“Ùm, cũng không tệ, độ khó nhiệm vụ giảm xuống một chút rồi."
Phương Tri Hành cười toe toét.
"Thông suốt ghê ha!"
Tế Cẩu sáp lại, trêu chọc: "Cửu Đại Kim Cương Pháp Tướng thu thập đủ, có triệu hồi được thần long không đấy?"
Phương Tri Hành nhếch mép, thản nhiên nói: "Có muốn thử uy lực Cửu Đại Kim Cương Pháp Tướng không?"
Tế Cẩu rụt cổ lại. Hắn biết Phương Trị Hành vừa mới tăng tiến sức mạnh, muốn bắt hắn ra thử tay.
Loại chuyện bồi luyện này, phải dỗ ngon dỗ ngọt hắn mới làm!
"Thôi thôi, chính sự quan trọng."
Tế Cẩu vội đẩy một đống sách qua.
Phương Tri Hành đột nhiên thi triển Đại Từ Đại Bi Pháp Tướng, hướng trán Tế Cẩu nhẹ nhàng vỗ, cười nói: "Không, ngươi muốn làm quân xanh cho ta."
Tế Cẩu toàn thân cứng đờ, ánh mắt mơ hồ, mê mang như say rượu, ú ớ nói: "Ửm ân, ta thích làm quân xanh cho ngươi lắm, tới đi, hành hạ ta đi!"
Một giây sau, Tế Cẩu bỗng nhiên lắc đầu, lùi lại mấy bước, kinh hãi: "Đệt mợ, ngươi làm cái gì ta đấy?"
Phương Tri Hành cười ha ha: "Đại Từ Đại Bi Pháp Tướng, có thể khơi gợi lòng từ bi, khiến người ta đại phát thiện tâm, thỏa mãn yêu cầu của người khác."
Tế Cẩu giật mình, chửi ầm lên: "Ốc nhật, đây chẳng phải là bắt cóc đạo đức à? Ngươi định tẩy não ta đấy hả?"
Phương Tri Hành cười đắc ý, đột nhiên biến đổi dáng người, triển lộ Đại Trí Đại Tuệ Pháp Tướng.
Khoảnh khắc, trí tưệ quang mang bừng tỏa, chiếu sáng khắp nơi.
Phương Tri Hành nhìn Tế Cẩu hỏi: "Một cộng một bằng mấy?"
Tế Cẩu chớp chớp mắt, tính toán nửa ngày, đầu óc trống rỗng.
"Ta, ta làm sao vậy?"
Tế Cẩu rùng mình, không rét mà run.
Phương Tri Hành cười nói: "Đại Trí Đại Tuệ Pháp Tướng, có thể chưởng khống trí tuệ, có thể khiến ngươi thông trỉnh tuyệt đỉnh, cũng có thể biến ngươi thành kẻ ngốc!”
Tế Cẩu hít một ngụm khí lạnh!
Cửu Đại Kim Cương Pháp Tướng, kỳ dị tuyệt luân.
Nộ Mục Kim Cương: Chủ công
Bất Động Minh Vương: Phòng ngự
Khổ Hải Vô Biên: Máu dày
Vô Trần Ly Cấu: Lĩnh vực triển khai
Nam Vô Bảo Quang: Rèn đúc
Vô Gian Vĩnh Kiếp: Nghiệp Hỏa Luân Hồi
Đại Từ Đại Bi: Tẩy não
Đại Trí Đại Tuệ: Khống trí
"Còn một cái Thất Thải Lưu Ly đâu?" Tế Cẩu chưa từng thấy Pháp Tướng này.
Phương Tri Hành biến hóa, bày ra Thất Thải Lưu Ly Pháp Tướng, tay nâng một chiếc gương.
Hắn cẩn thận nói: "Thất Thải Lưu Ly Pháp Tướng, có thể phản xạ mọi công kích.
Chỉ cần địch nhân bị tấm gương của ta chiếu vào, công kích của hắn sẽ bị phản xạ ngược lại, có thể bắn về địch nhân, cũng có thể chiết xạ sang mục tiêu khác."
Tế Cẩu bừng tỉnh, tặc lưỡi: "Còn trâu bò hơn cả Huyết Liên Trán Phóng" của ngươi!”
Phương Tri Hành gật đầu, hài lòng.
Không để ý tới nó nữa, hắn tiếp tục lục lọi, tìm kiếm.
Rất nhanh, gần ba quyển « Kim Cương Kinh », hắn tìm thấy một quyển trục màu vàng kim.
« Bàn Nhược Tâm Kinh »!
“Ha ha, tìm thấy rồi!”
