Ngày trước nàng từng hứa với Nạp Lan Đại, trong phạm vi năng lực cho phép sẽ giúp nàng một lần. Không ngờ lại nhanh chóng phải dùng đến như vậy.
Lời hứa này nàng tất nhiên phải thực hiện, vì thế liền khởi hành chuẩn bị đi tới Hư Vô Giới một chuyến.
Lâu Yên Tuyết và Mục Thanh Ly tất nhiên là muốn đi theo. Thế là ba người lại bắt đầu chặng đường.
Lần này ngồi trên linh chu của Hề Thiển, chính là chiếc mà Phong Cẩn Tu đã tặng.
Vừa lên linh chu, Lâu Yên Tuyết đã cạn lời nhìn Hề Thiển: "Quả nhiên là đối xử khác biệt!"
Nàng đảo mắt, hừ lạnh một tiếng, tuy ngoài mặt bất mãn nhưng trong mắt lại thoáng nét hài lòng.
Hề Thiển đỡ trán, không nói gì.
Rất nhanh, ba người đã tới cửa vào Hư Vô Giới, thu linh chu lại rồi nhảy xuống.
Bước vào Hư Vô Giới, quả nhiên cảm giác ngột ngạt kia đã hoàn toàn biến mất. Người trong Hư Vô Giới cũng đang dần hồi phục, ba bốn năm trôi qua, đã khôi phục được phần lớn.
"Thiển Thiển, chúng ta đi đâu đây?" Mục Thanh Ly vuốt cằm hỏi.
"Đi ngồi truyền tống trận, chúng ta đến thành trì cấp cao." Nàng cũng coi như quen thuộc với Hư Vô Giới.
Nạp Lan Đại nói mình bị vây hãm ở Mạnh Nguyễn Thành.
Mục Thanh Ly và Lâu Yên Tuyết gật đầu, nàng nói gì thì là thế ấy. Ba người từ thành trì cấp thấp đến thành trì cấp trung, chỉ mất ba ngày thời gian.
Thế nhưng, ngay khi họ chuẩn bị từ Hiên Viên Thành đi tới Mạnh Nguyễn Thành, thì bắt gặp Nạp Lan Đại đang trốn chạy và bị truy sát! Bên cạnh nàng còn có Mục Ngâm Sương đang vô cùng chật vật.
"Tiện nhân, ai cho phép ngươi quay lại?" Mục Linh Lung nhìn Nạp Lan Đại đang ngã trên mặt đất với vẻ hung ác, nàng ta bước ra từ phía sau Mục lão tổ đang ở cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong.
"Còn ngươi nữa, Mục Ngâm Sương, kẻ ăn cây táo rào cây sung, Mục gia có chỗ nào đối xử tệ với ngươi mà ngươi lại giúp tiện nhân này chạy trốn!"
Mục Ngâm Sương và Nạp Lan Đại bị vây ở giữa, bốn phía ngoài người của Mục gia ra, còn có người của Mạnh gia và Úc gia.
Trong trận đại chiến năm đó, các thế gia như Trì gia, Nguyễn gia, Úc gia, Mạnh gia và Nạp Lan gia ở Hư Vô Giới tuy không bị diệt sạch, nhưng tổn thất nặng nề là cái chắc. Lão tổ chết không nói, một đám cao thủ trong nhà cũng hy sinh quá nửa.
Cho nên, bốn thành trì cấp cao của Hư Vô Giới hiện nay đã có một cuộc tái phân chia thế lực, âm thầm lấy Mục gia và Vương gia làm chủ.
Mục gia và Vương gia với thế lực tăng mạnh đã nhanh chóng khống chế mỗi bên một thành trì, hai thành còn lại, trong đó Mạnh Nguyễn Thành do Mạnh gia và Úc gia liên thủ kiểm soát, thành cuối cùng thì do thế lực cấp hai cũ khống chế.
