...
Sấm sét chính là cầu nối Âm Dương, cũng là căn bản của vạn vật.
Khánh Trần biết, nội dung ghi trên tờ giấy này rất quan trọng.
Vì nếu nó không quan trọng thì Đạo gia sẽ không dùng Tiên Nhân triện để viết.
Tìm được rồi.
...
Hắn ngạc nhiên nghĩ, thứ này quỷ dị vậy sao, rõ ràng mình còn chưa dịch được thứ mà Đạo gia viết trên tờ giấy này là cái gì, vậy mà dị năng sấm sét trong cơ thể hắn đa bắt đầu gợn sóng rồi?!
Trước đây hắn còn không biết làm sao để thăng cấp dị năng của mình.
Cấp bậc của dị năng giả càng cao thì càng coi trọng thời cơ, nhưng hắn cũng không thể đi giết người như Jindai Yunhe để thăng cấp được.
Cho nên, ngay khi cảm nhận được những thay đổi trong cơ thể, Khánh Trần lập tức quyết định phiên dịch nó ra.
...
Thì công pháp này có thể tăng cường dị năng sấm sét của hắn được không?
Sau khi ghi nhớ tất cả các kí tự trong tờ giấy vào đầu, Khánh Trần lập tức ném tờ giấy đó vào trong đống lửa, sau đó ngồi ngẩn người nhìn nó bị đốt thành tro.
"Ai!"
Bọn Ma Kinh Kinh ở phía xa không dám nói gì, không phải thứ này rất quan trọng sao, tại sao đối phương lại đốt nó.
...
Đối với hắn mà nói, cất giấu vào đầu mới là phương pháp an toàn nhất.
Ương Ương tò mò hỏi:
"Dùng được không?"
Khánh Trần gật đầu:
...
Ương Ương lập tức sáng mắt lên:
"Trên đó viết cái gì?"
Khánh Trần lắc đầu:
"Bây giờ ta cũng không rõ ràng lắm, ta cũng không biết đọc Tiên Nhân triện, phải về thế giới ngoài tìm người dịch mới được."
...
"Tiên Nhân triện và Tiên Nhân Khiêu có quan hệ như thế nào?"
Khánh Trần:
"...Không có quan hệ."
Lúc này.
...
Thủ lĩnh ảnh tử vừa cười vừa nói:
"Lúc đầu ta cũng không ôm hy vọng gì, không ngờ lại có thể tìm được thật."
Nhưng Khánh Trần lại lắc đầu:
"Không phải nhờ vận may."
...
Một vị Bán Thần ca ca nguyện ý huy động toàn bộ lực lượng của Khánh thị chỉ để vơ vét tất cả tư liệu trong liên bang.
Khi tất cả tư liệu trong liên bang đều rơi vào tay hắn, xác xuất tìm được thứ gì đó không phải ngẫu nhiên nữa, mà là tất nhiên.
Đây không phải là vận may.
Cũng có thể nói, vận may của hắn không phải là tìm được tư liệu.
...
Khánh Trần quay sang nhìn thủ lĩnh ảnh tử, sau đó nghiêm túc nói:
"Cảm ơn."
Thủ lĩnh ảnh tử sửng sốt, sau đó xua tay:
"Cảm ơn cái gì, ta chỉ tiện tay thôi, không có gì khó khăn cả."
...
Khánh Trần tiếp tục chọn lọc những tư liệu còn lại, nhưng cuối cùng vẫn không tìm ra được thứ gì có ích.
...
Trong một quán rượu nào đó ở thành phố số 22, Trịnh Viễn Đông và Lộ Viễn đang ngồi đối diện nhau.
Lộ Viễn nhỏ giọng nói:
...
Trịnh Viễn Đông liếc nhìn hắn:
"Ngươi muốn nói cái gì thì cứ nói thẳng."
"Ông chủ ngươi nói xem, việc này có liên quan gì đến Khánh Trần không?"
Lộ Viễn hiếu kỳ nói.
...
"Không cần đoán, chắc chắn là có liên quan, ta nghi ngờ Khánh Trần đang tìm kiếm công pháp truyền thừa. Xem ra sở dĩ hắn không đồng ý trao đổi Chuẩn Đề Pháp là vì lí do này. Trước đây ta cũng nghi ngờ các văn vật trong tay các tập đoàn ở thế giới trong tồn tại công pháp tu luyện ở thế giới ngoài, lúc đầu ta cũng định ra tay, nhưng không ngờ cuối cùng lại bị họ chạy trước. Hơn nữa, ta cũng không ngờ...Thủ lĩnh ảnh tử lại lựa chọn sử dụng phương thức thô bạo như vậy."
Vì mọi người đều nghĩ Khánh Trần chỉ là cấp dưới của thủ lĩnh ảnh tử, cho nên thủ lĩnh ảnh tử không có lí do gì để làm việc này cho Khánh Trần.
Ngay cả bọn Trịnh Viễn Đông cũng không thể hiểu nổi chuyện này.
Lộ Viễn nhỏ giọng nói:
...
Trịnh Viễn Đông nói tiếp:
"Nếu muốn biết việc này có liên quan đến Khánh Trần hay không thì cứ đợi đến lúc xuyên về, xem hắn có lấy ra được công pháp nào mới hay không là biết thôi."