...
Khánh Trần suy nghĩ một chút rồi ngồi xuống cạnh đối phương.
Ảnh tử quay đầu liếc nhìn hắn:
"Có lúc thật sự muốn giết ngươi, ví dụ như bây giờ mà đẩy ngươi xuống đây, chắc chắn ngươi sẽ mất mạng ngay."
"Sao lại muốn giết ta?"
...
"Nếu ngươi chết, nhất định sẽ có kẻ tức giận cực kì. Nghĩ đến chuyện người này nổi điên lên, ta cảm thấy vô cùng vui vẻ."
Ảnh tử bình thản nói.
Khánh Trần sửng sốt, hắn thật không ngờ ảnh tử tiên sinh lại có ý giết hắn.
Khi đối phương nói đến chuyện giết người, ánh mắt tĩnh lặng như là đang hỏi "Tối nay ăn cơm chưa", như thể chuyện này còn chẳng quan trọng bằng một bữa cơm.
...
"Nếu giờ ta chết, sẽ có rất nhiều người tức giận, không biết tiên sinh ảnh tử đang nói vị nào?"
"Tóm lại không phải Lý Thúc Đồng hay Lý Trường Thanh là được rồi."
Ảnh tử tiên sinh nheo mắt cười nói.
"Là những kẻ thân thích của "Khánh Trần" trong thế giới trong?"
...
Ảnh tử tiên sinh liếc nhìn hắn một cái:
"Ngươi bình tĩnh nhỉ, biết không lừa được nên nói toạc thân phận người du hành ra à."
"Ừ."
Khánh Trần gật đầu:
...
Ảnh tử tiên sinh cười cười:
"Kịch bản phải bị bóc từng chút mới thú vị, sao ta lại low đến độ spoil cho ngươi được? Yên tâm đi, một ngày nào đó ngươi sẽ biết hết mọi chuyện thôi. Không cần vội vã lật đến trang cuối quyển sách làm gì."
Khánh Trần từng suy đoán Ảnh tử tiên sinh rất có thể là bố đẻ của "Khánh Trần", nhưng hiện tại hắn nghĩ không phải.
Nhưng hắn vẫn không thể xác định được vị ảnh tử này có quan hệ gì với mình, nếu từng là người thân nhất thì hẳn phải muốn giết mình để báo thù cho "Khánh Trần" mới đúng.
...
Việc này rất kì quái, như là một mệnh đề phỏng đoán trong toán học vậy, tạm thời chưa thể đưa ra luận chứng.
Khánh Trần không hỏi lại vấn đề liên quan đến nó mà hỏi sang chuyện khác:
"Hội Tam Điểm là do ngài khống chế à? Những người du hành do Khánh thị khống chế đều ở dưới trướng ngài đúng không?"
Ảnh tử tiên sinh gật đầu:
...
Khánh Trần gật đầu, vậy thì Huyễn Vũ chắc chắn là người của Trần thị rồi.
Nếu Huyễn Vũ là người của Khánh thị, hắn không có khả năng điều động nhiều người du hành như vậy.
"Đám người du hành của Jindai, Kashima, Lý thị, Trần thị ở thế giới ngoài đều có hành động rồi, vì sao Khánh thị không có hành động gì?"
Khánh Trần hỏi.
...
Ảnh tử tiên sinh cười nhẹ:
"Có phải ngươi có ý định gì với người du hành của Khánh thị? Hay là vậy đi, ngươi đồng ý với ta tới Mật Điệp ti, hôm nào ngươi tới Mật Điệp ti trình diện, ta sẽ giao Hội Tam Điểm cho ngươi, giao dịch này có lời chứ?"
Lần này, ảnh tử tiên sinh rốt cuộc đã đưa ra điều kiện thực chất chứ không còn là bánh vẽ thuần túy nữa.
Phải biết, Hội Tam Điểm là một tổ chức do đám người du hành có chỉ số IQ cao lập ra, loại tổ chức này cực dễ thích nghi, nếu dùng tốt sẽ cho hiệu quả cao.
...
Khánh Trần vẫn đáp như cũ.
Ảnh Tử nhíu mày:
"Muốn kéo ngươi vào cuộc khó thật."
Khánh Trần đột nhiên nói:
...
Ảnh Tử cười cười đứng lên:
"Đã vào cuộc rồi thì chuyện rời cuộc sẽ không phụ thuộc vào ngươi nữa đâu."
Nói xong, hắn quay người, đi về phía rừng cây sau vách núi, hình như chuyến này đến đây chỉ có một mục đích đó.
Đi đến nửa đường, ảnh tử quay đầu, nói:
...
"Cảm ơn đã nhắc nhở."
Khánh Trần gật đầu.
Ảnh tử tiên sinh đi vào rừng cây, vươn tay mở Ám Ảnh Chi Môn, bước vào và biến mất.
Khánh Trần đang nghĩ, điều kiện mở Ám Ảnh Chi Môn này hẳn là phải ở trong bóng tối. Nếu không, đối phương đã không cần bước vào rừng cây mới mở.
...
"Sư phụ, người vừa rồi là ai?"