Còn Nạp Lan gia thì thoái lui xuống làm thế lực cấp hai, về sau bị Nạp Lan Đại giết ngược lại và diệt môn.
Sau đó nữa, Nạp Lan Đại đi tìm Mạnh Thanh Chỉ báo thù, lại đụng độ Úc Tây Hác, kết quả là bị Mạnh gia và Úc gia hợp sức bắt giữ.
Mục Linh Lung thường xuyên ở Mạnh gia, tự nhiên phát hiện ra Nạp Lan Đại. Nàng ta chạy tới trước mặt Mục Ngâm Sương hả hê, nói ra chuyện Nạp Lan Đại đã quay về. Sau đó, Mục Ngâm Sương liền cứu Nạp Lan Đại ra.
Phía sau chính là cảnh tượng đang chạy trốn tới Hiên Viên Thành và gặp được nhóm Hề Thiển.
"Mục Linh Lung, ngươi đúng là kẻ có mắt như mù!" Mục Ngâm Sương lạnh lùng nhìn người phụ nữ đang hoàn toàn chìm đắm trong tình ái kia, trong mắt hiện lên sự khinh bỉ.
"Ngươi nói cái gì?" Mục Linh Lung trợn mắt.
"Ngươi mới là kẻ có mắt như mù, một tiện nhân không biết xấu hổ như vậy mà còn coi là bạn, ngươi mới là kẻ mù mắt."
"Không biết xấu hổ?! Hừ!" Mục Ngâm Sương châm chọc nhìn nàng ta, sau đó ánh mắt rơi trên người Mạnh Thanh Chỉ.
"Mạnh Thanh Chỉ, sự thật ngày trước thế nào, ngươi là người rõ nhất, giờ ngươi có dám nói ra không?!"
Đối mặt với sự ép hỏi của Mục Ngâm Sương, ánh mắt Mạnh Thanh Chỉ thay đổi. Hắn cảm nhận được ánh mắt của mọi người đang đổ dồn vào mình, đang định biện giải thì nghe thấy Nạp Lan Đại từ dưới đất bò dậy lên tiếng: "Mạnh Thanh Chỉ, Nạp Lan Đại ta trở về chính là để báo thù. Năm đó ngươi bày mưu, vứt ta lên giường của Úc Tây Hác để làm nhục ta, hôm nay ngươi cũng đừng hòng dễ chịu."
Hốc mắt nàng đỏ ngầu, hận thù nói. Nàng đã nghĩ kỹ rồi, hôm nay nhất định phải làm một cái kết. Nếu không thể báo thù, thực lực của nàng cũng chẳng thể tiến thêm một bước, chi bằng kéo cái thứ ghê tởm này cùng chết!
Khoảnh khắc Nạp Lan Đại dứt lời, hiện trường xôn xao dữ dội. Mọi người không thể tin nổi nhìn Mạnh Thanh Chỉ, vụ bê bối bò lên giường từng chấn động Hư Vô Giới lại là do Mạnh Thanh Chỉ thiết kế? Không thể nào!
"Ngươi nói bậy!"
"Hồ ngôn loạn ngữ!"
Mạnh Thanh Chỉ và Mục Linh Lung đồng thời lên tiếng, lạnh lùng nhìn Nạp Lan Đại, trong mắt còn thoáng nét chán ghét.
Nạp Lan Đại cười lạnh một tiếng, nhìn về phía Mục lão tổ: "Ta khuyên tiền bối tốt nhất đừng ra tay, nếu không thì cá chết lưới rách!"
Vừa nói, khí tức trên người nàng chấn động, bộc phát ra uy áp của Hóa Thần đỉnh phong, ẩn ẩn có khí đen lưu chuyển!
"Ngươi đã làm gì?!" Sắc mặt Mục lão tổ thay đổi.
