"Không phải họ muốn ra tay, mà là đã ra tay rồi." Đột nhiên, một giọng nói cắt ngang cuộc thảo luận của mọi người.
Tất cả nhìn lại.
Quả nhiên, thành chủ Vĩnh Lạc cùng mấy vị trưởng lão đều đã hành động.
Hề Thiển đặt Cực Dạ bên cạnh Minh Ngự, gật đầu với hắn một cái, sau đó phất tay thả ra mấy ngàn con Xích Huyết Phong bậc chín, dẫn đầu là mấy con yêu thú hình người!
Nàng đứng ở phía trước nhất, hồng y tung bay phần phật, mái tóc đen không gió tự bay, một dải Hỗn Thiên Lăng trên đầu vắt ngang qua ngực, trong tay nắm chặt Thần Phạt Chi Kiếm, trên thân kiếm lấp lánh tia điện xèo xèo.
"Lão Lôi!"
Đôi môi đỏ mọng của nàng khẽ động, thốt ra hai chữ!
Ngay sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, vô số đạo Cửu Thiên Thần Lôi từ trên đỉnh đầu nàng ầm ầm giáng xuống!
Hiện trường rơi vào một sự tĩnh lặng quỷ dị!
Rồi sau đó bùng nổ những tiếng cảm thán dữ dội!
"Mẹ kiếp, đó đều là yêu thú bậc chín sao?!"
"Chắc ta mù rồi, ta nhìn thấy Cửu Thiên Thần Lôi!"
"Ngày đó ta từng có may mắn được thấy một lần!"
"Ta là lần đầu thấy, hóa ra thật sự có người điều khiển được Cửu Thiên Thần Lôi!!" Lúc đầu nghe đồn, còn tưởng là lời đồn thổi thất thiệt!
"Ngươi sai rồi, đó là do Thiên Lôi Thú điều khiển."
"Đánh rắm, ngươi đã đọc Vạn Thú Lục chưa? Trong đó ghi chép Thiên Lôi Thú có thể điều khiển Cửu Thiên Thần Lôi sao?"
Lời này khiến không ít người khựng lại.
"...Chuyện đó thì không!"
"Vậy chẳng phải là xong rồi sao!"
"!!!"
Người thành Vĩnh Lạc nhìn thấy yêu thú che kín bầu trời, sắc mặt đen như đít nồi.
Số lượng này, gấp mấy lần tu sĩ của họ.
"Vị đạo hữu này, đối đầu với thành Vĩnh Lạc không phải là quyết định sáng suốt!" Đại trưởng lão thành Vĩnh Lạc nhìn Hề Thiển, ánh mắt ngưng trọng.
Hề Thiển khẽ động tay phải, ánh mắt hơi nhấc lên: "Có sáng suốt hay không không quan trọng."
"Vậy là đạo hữu quyết tâm muốn cứu người?"
"Rất rõ ràng."
"Hừ, vậy để ta thử xem bản lĩnh của ngươi, chẳng qua chỉ là một kẻ Phân Thần hậu kỳ, không biết tự lượng sức mình!" Hắn đột nhiên bùng phát, trong chớp mắt đã đến trước mặt Hề Thiển.
Hề Thiển vẫn luôn đề phòng, xét về thực lực và tu vi, nàng kém quá xa, nhưng nếu là tốc độ, nàng vẫn có sức để so tài.
Dù sao cũng đã nắm giữ Không Gian Pháp Tắc, cắt đứt một khoảng không gian không phải chuyện khó!
"Biến mất giữa không trung?!"
"Nàng ta vậy mà biến mất không để lại dấu vết!"
"Các ngươi xem, yêu thú của nàng ta đều biết trận pháp!"
Mọi người trợn tròn mắt, nhìn hàng ngàn con yêu thú kết trận!
Đây chính là kết quả huấn luyện của Chiến Vô Song, ngoài mấy con Xích Huyết ra, những yêu thú khác hắn cũng không bỏ qua, vẫn luôn huấn luyện chúng.
Mục đích chính là để nâng cao sức chiến đấu cho Hề Thiển.
Không ngờ lại dùng đến nhanh như vậy.
Hề Thiển đột nhiên biến mất, lại đột nhiên xuất hiện, ngay khoảnh khắc nàng hiện thân, "Tuế Nguyệt Như Ca" và "Thương Khung Chi Hạ" đã chém ra.
Không cho đối phương cơ hội phản ứng, Dung Hợp Ý Cảnh thức thứ nhất – Phá Thương Khung, thức thứ hai – Trảm Hồng Hoang, thức thứ ba – Toái Tinh Hà liên tiếp chém ra.
Nàng biết, khoảng cách tu vi giữa mình và đối phương quá lớn, không thể làm gì được đối phương, mục đích của nàng chủ yếu là để tranh thủ thời gian cho đám Xích Huyết Phong kết trận!
Đấu thú trường của thành Vĩnh Lạc vốn dĩ được xây dựng đặc biệt, có thể chịu được cuộc chiến giữa đại yêu Thánh giai và tu sĩ Độ Kiếp.
Tuy nhiên, nhiều người cùng ra tay như vậy, lại đều không chút nương tình, khả năng chịu đựng của đấu thú trường đã đạt đến đỉnh điểm.
Khi yêu thú kết thành trận pháp!
"Ầm——" Trận pháp vốn dĩ đã lung lay của đấu thú trường trực tiếp vỡ vụn, sau đó, các công trình cũng ầm ầm sụp đổ.
Người xem lại lùi về phía sau!
