“Tảng đá lớn như vậy, tối thiểu phải cấp B mới nâng nổi, ta cảm thấy có thể chỉ trùng hợp gặp phải đất lờ.”
"Cẩn thận một chút thì hơn."
Đội xe dừng lại, có người đi xuống xe, lục lọi tìm kiếm dưới núi.
Lúc này, chiếc xe Jinguji Maki ngồi đột nhiên vang lên tiếng gõ vào cửa kính.
Tất cả thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ, cùng Jinguji Maki trong xe, đều chậm rãi nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy một thiếu niên xoay người đứng bên ngoài, đang xuyên qua cửa sổ xe nhìn vào trong.
]Jinguji Maki ngạc nhiên.
Giống như một người sắp rơi vào vực sâu, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn thấy khe hở phía trên vực sâu có một chùm sáng xuyên qua, và một bàn tay duỗi vào.
Maki cảm thấy thế giới lại ấm áp lần nữa.
Nhưng cô bé mở to hai mắt im ắng nhìn thiếu niên kia, Maki vừa rơi lệ vừa lo lắng lắc đầu.
Cô bé không hy vọng đối phương rơi xuống vực sâu với mình.
Thế nhưng, đột nhiên Khánh Trần lại cười chỉ vào mắt Maki, bàn tay khép lại ra hiệu cho cô bé nhắm mắt lại.
Ngay sau đó, Jinguji Maki nghe lời nhắm mắt lại, bé cũng không biết Khánh Trần muốn làm gì, chỉ vâng lời đối phương dựa theo bản năng.
"Này, ngươi là ai? Ngươi..."
Một thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ xuống xe, còn chưa kịp móc súng ra, đã bị Khánh Trần dùng tay bổ vào cổ.
Nhưng người bình thường lấy tay làm đao bổ vào cổ, cũng là vì đập vào động mạch chủ trên cổ để đối phương ngất đi.
Mà Khánh Trần dùng chiêu này, liền trực tiếp chém gãy xương gáy người ta.
Các thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ choáng váng, đây là cao thủ ở đâu ra vậy?!
Chờ chút, chẳng lẽ đây là người vừa mới ném đá?!
Thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ hoang mang.
Ở nơi thâm sơn cùng cốc này, làm sao lại xuất hiện loại nhân vật như thế?
Vì Shirakawa-go chỉ là một thôn xóm vắng vẻ, thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ tới đây vốn cũng không lợi hại.
Bây giờ hai hệ thống sức mạnh tu hành và thức tỉnh của Khánh Trần đều tiến lên cấp C, việc này mang hàm nghĩa rằng sức mạnh của hắn đã sớm đột phá điểm giới hạn của cấp C đỉnh phong.
Ở trong mắt Thần Bí Nghiệp Bộ, thôn dân Shirakawa-go là người bình thường, là sâu kiến, là cỏ rác.
Nhưng trong mắt Khánh Trần, những thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ này chẳng phải cũng như thế sao?
Jinguji Maki còn không biết, onii-chan đạp xe leo núi chở bé về nhà, từng khiến cho Thần Bí Nghiệp Bộ ở Osaka phải sống trong phập phồng sợ hãi.
"Bakal”
Trên một chiếc xe khác, một tên thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ chửi thề nhảy xuống xe, mau mắn đưa tay bóp cò.
Nhưng hắn ngạc nhiên phát hiện, tốc độ thay đổi họng súng của cánh tay mình, còn không nhanh bằng tốc độ né tránh của Khánh Trần.
Cho đến giờ phút này, thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ mới ý thức được, chúng đụng phải quái vật rồi!
Có người muốn trực tiếp dùng ' con tin Shirakawa-go ' bên cạnh để uy hiếp Khánh Trần không được tới gần, nhưng Khánh Trần đã lấy được súng!
Khoảng cách gần như thế, cảm giác súng tuyệt đối chính là ý chỉ của Thần Linh.
Jinguji Maki nghe lời nhắm mắt lại.
Trong thế giới của cô bé, Maki chỉ có thể nghe thấy tiếng mắng chửi của thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ, tiếng súng, sau đó là tiếng kêu rên.
Cuối cùng là sự im ắng tuyệt đối.
Thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ dưới núi, khó khăn lắm mới cõng đồng bọn đi lên, kết quả còn chưa kịp phản ứng đã bị mấy phát súng bắn chết.
Cô bé ngồi trên xe run rẩy, không biết qua bao lâu, một bàn tay ấm áp che trên đôi mắt cô bé, sau đó chậm rãi ôm cô bé ra khỏi xe việt dã.
"Không sao đâu."
Maki nghe thấy có người nhẹ nhàng nói bên tai.
Jinguji Maki biết, onii-chan này sợ mình phải nhìn thấy một số cảnh tượng tàn khốc.
Sự dịu dàng và lương thiện của đối phương, xuất phát từ nội tâm.
Nhưng vấn đề là, những người tự xưng là Thần Bí Nghiệp Bộ kia rất lợi hại, chăng lẽ onii-chan giải quyết tất cả chúng rồi sao?
Jinguji Maki tập trung nghe, cô bé không nghe được tiếng của thành viên Thần Bí Nghiệp Bộ nữa, dường như tất cả đã chết.