Chuyện tương tự xảy ra ở khắp mọi nơi trong thành phố.
Không biết có bao nhiêu người đột nhiên trở nên điên cuồng, ở sâu trong mắt có ma quỷ cười một cách điên cuồng.
Trong mắt rất nhiều người, bầu trời tựa như bị một lớp lưới đen bao phủ, cả thành phố rơi vào trong bóng tôi.
Két két két két...
Từ bốn phía tối đen truyền tới tiếng ma sát chói tai, tựa như có con vật gì đó đang nhai xương.
"Ha ha ha ha.... ' Tiếng cười âm u quái dị không biết từ đầu truyền ra, trong lòng mọi người tựa như có một tảng đá lớn, nỗi sợ vô hình bao trùm lấy họ, khiến họ run rẩy tới tột cùng, cảm giác choáng váng không thể chịu đựng nổi bao phủ toàn bộ trí óc của họ.
"Chuẩn bị xong chưa vậy?"
Một giọng nói đột ngột vang lên từ sâu trong đầu vô số con người đang ngơ ngơ ngác ngác kia.
Sau đó bọn hắn lập tức tỉnh táo lại, tỉnh táo đến mức chưa từng có.
Trong một căn phòng rách nát, có một người phụ nữ đang hít khói nhả sương, không thèm quan tâm tới đứa trẻ trong tác bên người chợt quay đầu lại, chợt thấy trong căn phòng bị bóng tối bao chùm, ở trong góc cạnh chiếc tủ, có một người đàn ông cao lớn trùm áo mưa lạnh lùng nhìn về phía mình.
Hắn bế đứa con của cô ta trong ngực, trên tay cầm một con dao làm bếp lóe lên ánh sáng lạnh.
Tiếng hét của cô ta truyền khắp cả tòa nhà, nhưng chồng cô ta xông vào trong phòng thì chỉ thấy cô ta ôm đầu run rẩy.
Đứa con đang ở bên cạnh cô ta, liên tục ho khan vì hít phải khói.
"Cút! Mau cút đi!"
Có người liều mạng cầm súng không ngừng bắn về phía góc tối, nhưng cái bóng trước mắt ngày càng rõ ràng.
Vô số bóng dáng người chết nở một nụ cười thần bí đi về phía bọn hắn.
"Chẳng... chẳng phải ngươi đã bị ta giết rồi sao?"
"Quỷ? Ngươi là quỷ sao?"
Có người ném thuốc lá trên tay sang một bên, ôm đầu dí sát sàn nhà, không ngừng gào khóc:
"Cha... Cha ơi..."
"Con sai rồi, đừng đánh con nữa mà..."
Dường như cả thành phố bắt đầu vặn vẹo ở trong bóng đêm, trong thành phố hắc chiểu có rất nhiều người bị hắc thảo ảnh hưởng nghiêm trọng, bọn hắn có một cuộc sống khác, cũng có đủ các lớp ngụy trang, bình thường khó lòng vạch trần bọn hắn.
Nhưng vào giờ khắc này, bất luận bọn hắn làm gì, bất luận bọn hắn là ai thì đều nhìn thấy được hình ảnh mà bọn hắn sợ hãi nhất.
Sợ hãi, bất an, khủng hoảng... Những cảm xúc tiêu cực không ngừng xuất hiện.
Ở sâu trong đầu những người này, một bóng người cao lớn đang nở nụ cười hưng phấn.
"Hối hận đi..."
"Thay đổi đi...
"Dù sao thì cũng không có ai tha thứ cho các ngươi cả..."
"Ha ha ha ha ha..."
"Ta không hề thấy hứng thú với việc các ngươi có thay đổi hay không..."
"Ta chỉ cảm thấy hứng thú khi các ngươi rơi vào trong tay ta..."
Ố một vài nơi khác, cho dù những người chưa từng sử dụng hắc thảo, cũng không có ý định tham gia trực tiếp vào loại giao dịch này, nhưng vừa mới định chạy tới tòa thị chính, "va chạm" với dị biến giả Thanh Càng có suy nghĩ hão huyền kia thì đều đột ngột nhận ra có điểm bất thường.
Bọn hắn chưa từng sử dụng hắc thảo, vậy nên không cảm nhận được nỗi sợ kia.
Nhưng bọn hắn vẫn cảm nhận được có một lực lượng tinh thần khổng lồ và đáng sợ đột nhiên xuất hiện, lan tràn ra khắp thành phố.
Loại lực lượng tinh thần này âm u, lạnh lẽo, quái dị mà điên cuồng, dường như linh hoạt tới mức có thể thông qua lỗ chân lông chui vào trong cơ thể, lại tựa như từng đôi mắt không có ý tốt đang từ mọi ngóc ngách trong thành phố nhìn về phía bọn hắn.
"Két...
Chiếc xe con đang trên đường đi tới tòa thị chính số hai đột ngột dừng lại.
Người trên xe con cảm nhận lực lượng tinh thần lan tràn xung quanh, sau khi im lặng hồi lâu, đột nhiên nói:
"Trở về."
Chiếc xe con quay đầu trở về, dường như chưa từng đi tới đây.
Nhẫn giả mặc áo bó màu đỏ đang di chuyển trên đỉnh các tòa nhà quan sát cả thành phố đột nhiên phát hiện ra biển sợ hãi xung quanh, cô trầm mặc hồi lâu, thuận theo chiếc cột điện trượt xuống dưới, ngoan ngoãn đi ra bên ngoài thành.
"Là Tà Thần giáng lâm hay sao?"
Tồn tại trốn trong bóng tối hai hàm răng va chạm vào nhau, yếu ớt nói:
"Ta sai rồi."
Bởi vì thái độ nhận lỗi nên đại đa số đều được thả ra.
Nhưng vẫn có vài tên xui Xèo lặng lẽ biến mất, chỉ có tiếng nhấm nuốt truyền ra từ nơi bọn hắn ẩn thân.
"Đó là gì vậy?"
Cô gái mặc váy ngắn cảm nhận được nỗi sợ kia, ánh mắt thay đổi:
"Sao hắn dám làm như vậy?"
Người mặc đồ tây đéo kính mắt ngơ ngác một hồi, sau đó mới nổ nụ Cười:
"Hắn đúng là đồ thần kinh, ta thích đó!"
Cùng lúc khi những thay đổi này diễn ra, bước chân Lục Tân trở nên nhẹ nhàng thoải mái, đi tới văn phòng mấy người Hàn Băng nghỉ ngơi.
Biểu cảm vô cùng nhẹ nhàng, cười nói:
"Các ngươi xem, chẳng phải là rất đơn giản sao?"
Trên ghế dài, Ngân Mao đang cuộn tròn người lại, sắc mặt trắng bệch, con ngươi phóng to, thân thể run rẩy liên hồi.
Hắn gặp ác mộng, liên tục lẩm bẩm:
"Ta không muốn bị róc thịt đâu, ta không muốn bị hấp, không muốn bị chặt đầu, đừng cắt bỏ khẩu súng của ta mà... Ta không chạm vào thứ này nữa, nhưng đây là nghề của ta mà, chẳng phải cần yêu lấy nghề hay sao?"
"Hu hu hu hu, ta không cam lòng...
"Đừng, đừng mà, tuyệt đối đừng để người khác coi thường ta, tuyệt đối đừng làm như vậy..."
"Ta sai rồi, ta sai rồi, sau này ta không theo đuổi sự nghiệp nữa."
"Ta thể, ta thể, sau này ta sẽ không động tới thứ đó nữa..."
"Không động vào nữa thật mà..."