Nạp Lan Đại không trả lời, nàng xoay ánh mắt sang nhìn Mạnh Thanh Chỉ, trên mặt hiện lên vẻ chán ghét: "Ngày trước ta có mắt như mù, thế mà lại cho rằng ngươi là người có thể gửi gắm, nào ngờ lại là một tên ngụy quân tử không từ thủ đoạn, thật sự khiến người ta ghê tởm..."
"Ngươi thấy Úc Tây Hác thiên phú tốt nên muốn phá nguyên dương của hắn, khiến hắn tu luyện gặp trắc trở, cho nên mới tìm mọi cách tính kế. Nào ngờ Úc Tây Hác không mắc lừa, ngay cả đích nữ Mạnh Tử Di của Mạnh gia hắn cũng không thèm để mắt, thế là ngươi liền đánh chủ ý lên người ta!"
"Hừ! Đáng tiếc, Úc Tây Hác nhìn thấy ta nằm trên giường hắn vẫn dửng dưng, ngươi vẫn không đạt được mục đích."
"Còn ngươi nữa, Úc Tây Hác, cái danh ngụy quân tử này ngươi cũng xứng danh lắm. Lúc đó ta đã nói với ngươi, đó là kế của Mạnh Thanh Chỉ, không phải ý muốn của ta. Ngươi biết rõ ta bị hạ dược, không hề có khả năng phản kháng, vậy mà vẫn để người ta vứt ta lên..."
"Kẻ ghê tởm nhất trên đời này chính là các ngươi. Hôm nay, Nạp Lan Đại ta thề, nếu không băm vằm các ngươi thành trăm mảnh, thì cũng như vật này!"
Nói đoạn, trên mặt Nạp Lan Đại thoáng nét cười như khóc, một chưởng đập nát tảng đá bên cạnh thành bột mịn.
Mọi người nhìn Nạp Lan Đại với khí tức xao động khắp nơi, cả hiện trường im phăng phắc! Ngay cả Mục lão tổ cũng cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Mục Linh Lung không thể tin nổi lùi lại mấy bước, nhìn Mạnh Thanh Chỉ mà nửa ngày không nói nên lời.
Sắc mặt Mạnh Thanh Chỉ lúc xanh lúc trắng, nhận ra sự kinh hãi trong mắt Mục Linh Lung, hắn vội vàng tiến lên: "Linh Lung, đừng tin lời nàng, nàng nói bậy đó..."
Nào ngờ, Mục Linh Lung sợ hãi lùi ra sau. Ánh mắt Mạnh Thanh Chỉ tối sầm lại.
"Nạp Lan Đại, ngươi..." Úc Tây Hác bị lột trần bộ mặt thật, sắc mặt thay đổi.
"Đại ca, đừng xúc động!" Úc Tùy nhanh tay lẹ mắt kéo Úc Tây Hác lại, kiêng dè nhìn Nạp Lan Đại đang bạo phát khí tức.
"Đại Đại!" Mục Ngâm Sương đau lòng đi tới bên cạnh nàng, muốn nói gì đó nhưng lại phát hiện ra mình chẳng thể nói được gì. Đại Đại làm như vậy là đã quyết tâm chết rồi.
Trong bóng tối, Lâu Yên Tuyết và Mục Thanh Ly đầy vẻ phẫn nộ, sắc mặt Hề Thiển cũng có chút lạnh lùng. Tuy nàng đã đoán được tám chín phần mười sự việc, nhưng tận tai nghe thấy vẫn cảm thấy ghê tởm.
"Á á á, Minh đạo hữu, cứu mạng với!" Đột nhiên, từ phía chân trời truyền đến một tiếng kêu cứu khẩn thiết.
Mọi người tại hiện trường biến sắc, nhìn về phía đó. Hề Thiển hơi khựng lại, bước ra từ chỗ tối. Nàng nhíu mày, không màng đến đám người đang chấn động, nhìn về phía hai bóng người đang từ xa bay tới.
Đoán xem người cầu cứu là ai?