Phương Tri Hành lập tức mừng như điên, đây chính là Đại Thừa Phật pháp, phẩm giai còn cao hơn Kim Cương Kinh.
Ầm!
Đúng lúc này, cửa phòng bị một lực mạnh đẩy tung.
Cánh cửa gỗ vỡ tan thành nhiều mảnh, gió mạnh tràn vào.
Phương Tri Hành nghiêng đầu nhìn lại, ngoài cửa xuất hiện bốn bóng người, chính là Sửu Ngưu, Dần Hổ, Thân Hầu, và đầu heo cơ giáp.
"Ồ, ra là Long gia và Cẩu gia cũng vào Kim Loan điện."
Đầu heo cơ giáp ngạc nhiên, cười hỏi: "Các ngươi có thấy Vị Dương đâu không?"
Phương Tri Hành bình tĩnh: "Ta vừa tới, không để ý Vị Dương."
Đầu heo cơ giáp không tin, nhìn quanh phòng, gật đầu: "Tiền triều từng xây một kho vũ khí, thu thập võ học thiên hạ, nơi này chắc là một phần điển tàng của kho vũ khí đó, phần lớn là bản độc nhất, đều là những tuyệt học có thể ngộ nhưng không thể cầu!"
Phương Tri Hành đáp: "Đúng thế, các ngươi hứng thú thì cứ chọn, dù sao ta với Cấu gia không xem hết được mấy quyển.”
Đầu heo cơ giáp khoát tay: "Chúng ta cũng không thiếu công pháp, cứ đi chính điện xem sao, rồi quay lại chọn vài quyển cũng được."
Phương Tri Hành: "Mời chư vị cứ tự nhiên."
Đầu heo cơ giáp hơi do dự, khó hiểu: "Ngươi không muốn đi chính điện xem à?"
Phương Tri Hành nghiêm trang: "Ta hứng thú với công pháp hơn."
Vừa dứt lời, Thân Hầu cơ giáp đột nhiên bước vào, ánh mắt dừng lại trên quyển trực trong tay Phương Tri Hành.
"Đây là, « Bàn Nhược Tâm Kinh »! !"
Thân Hầu cơ giáp hô hấp dồn dập, đưa tay: "Đây là Phật môn công pháp, xin Long gia trả lại."
Phương Tri Hành bình thản nhìn Thân Hầu, không nói một lời, nhét quyển trục vàng vào ngực.
"Ngươi..."
Thân Hầu cơ giáp sa sầm mặt, tức giận.
Thấy vậy, đầu heo cơ giáp cười khẩy, định nói gì đó.
Cọt kẹt ~
Cửa chính điện mở ra.
Đại Hắc Phật Mẫu bước ra.
Đầu heo cơ giáp nhanh chóng di chuyển, bao vây Đại Hắc Phật Mẫu.
Không khí căng thẳng!
Phương Tri Hành và Tế Cẩu nhìn nhau, tiến đến cửa.
Chỉ nghe đầu heo cơ giáp chậm rãi nói: "Đại Hắc Phật Mẫu, phải không? Ta đoán trước được ngươi sẽ nhòm ngó Cổ Hoàng cấm khu, chỉ không ngờ ngươi lại dễ dàng xông vào như vậy."
Đại Hắc Phật Mẫu bình tĩnh: "Để ta đoán xem, ngươi không phải Dương Bạch Kỳ, đúng không?"
Đầu heo cơ giáp im lặng.
Đại Hắc Phật Mẫu cười lạnh: "Dù ngươi cố gắng bắt chước Dương Bạch Kỳ, nhưng mùi máu tanh trên người ngươi thì không bao giờ thay đổi được."
Nàng nghiến răng: "Đừng giả bộ, Sở Quan Vương!"
Lời vừa dứt!
Phương Tri Hành giật mình, nhìn chằm chằm đầu heo cơ giáp.
"Ha ha ha ha ~”
Đầu heo cơ giáp gãi đầu, ngửa mặt lên trời cười lớn, ngữ khí đột nhiên thay đổi, thêm phần uy nghiêm, trầm giọng: "Không hổ là công chúa tiền triều, nhanh chóng xác định thân phận của ta như vậy."
Đại Hắc Phật Mẫu cười lạnh: "Đường đường một vị thân vương, giấu đầu hở đuôi, thật là trò cười!"
Sở Quan Vương lơ đễnh, cười nhạt: "Ngươi là vong quốc công chúa, bản vương không chấp nhặt."
Hắn giơ tay, trịnh trọng: "Bản vương cho ngươi một cơ hội hòa đàm, chỉ cần ngươi giao ra truyền quốc ngọc tỷ."
