...
"Phong!"
"Lui lại! Dẫn đồng loại theo, không được vứt bỏ người bệnh cho nhân loại!)
Nói xong, hắn khiêng hai tên người khổng lồ khác nhảy vào trong khe trước, sau đó biến mất trong bóng tối của vực sâu. Những người khổng lồ khác cũng học theo, khiêng đồng loại nhảy vào trong. Nơi đó chính là đường lui cuối cùng của họ, muốn đánh hay muốn chạy đều do họ quyết định.
Vào giờ phút này, Khánh Trần nhẹ giọng nói ở trong văn phòng của hầu tước:
...
Luồng đạn đan thành lưới, đánh nát từng bức tường đất, hoàn toàn áp chế đám người khổng lồ, khiến chúng chỉ có thể bất đắc dĩ nấp trong khe hở. Những người khổng lồ khác chỉ có thể lựa chọn rút lui, bỏ lại sáu tên người khổng lồ.
Khánh Trần lại ra lệnh:
"Dùng đạn thuốc mê, ai bất cẩn giết chết người khổng lồ thì chôn cùng tên đó đi."
Dù sao hai bên đều không phải là người của mình, bởi vậy Khánh Trần không hề đau lòng chút nào.
...
Đáng tiếc hắn cũng không thể nhận được tình hữu nghị từ người khổng lồ. Có điều hắn lại có thể nhận được tình hữu nghị của hầu tước Bolton.
Dù sao nếu không có hắn, lúc này chắc là hầu tước Bolton đã biến thành một cái xác rồi.
Khánh Trần quay đầu lại, liếc mắt nhìn hầu tước Bolton còn đang chìm đắm trong thế giới siêu đạo.
Ừm, tâm trạng của cái xác còn rất ổn định.
...
Đếm ngược 66:00:00.
6 giờ sáng.
Bên trong căn cứ tiền đồn là một mớ hỗn độn, đường băng bị nứt ra tạo thành những khoảng trống dày đặc, giống như phần rạn nứt của lòng sông sau khi nó khô cạn.
Những chiếc phi thuyền chưa kịp cất cánh đều xiêu vẹo, bị mắc kẹt trong các khe nứt, những tiểu quý tộc và binh lính nấp trong đó không dám di chuyển.
...
Thảm, thực sự trông rất thảm.
Đám tiểu quý tộc sau khi chắc chắn rằng không có nguy hiểm gì mới từng người một leo ra khỏi phi thuyền, im lặng nhìn xung quanh.
Trong lòng mỗi người đều dâng lên một sự vui sướng 'sống sót sau tai nạn', cũng may vẫn chưa chết!
Nhưng căn cứ tiền đồn sao có thể giữ lại được vậy?
...
Dù sao thì lúc đó trên sân bay mọi người vẫn đang yên ổn, tại sao họ lại phải thay đi đổi lại? Không phải dằn vặt người ta sao?
Lúc đó bận khoảng 7 tiếng mới có thể chỉnh đốn toàn bộ sân bay.
Nhưng trong cuộc tấn công sáng sớm ngày hôm qua, nếu các phi thuyền cấp A không được cất cánh kịp thời, nếu các phi thuyền chiến đấu bị phá hủy từng chiếc ngay từ đầu, thì căn cứ sẽ thực sự sụp đổ.
Những nơi mà Vương triều người khổng lồ đã tấn công rất cằn cỗi, không có lấy một ngọn cỏ, đến lúc đó chỉ e không có ai có thể sống sót.
...
CMN quá nguy hiểm.
Đám tiểu quý tộc chứng kiến những người lính ở căn cứ tiền đồn gây mê, bắt giữ và bỏ tù sáu tên khổng lồ đang bị thương thì lập tức reo hò vui vẻ.
Tai qua nạn khỏi.
Cũng chính lúc này, tin tức từ bên ngoài truyền đến:
...
Mọi người thất thần nhìn nhau, đúng là không có so sánh thì không thấy hạnh phúc.
Cùng là bị tấn công bởi Vương triều người khổng lồ, nhưng căn cứ tiền đồn bên cạnh lại thất thủ, còn họ vẫn có thể đứng ở đây và vui mừng.
Đúng là một cảm giác hạnh phúc vô bờ!
Nếu không có Hầu tước Bolton, e rằng họ cũng sẽ có kết cục giống như căn cứ bên kia nhỉ?!
...
Hơn nữa, ban đầu họ vẫn nghĩ rằng, căn cứ tiền đồn bị phá hủy đến mức này, hầu tước Bolton vừa chống lại quan tham, lập được công lao, chẳng lẽ lại cứ vậy mà tiêu tán?
Nhưng bây giờ đúng là không có so sánh thì không có đau thương, cùng bị tập kích, nhưng căn cứ bên cạnh không phòng thủ được, còn hầu tước Bolton lại giữ được.
Còn bắt sống được sáu người khổng lồ, đúng là một công trạng lớn.
Các tiểu quý tộc đưa mắt nhìn nhau, họ xúm vào nhau và nhỏ giọng nói:
...