Minh Chứng Thiên Đường

Lượt đọc: 1037 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 23
đêm cuối cùng, sáng đầu tiên

❊ ❊ ❊

Trước khi đi vào gặp tiến sĩ Wade, Holley bảo Bond đợi ở bên ngoài vì cô ấy không muốn thằng bé phải nghe điều mà mình đang lo sợ rằng sẽ là tin rất xấu. Nhưng vì đã cảm thấy được điều này nên Bond nán lại ở ngoài cửa và nghe được vài lời của tiến sĩ Wade. Những điều nghe thấy đủ để thằng bé hiểu được tình hình thực tế. Để hiểu được rằng thật ra cha nó sẽ không quay trở lại. Không bao giờ.

Bond chạy bổ vào phòng ICU và leo lên giường tôi. Vừa nức nở, thằng bé vừa hôn lên trán tôi vừa xoa hai vai tôi. Rồi nó kéo hai mí mắt của tôi lên, nhìn thẳng vào đôi mắt vô định, trống rỗng của tôi và nói: “Cha sẽ ổn thôi, cha à. Cha sẽ ổn thôi”. Thằng bé lặp đi lặp lại những lời đó, nhiều lần. Theo cách riêng của một đứa trẻ, nó tin rằng nếu nó lặp lại những lời đó đủ nhiều, thì chắc chắn điều nó mong ước sẽ trở thành hiện thực.

Trong khi đó, trong một căn phòng ở cuối hành lang, Holley đang nhìn chằm chằm vào khoảng không, cố gắng hết sức để hiểu những lời tiến sĩ Wade muốn nói.

Cuối cùng, cô ấy nói: “Tôi nghĩ điều này có nghĩa là tôi nên gọi điện thoại cho Eben đang ở trường và gọi thằng bé về”.

Tiến sĩ Wade trả lời ngay câu hỏi này, không cần suy nghĩ: “Vâng, tôi nghĩ đó là việc nên làm”.

Holley bước tới khung cửa kính lớn của phòng hội thảo, nhìn ra những ngọn núi vùng Virginia vẫn còn ướt đẫm sau cơn bão nhưng đang bừng sáng trở lại. Rồi cô rút điện thoại di động ra và bấm số của Eben.

Ngay khi ấy, Sylvia chồm đứng lên khỏi ghế.

“Khoan đã, Holley, đợi mình một phút”, Sylvia nói. “Mình vào trong đó xem một lần nữa.”

Sylvia đi vào phòng ICU và đứng ở cạnh giường tôi, kế bên Bond, khi thằng bé đang ngồi yên lặng, xoa bàn tay tôi. Sylvia đặt tay mình lên cánh tay tôi và vỗ nhè nhẹ. Như mọi khi trong cả tuần đó, đầu tôi hơi nghiêng sang một bên. Trong cả tuần, mọi người chỉ nhìn mặt tôi, thay vì nhìn vào cả khuôn mặt. Lần duy nhất mắt tôi mở ra là khi các bác sĩ kiểm tra độ giãn của đồng tử khi có ánh sáng chiếu vào (là một trong những cách đơn giản mà hiệu quả nhất để kiểm tra chức năng cuống não), hay khi Holley hoặc Bond không nghe lời dặn dò liên tục của các bác sĩ mà cứ khăng khăng muốn mở mắt tôi ra, để rồi lại chỉ bắt gặp hai tròng mắt trừng trừng, bất động như đã chết, xiên lệch y như mắt của một con búp bê bị hỏng.

Nhưng lúc này, khi Sylvia và Bond đang nhìn chằm chăm vào gương mặt vô hồn của tôi, cương quyết không chấp nhận sự thật vừa nghe từ các bác sĩ, thì một điều kỳ lạ xảy đến.

Đôi mắt tôi mở ra.

Sylvia hét lên. Sau này cô ấy nói với tôi rằng cú sốc lớn nhất tiếp theo, gần bằng khi tôi mở mắt ra, là việc mà tôi lập tức bắt đầu đảo mắt nhìn xung quanh. Lên, xuống, ngay đây, đằng kia... Biểu hiện của tôi khiến cô ấy liên tưởng tới một đứa trẻ sơ sinh - một đứa trẻ vừa mới chào đời, đưa mắt nhìn thế giới xung quanh mình, cố lĩnh hội mọi thứ lần đầu tiên, chứ không phải một người lớn vừa tỉnh dậy sau bảy ngày hôn mê.

