[Mạt Thế] Trong Sinh Thời Kỳ Diệt Vong

Lượt đọc: 3271 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 204
kết thúc thật rồi

❊ ❊ ❊

Họ dùng gần hết sức lực thì cũng chỉ được một tên tang thi ngã xuống mà thôi, Nhiên Kỳ mix lại năng lượng cho mọi người. Bọn họ lại tiếp tục hứng chịu cơn thịnh nộ và điên loạn của Mệnh Nhi, trên cơ thể đều ngập tràn thương tích. Ánh Lang từ từ lết thân tàn mà đi về phía người thương, ánh mắt lo lắng đấy vẫn chỉ dõi theo một người từng ấy năm

Anh ta sai rồi đáng ra ngay từ đầu hắn nên ngăn cậu lại, nếu như vậy thì bây giờ mọi chuyện sẽ không mất kiểm soát như thế này? Ánh Sáng vẫn cắn răng chắn trước bảo vệ những người phía sau không bị đánh trúng

Ánh Lang bất ngờ bò tới dùng toàn bộ sức lực ôm chặt lấy Mệnh Nhi, người con trai mà anh yêu nhất. Mệnh Nhi vùng vẫy làm đả thương anh đến mọi cơ quan trong người dần tan thành hư vô. Hắn truyền thống vào bọn họ một câu sau đó ngắt kết nối

"Mau giải quyết chúng tôi, hợp sức mạnh của mấy người lại bắn về phía chúng tôi. Chỉ cần chúng tôi chết tang thi sẽ biến mất hoàn toàn"

Ánh Sáng gật đầu với nhau họ tập trung sử dụng hết những năng lượng cuối cùng trong cơ thể, một chùm bóng lớn đủ màu sắc hiện ra Vu Thần và Nhiên Kỳ đi về phía trước, mọi người đứng sau truyền hết năng lượng cho hai người bọn họ. Ánh Lang giọng nhỏ nhẹ thủ thỉ những lời cuối với Mệnh Nhi, để khi hai người cũng nhau rời khỏi thế giới này sẽ không còn điều gì vương vấn nữa

"Mệnh Nhi à, anh biết em vẫn còn lý trí vẫn có thể nghe được những lời anh nói. Vậy nên xin em hãy nghe anh lần này thôi có được không? Mệnh Nhi anh yêu em, rất yêu, yêu đến mức có thể vì em mà làm tất cả. Anh thương em vì em mà giết chết những kẻ làm em đau khổ, anh chỉ muốn em là của anh nên những kẻ chạm vào em anh đều một mình lặng lẽ đem đi tra tấn cho đến chết. Nhưng dù là vậy anh vẫn bế tắc em à, anh không biết làm sao để em hiểu được trái tim anh, tình yêu của anh cả. Nên mới xuất hiện trước mắt em hình ảnh một người bạn thân, chả sao cả tình yêu mà là ai cũng được miễn sao anh được ở cạnh em là đủ rồi. Em có thấy ngưỡng mộ họ không, dù cuộc đời họ có bi thương nhưng họ vẫn may mắn tìm được nhau. Trao cho nhau hạnh phúc, cho nhau một mái ấm gia đình. Vậy liệu anh bước vào cuộc đời em có khiến em vui vẻ hơn không? Còn đối với anh em chính là ánh sáng nhỏ chiếu rọi bóng tối kia, nắm lấy tay em anh như nắm lấy cả thế giới. Chỉ đơn giản kiếp sau anh muốn mãi mãi được bên em với tư cách là ai cũng được. Miễn rằng được ở bên chăm sóc cho em là được"

Mệnh Nhi những giọt nước mắt lăn dìa trên má, tay cũng dần buông lỏng, giọng nói uất nghẹn. Vòng tay ôm lấy người kia mà thủ thỉ

"Đồ ngốc, em cũng thương anh. Em không hề trách anh, anh cũng là ánh sáng chiếu rọi cuộc đời em. Do bản thân nhu nhược, đã để cơn gận thù che lấp bấy lâu nên hiện tại moik thứ đều đi quá xa như vậy? Em xin lỗi cũng vì em mà amh phải chịu cơn đau đớn tột cùng, vượt qua cửa tử mà biến thành tang thi vương. Em cũng muốn nếu có kiếp sau, anh sẽ đến và ở bên chăm sóc em với tư cách không phải của một người bạn thân nữa Mà hãy cưới em có được không?"

