"Sao nào, ngươi có ý kiến với chủ nhân của tiểu gia sao?" Tiểu Bạch đột nhiên xuất hiện trên vai Hề Thiển.
Nó lười biếng nhìn đám yêu thú đối diện đang dần biến sắc.
"Ngươi, ngươi..." Cửu Vĩ Hồ Vương chỉ tay vào Tiểu Bạch, sự kinh ngạc trong mắt còn chưa kịp lắng xuống thì nỗi kinh hoàng đã trỗi dậy.
Những yêu thú khác cũng kinh hãi nuốt nước bọt.
Chúng cứng đờ quay đầu, dồn ánh mắt về phía khuôn mặt Hề Thiển.
Nhìn dung mạo thanh đạm của nàng, trong lòng chúng cảm thấy kỳ quặc và phức tạp.
"Tiểu Thiển, muội đưa Phong Trì bọn họ vào đi, ta ở lại nói chuyện với đám người này một chút." Tiểu Bạch chớp chớp mắt, trong con ngươi lóe lên một luồng sáng màu tím.
Chói mắt vô cùng!
Hề Thiển gật đầu, sau đó dẫn theo Phong Trì xoay người bước vào trong.
Đám yêu thú nhìn bóng lưng nàng, cũng không dám ngăn cản.
"Tỷ tỷ, ta và Phong Trì hóa hình trước sao?" Phong Linh cũng từ trong Linh thú không gian đi ra.
Nàng và Phong Trì, một người đi bên trái, một người đi bên phải Hề Thiển.
"Ừm, các ngươi hóa hình trước đi, dù sao cũng có Hóa Hình Đan, đợi Xích Huyết đạt tới cửu cấp rồi dẫn nó tới sau." Hề Thiển xoa xoa cái đầu to đầy lông lá của nàng.
Trong mắt nàng thoáng qua một tia ý cười.
Trong Linh thú không gian, Xích Huyết đang vô cùng uất ức, dự cảm ban đầu cuối cùng đã thành sự thật.
Nó thực sự đã bị bỏ lại phía sau.
Đặc biệt là khi tận mắt chứng kiến Phong Trì, đứa mà nó nhìn từ lúc mới sinh, giờ đã có thể hóa hình.
Mà nó, vẫn chỉ mới là bát giai đỉnh phong!
Thật là đau lòng biết bao?
---❊ ❖ ❊---
"Chính là nơi này, đây là sơn cốc mà Tiểu Bạch đã nhắc tới!" Hề Thiển và mọi người dừng chân tại một thung lũng rộng lớn.
Nơi đây linh khí nồng đậm, cây cối không nhiều, nhưng các loại linh dược đều có đẳng cấp khá cao.
Ba mặt núi non đều rất cao, lối vào lại hẹp, nàng thiết lập trận pháp ở đây sẽ có thêm một tầng bảo đảm.
Tất nhiên, đây là nơi sâu nhất trong nội vi Lục Hợp Chi Sâm, ngoại trừ yêu thú cao giai, cũng chỉ có những cường giả hàng đầu đại lục mới có thể đặt chân tới.
Mà có Tiểu Bạch ở đây, đám yêu thú kia cũng sẽ không dễ dàng để kẻ khác vào.
"Các ngươi tự chuẩn bị một chút, ta bố trí xong rồi hãy bắt đầu." Sau khi vào cốc, Hề Thiển nhìn quanh một lượt, trong lòng đã có chút tính toán.
Nàng muốn bố trí các loại trận pháp xung quanh để giảm thiểu tối đa sức mạnh của lôi kiếp.
"Vâng thưa tỷ tỷ." Phong Linh rất phấn khích, nàng sắp được hóa hình rồi.
Sao mới có hơn hai mươi năm mà đã tới kỳ hóa hình rồi nhỉ?
"Cười ngốc cái gì?" Phong Trì liếc nhìn Phong Linh đang cười không dứt.
Hắn không hiểu có gì đáng vui, lôi kiếp đáng sợ như vậy, liệu có vượt qua được hay không còn chưa biết nữa là.
"Hừ!" Phong Linh kiêu ngạo lườm hắn một cái, không thèm để ý.
Khoảng hơn ba canh giờ sau, Hề Thiển đã bố trí xong xuôi mọi thứ.
Tiểu Bạch cũng đã quay lại từ lâu.
"Phong Trì, các ngươi chuẩn bị xong chưa?" Hề Thiển nhìn hai con thú bên cạnh.
Cả hai cùng gật đầu.
Họ đã chuẩn bị từ lâu rồi.
"Này, đây là Hóa Hình Đan, uống xong thì vào trong trận." Hề Thiển chỉ vào trận pháp mình vừa bố trí.
Đó là cửu giai phòng ngự trận do sư phụ ban tặng, sau khi kích hoạt, nàng còn tự mình bố trí thêm vài cái bát giai ở bên cạnh.
Trông có vẻ kiên cố, nhưng không biết có thể chống đỡ được mấy lần lôi kiếp?
Hề Thiển có chút lo lắng.
Nhưng nàng cũng biết, chuyện lôi kiếp chỉ có thể tự mình chống đỡ, người khác giúp đỡ ngược lại sẽ gây ra tác dụng phụ.
Nó sẽ dẫn tới lôi kiếp dữ dội hơn.
Cho nên, nàng chỉ có thể bố trí thêm chút trận pháp phòng ngự và đưa thêm vài pháp khí phòng ngự.
Để bọn họ tự mình cẩn thận.
"Tỷ tỷ, tỷ cứ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ hóa hình thành công." Phong Linh cười hì hì lên tiếng.
Nàng và Phong Trì đã thương lượng xong, nàng sẽ đi trước.
"Ừm, ta tin các ngươi, cẩn thận một chút." Hề Thiển mỉm cười.
Sau đó, Phong Linh nuốt chửng đan dược, không chút do dự bước vào trong phòng ngự trận.