"Năm mơi”
Đại Hắc Phật Mẫu khinh bỉ: "Truyền quốc ngọc tỷ ở trên người ta, có bản lĩnh thì tự đến lấy."
"Ai, làm gì phiền phức vậy?"
Sở Quan Vương thở dài, đột nhiên quay đầu, trừng mắt nhìn Phương Tri Hành.
Hỏi: "Long gia, ngươi còn chưa đi sao?"
Phương Tri Hành hơi do dự, hỏi ngược lại: "Vì sao trước đó ngươi không ra tay giết ta?”
Sở Quan Vương ha ha cười: "So với giết ngươi, bản vương tò mò về thân phận của ngươi hơn."
Phương Tri Hành thản nhiên: "Vậy ngươi thấy thế nào?"
Sở Quan Vương gật đầu: "Nói thật, bản vương cũng rất bất ngờ, không ngờ thiên kiêu An Bão Phác của Ngũ Hành Tông lại mang Đại Nghịch Chú Ấn."
Nghe vậy, Sửu Ngưu, Dần Hổ cùng Thân Hầu biến sắc.
"Ai, cuối cùng vẫn bại lộ."
Phương Tri Hành thầm nghĩ, thản nhiên: "Ta không hứng thú làm phản tặc, nhưng có vẻ ta không có lựa chọn nào khác."
Sở Quan Vương hừ lạnh: "Những năm gần đây, kẻ dám giết hoàng thất không nhiều, với tuổi tác và trải nghiệm của ngươi, tên thật của ngươi không phải An Bão Phác, mà là Phương Tri Hành, đến từ Đam Châu, ngươi chính là hung thủ sát hại Sắc An Vương thế tử, đúng không?"
Phương Tri Hành chắp tay: "Thân vương anh minh, chính là tại hạ Phương Tri Hành."
Sở Quan Vương gật đầu: "Thật can đảm, bản vương nhất định bắt sống ngươi, giao cho Sắc An Vương xử trí."
Thân Hầu cơ giáp tiến lên nửa bước: "Không cần thân vương nhọc lòng, bần tăng xin thay người làm việc.”
Sở Quan Vương gật đầu, cười: "Vậy làm phiền Tịnh Trần đại sư."
Thân Hầu cơ giáp thân phận, hóa ra là Tịnh Trần, một trong Tứ Đại Hộ Pháp Tăng của Vạn Pháp Tự!
Người này có thực lực và địa vị trong Phật môn còn cao hơn trụ trì Tịnh Huyền đại sư của Tích Hỏa Tự.
"Phương thí chủ, bần tăng khuyên ngươi thúc thủ chịu trói, đừng sai lầm đến cùng."
Tịnh Trần từng bước tiến đến, thi triển Đại Từ Đại Bi Pháp Tướng, miệng phưn lời tẩy não.
Tế Cẩu nghe xong, lập tức lung lay, quỳ xuống, khó mà chống cự.
Phương Tri Hành nhếch mép, không lùi mà tiến tới, đột nhiên thi triển Đại Từ Đại Bi Pháp Tướng, quát: "Tịnh Trần, ngươi đã lầm đường lạc lối, còn không mau dừng tay?"
"Cái, cái gì?!"
Tịnh Trần con ngươi co rút, kinh hãi: "Sao ngươi cũng biết Phật môn Pháp Tướng?"
Phương Tri Hành cười lạnh, hóa thành Nộ Mục Kim Cương, đấm ra một quyền.
Kim Cang Quyền thẳng vào mặt!
Tịnh Trần lùi một bước, biến hóa, thi triển Thất Thải Lưu Ly Pháp Tướng, giơ gương chiếu về phía Phương Tri Hành.
Kim Cang Quyền đánh vào gương, lực lượng lập tức phản xạ ngược lại.
Phương Tri Hành hít sâu, nhanh chóng bày ra Bất Động Minh Vương Pháp Tướng, hóa giải phản lực.
Tịnh Trần nhân cơ hội, thi triển Vô Trần Ly Cấu Pháp Tướng, giơ cao bảo kiếm, đâm tới.
Lĩnh vực triển khai, tất trúng!
Phương Tri Hành không hề sợ hãi, bày ra Đại Trí Đại Tuệ Pháp Tướng, trí tuệ chi quang, chiếu khắp nơi!
Dưới ánh mắt mơ hồ của Tịnh Trần, bảo kiếm khựng lại giữa không trung.
Phương Tri Hành cười lớn, vung nắm đấm bạo kích.
Bành!
Tịnh Trần trúng một quyền vào mặt, bay ra ngoài...