"Được, được. Anh rất nguyện ý"

Hai người họ trao nhau một nụ hôn, Ánh Sáng nhẹ nhàng đưa họ rời khỏi thế gian. Nhưng đốm sáng nhỏ dần thắp lên một mặt trời to, tang thi tang biến dần. Mọi người định chạy tới ăn mừng với họ nhưng mà bọn họ chỉ nở một nụ cười tươi, mặt trời lên cao họ dần biến mất trước mặt những người yêu thương họ

Mọi người oà khóc, ngay cả Bông Bi cũng mỉm cười dắt theo Bánh Bao chạy theo phía sau bọn họ. Doanh binh đoàn Ánh Sáng biến mất như chưa hề tồn tại, tiếng khóc oà của mọi người tiếc thương cho số phận của những người anh hùng của đất nước.

"Họ đi thật rồi"-Mộc Nhĩ

"Nhiên Kỳ, em ấy...."-Tư Minh mắt tối sầm, người anh thương biến mất trước mắt anh, giờ thì hết rồi. Anh còn chưa kịp bày tỏ lòng mình với cậu mà, cậu đi rồi giờ anh phải làm sao đây

"Cháu tôi"-Ông Tây khụy xuống ôm mặt bất lực mà rơi lệ, Ông Thương không nói gì chỉ lặng lẽ ôm lấy người kia mà vỗ lưng an ủi

"Chúng ta thật vô dụng"-Tư Cảnh

"Bọn họ đã dùng cả mạng sống để cứu toàn nhân loại"-Tu Nhai

"Bọn họ chính là anh hùng của chúng ta"-Nhã Ân

"Liệu chúng ta còn cơ hội gặp lại họ không?"-Triết Thái

"Chắc chắn chúng ta sẽ gặp lại họ"-Mộng Tinh Tinh

"Chúng ta phải khiến đất nước này ngày càng phát triển một cách xinh đẹp chúng ta không có quyền để nó lụi tàn, vì nơi đây chính là nơi bọn họ đã bảo vệ"-Tế Hình

Nói là vậy nhưng người ở lại phải mất rất lâu mới quên đi được như những mất mát bi thương ấy, sau khoảng một năm thành phố bắt đầu được dựng xây và khôi phục lại như bình thường. Bọn họ mất thêm nửa năm nữa để đất nước kịp ngang hàng với những đất nước khác trên thế giới. Và vài năm sau họ mới nhận ra tất cả các dị năng giả đều dính một lời nguyền đó chính là sự trừng phạt mà ông trời ban cho họ. Bọn họ không thể chết, thế là từng người trong số dị năng giả phải nhìn người thân của họ ngày một già và chết đi.

Bọn họ vẫn vậy, vẫn mãi trẻ trung, xinh đẹp. Đến đời bọn họ trở thành cố bọn họ quyết định quy về ở ẩn tại căn cứ trung tâm. Nơi này ngoài những dị năng giả ra không một người thường nào có thể ra vào, căn nhà của doanh binh đoàn Ánh Sáng vẫn được những người bạn tốt ngày ngày lui tới dọn dẹp. Trông nó vẫn đẹp đẽ như ngày nào, tại vì bọn họ tin rằng một ngày nào đó Ánh Sáng sẽ trở về

{Hoàn chính văn, tui sẽ xem xét viết thêm phiên ngoại nữa nha. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ bộ này của tui. Mong rằng các bạn sẽ ủng hộ tui ở những bộ sau. Trân thành cảm ơn các bạn rất nhiều}

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của wdr queen