người đã không thể nhẫn nhịn được nữa.
Dù tận mắt nhìn thấy kẻ khác biến mất, họ cũng không tin mình không phải là trường hợp may mắn ngoại lệ.
Thế nên, lại có kẻ rục rịch muốn hành động!
"Lão tử đánh cược một phen, nàng ta nằm đây mười năm rồi, dù không tu luyện nhưng có thể cảm nhận được tu vi đang tăng lên từng ngày, chắc chắn mang theo chí bảo, dù không có thì thể chất của nàng cũng tuyệt đối không phải người thường có thể so sánh, lão tử nhất định phải thử một lần!"
"Ta cũng đi!"
"Cả ta nữa!"
Hư Không Giới chưa bao giờ thiếu những kẻ thích mạo hiểm!
A——
Chúc ngủ ngon, hôm nay Hi Thiển xuất hiện, mà lại như không xuất hiện, ha ha ha, chưa kịp nói một câu nào...