Theo một cách nào đó thì cảm nhận của cô ấy đúng.

Khi bình tâm lại, Sylvia nhận ra rằng có gì đó đang làm tôi khó chịu. Cô ấy chạy ra khỏi phòng, tới chỗ Holley lúc đó vẫn đang đứng nhìn ra ô cửa sổ kính và nói chuyện với Eben IV.

“Holley... Holley!”, Sylvia la lên. “Anh ấy tỉnh lại rồi. Tỉnh rồi! Nói với Eben rằng cha nó đang tỉnh lại.”

Holley nhìn chằm chằm vào Sylvia. “Eben”, cô nói vào điện thoại, “mẹ sẽ gọi lại cho con sau. Cha con... cha con đang… sống lại.”

Holley đi nhanh vài bước, rồi chạy thẳng vào phòng ICU, theo ngay sau cô là tiến sĩ Wade. Hiển nhiên là lúc đó tôi đang vùng vẫy trên giường. Không phải là theo một cách máy móc, vì tôi đang tỉnh, và rõ ràng là có cái gì đó đang gây phiền toái cho tôi. Tiến sĩ Wade ngay lập tức hiểu ra nó là gì: cái ống thở vẫn còn ở trong họng tôi. Cái ống mà giờ tôi không còn cần đến nữa, vì bây giờ trí não của tôi, cùng với toàn bộ phần cơ thể còn lại của tôi, đã sống lại. Tiến sĩ Wade nhoài người tới, cắt miếng băng dán cố định cái ống, rồi cẩn thận rút nó ra.

Cổ họng tôi hơi bị nghẹt một chút, rồi lần đầu tiên sau bảy ngày, tôi hớp vào một hơi không khí cho đầy lá phổi mà không cần đến một sự trợ giúp nào, và tôi cũng nói những tiếng đầu tiên sau suốt một tuần đó:

“Cảm ơn.”

Phyllis vừa ra khỏi thang máy và vẫn đang nghĩ về cảnh cầu vồng mà cô ấy đã nhìn thấy mới đây. Cô ấy đang đẩy chiếc xe đẩy mà mẹ chúng tôi đang ngồi. Họ đi vào phòng, và Phyllis gần như ngã ra sau vì không tin nổi vào mắt mình. Tôi ngồi trên giường, nhìn mọi người đang chằm chằm nhìn vào tôi. Betsy thì đang nhảy cẫng lên. Cô ấy ôm chầm lấy Phyllis. Cả hai cùng giàn giụa nước mắt. Phyllis đi lại gần và nhìn sâu vào mắt tôi.

Tôi nhìn lại cô ấy, rồi nhìn quanh từng người còn lại.

Khi gia đình yêu thương của tôi và các hộ lý đứng vây quanh giường tôi và vẫn còn chết lặng bởi sự chuyển biến không thể lý giải này, tôi nở một nụ cười thật tươi và tĩnh tại.

“Mọi sự đều ổn”, tôi nói, và gương mặt tôi cũng bừng sáng thông điệp phúc lành này chẳng kém lời nói của mình. Tôi nhìn vào từng người một, nhìn thật sâu, cảm nhận sự diệu kỳ thiêng liêng của chính sự hiện hữu này.

“Đừng lo… mọi sự đều ổn”, tôi nhắc lại, để trấn an bất kỳ ai đang còn chút hoài nghi. Sau này, Phyllis nói với tôi rằng lúc ấy, tôi cứ như thể đang truyền đạt một thông điệp tối quan trọng nào đó từ thế giới ở bên trên vậy, rằng thế giới này đang vận hành một cách đúng đắn, rằng chúng ta không việc gì phải sợ hãi. Phyllis nói cô ấy vẫn thường hồi tưởng giây phút đáng nhớ này mỗi khi cô ấy bận tâm vì một mối lo đời thường nào đó - để tìm thấy niềm an ủi khi biết rằng chúng ta không bao giờ đơn độc.

Khi tôi quan sát mọi người đang ở quanh mình, tôi dường như đã trở về với cuộc sống trần thế của mình.

“Mọi người đang làm gì ở đây vậy?”, tôi hỏi.

“Còn anh đang làm gì ở đây vậy?”, Phyllis đáp.

Nguyễn Thị Tươi (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025