Sắc mặt Minh Ngự tái nhợt, ôm ngang Cực Dạ lùi đến nơi an toàn.
"Khụ khụ..." Cực Dạ không nhịn được ho khan, nàng ngẩng đầu nhìn bóng lưng tuyệt thế trên không trung, "Nàng... nàng là ai? Tại sao lại giúp chúng ta?"
Vì huyết mạch chi lực của Hề Thiển cũng bị áp chế, hơn nữa, huyết mạch Nguyệt Thần tộc của nàng chưa kích hoạt, nên Minh Ngự không cảm ứng được, hắn nhíu mày: "Không biết, nhưng ta nhìn bóng lưng nàng hơi quen."
Chủ yếu là khí thế quen thuộc.
Nhưng khuôn mặt không nhìn rõ, vì nàng đeo mặt nạ.
Hề Thiển vốn dĩ đã ngụy trang.
"Ta đã nói Lôi linh căn thực thụ phải là như vậy mà?"
"Ta cũng được mở mang tầm mắt, Cửu Thiên Thần Lôi đùa nghịch trong lòng bàn tay, trên kiếm còn vây quanh lôi điện chi lực, quả nhiên không phải mấy kẻ thùng rỗng kêu to kia có thể so sánh."
Sau khi tạm thời an toàn, mọi người lại bắt đầu bàn tán.
Mà người nữ tử bị họ gọi là thùng rỗng kêu to lúc này cũng đang trà trộn trong đám đông.
Sắc mặt nàng ta tái nhợt, là do vết thương trên lôi đài lúc nãy.
Ánh mắt dán chặt vào nữ tử phong hoa tuyệt đại trên không trung, hóa ra đó mới là Lôi linh căn thực thụ, thứ của mình chẳng qua chỉ là hàng lỗi.
Trận lôi đài vừa nãy của mình, thật đúng là mất mặt!
Ánh mắt nàng ta thay đổi, nhưng không ai nhìn thấy, cũng không ai để ý.
Trên không trung, thân hình Hề Thiển lảo đảo, sắc mặt hơi trắng bệch, khoảng cách tu vi vẫn là quá lớn.
Nàng ngẩng đầu nhìn phía Mộ Thanh Ly bên kia, thấy kẻ Độ Kiếp đỉnh phong kia đã là nỏ mạnh hết đà, trong lòng nàng hơi thả lỏng, truyền âm cho Cửu Ngâm và Mộ Thanh Ly, bảo họ tốc chiến tốc thắng rồi chuồn lẹ.
Ai cũng không dám đảm bảo thành Vĩnh Lạc còn ẩn giấu cao thủ Độ Kiếp đỉnh phong nào khác hay không!
Để tránh việc lại có biến cố, tốt nhất nên rời đi sớm!
Nàng nghĩ vậy, ánh mắt động một cái, rồi thấy trận pháp của đám Xích Huyết Phong hơi chao đảo, cổ tay lật một cái, thu Thần Phạt Chi Kiếm lại.
Hai tay nhanh chóng kết ấn, tạo nên những pháp quyết phức tạp và cổ xưa!
"Xoẹt!" Một đồ đằng màu tím khổng lồ triển khai trên đỉnh đầu nàng, phía trên toàn là những hoa văn màu vàng dày đặc!
"Thánh Huyền! Gia trì!"
Đây là lần đầu tiên sử dụng Thánh Huyền công pháp ở Linh giới, sức mạnh tăng gấp mấy lần so với trước kia!
Linh lực màu tím vàng dung nhập vào trận pháp của Xích Huyết Phong, sức mạnh trận pháp lập tức tăng gấp bội!
"Đó là công pháp gì?!"
"Sức gia trì thật đáng sợ."
"Sao lại hơi quen mắt, hình như đã thấy ở đâu rồi."
"Mẹ nó, ngươi nhìn cái gì cũng quen mắt." Có người đảo mắt.
"Ta nói thật mà, các ngươi quên rồi sao? Chuyện nàng ta biết dùng Lôi linh lực cũng là ta phát hiện ra đấy."
"..."
Được rồi, quả thật là vậy.
"Biến dị Thiên Lôi linh căn!" Minh Ngự bên dưới biến sắc, ánh mắt thay đổi.
"...Sao vậy?" Cực Dạ nuốt một viên đan dược, đã hồi phục không ít.
"Ta biết nàng là ai rồi!" Ánh sáng trong mắt Minh Ngự thay đổi, đột nhiên nở một nụ cười thật tươi.
Cực Dạ nheo mắt: "Là ai?"
Minh Ngự không phát hiện ra tiếng nghiến răng của nàng: "Nếu ta đoán không lầm, nàng, là cháu gái nhỏ của ta!"
Cực Dạ: "..." Suýt chút nữa hiểu lầm.
Khụ khụ, hoàn hồn lại, sắc mặt nàng hơi không tự nhiên.
"Ngươi chắc chứ? Cháu gái nhỏ của ngươi lại là biến dị Thiên Lôi linh căn? Đây chẳng phải là chỉ dòng chính của Nguyệt Thần tộc mới có khả năng xuất hiện sao?"
Lời này khiến Minh Ngự khựng lại, suýt chút nữa quên mất mình đang che giấu thân phận.
"Phải không? Nguyệt công tử!"
"...Dòng chính Nguyệt Thần tộc, Nguyệt công tử không có gì sai cả." Minh Ngự vẫn đang cố biện hộ.
Cực Dạ đã lười quan tâm đến hắn, ngẩng đầu nhìn Hề Thiển trên không trung.