Mạt Thế Trọng Sinh Chi Thiếu Chủ Hoành Hành

Lượt đọc: 3646 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 51

❊ ❊ ❊

Lúc Lâm Văn Bác đi đến, thì Cung Lê Hân cũng đã tạm biệt Cung phụ trở về phòng mình, đang giặt sạch quần áo bẩn tối qua. Không có biện pháp, hiện tại đang mạt thế, Cung gia đã sớm không còn người hầu để hầu hạ cậu, hơn nữa cậu tổng cộng chỉ có bốn bộ quần áo, chậm trễ việc giặt giũ thì về sau sẽ không còn đồ thay.

“Lâm đại ca, anh muốn ra ngoài sao ?” Thấy Lâm Văn Bác cầm túi du lịch, Cung Lê Hân rửa xà bông trên tay, hảo kỳ hỏi.

“Không phải, mấy thứ này đều là đưa cho em, mau tới đây xem.” Đối diện với ánh mắt thanh triệt không có chút ham muốn vật chất hay tạp chất nào của Cung Lê Hân, đáy lòng Lâm Văn Bác bất tri bất giác như được thanh tẩy, trên gương mặt lạnh lùng hiện ra một nụ cười sủng nịch.

“Là gì thế ?” Cung Lê Hân lau khô tay, bước đến bên người hắn mở túi du lịch nhìn vào, thấy bên trong chất đầy quần áo, mi nhãn liền cười cong cả lên.

Cậu đang nghĩ quần áo mình quá ít, có nên đi đâu kiếm về mấy bộ hay không. Sống ở thế giới hiện đại đã hơn một năm, cậu đã hình thành thói quen ở nhà mặc thường phục, ra ngoài mặc chính trang, đi ngủ mặc đồ ngủ. Nhưng nay ngay cả lúc ngủ cậu vẫn phải mặc một bộ quần áo thể thao, thật sự cảm thấy không thoải mái. Mà cậu không có thói quen ngủ lõa thể, chỉ đành cực lực nhẫn nại.

Không thể trách trước đó Hạ Cẩn lấy quá ít đồ. Loại đồ dùng sinh hoạt như quần áo, mang theo một hai bộ để thay đổi cũng đủ rồi, ngược lại, thức ăn, vũ khí, thuốc men thì Hạ Cẩn gom lấy không ít. Tình huống lúc đó, đương nhiên bảo mệnh quan trọng hơn, hưởng thụ để sau.

Thấy biểu tình kinh hỉ của tiểu hài tử, tươi cười bên khóe miệng Lâm Văn Bác càng sâu thêm, xoa đầu cậu nói,”Em xem còn thiếu gì thì nói để anh tí sẽ lấy cho em.”

“Dạ.” Cung Lê Hân gật đầu, lấy một bộ quần áo ra ướm thử trên người.

Thân hình Lâm Văn Bác cao lớn, quần áo hắn tất nhiên không phù hợp với dáng người nhỏ nhắn của Cung Lê Hân. Nhưng Lâm Văn Bác đã tính đến điều này, mang đến phần lớn là áo T-shirt, mặc trên người, dù có thêm vài ký hiệu cũng không quá khó coi, hơn nữa hoạt động rất thoải mái. Theo lời Cung Hương Di thì sau mạt thế, thời tiết cũng biến đổi, quanh năm nắng nóng, không phân ra bốn mùa, mấy cái T-shirt ngắn tay này có thể mặc đủ một năm.

Trong lúc Cung Lê Hân thử từng bộ quần áo thì Lâm Văn Bác lơ đãng xem phòng cậu, cuối cùng mở ra tủ quần áo nhỏ đặt ở góc phòng, sắc mặt lập tức tối đen.

Trong tủ quần áo, ngoại trừ một balô leo núi ra thì không còn thứ gì khác. Lâm Văn Bác chau mày, lại bước vào phòng tắm. Trên bồn rửa mặt chỉ có một cục xà phòng hình tròn nhỏ, đây là căn cứ chuẩn bị cho người dân, giặt quần áo, tắm rửa, gội đầu, rửa mặt đều chỉ có thể dùng một cục này.

Nghĩ đến phòng tắm mình được Cung Hương Di chất đầy các loại dầu gội, sữa tắm, kem cạo râu, xà phòng này nọ, ngực Lâm Văn Bác như bị một tảng đá đè nặng, đau đớn không thôi, đồng thời cảm thấy cực kỳ xấu hổ. Nhìn ngây thơ hoan hỉ trong mắt tiểu hài tử, hốc mắt hắn hơi nóng lên, hốt hoảng vội cúi đầu, không có mặt mũi nhìn đối phương.

“Lâm đại ca, anh sao vậy ? Sao bỗng dưng lại không vui ?” Cung Lê Hân mẫn cảm lập tức nhận ra cảm xúc khác thường của Lâm Văn Bác, tay chụp lên bả vai hắn lo lắng hỏi.

“Không có, Lâm đại ca rất tốt.” Lâm Văn Bác phản thủ nắm bàn tay mềm mại trắng nõn của cậu, gắt gao nắm trong lòng bàn tay, tươi cười miễn cưỡng an ủi.

“Nga.” Thấy Lâm Văn Bác không muốn nói, Cung Lê Hân lại không có hứng thú tìm hiểu riêng tư người khác, thấp giọng đáp một tiếng rồi không hỏi gì nữa.

Vì muốn Lâm Văn Bác vui lên, cậu lấy từ trong balô leo núi hai bình Tích Cốc đan đưa qua, thành thật giảng giải cách dùng và công hiệu, còn dặn hắn nhớ đưa một bình cho Lâm tổ phụ.

Lâm Văn Bác niết bình dược, lòng càng thêm xấu hổ. Đối lập với sự lạnh bạc vô tình của Cung Hương Di, Cung Lê Hân trong lúc chạy trốn cũng không quên thay bọn họ mang theo chút đồ, không nói đến trân quý của nó, mà đây chính là tâm ý của cậu, đã vượt xa giá trị của nó ngàn lần vạn lần.

“Tiểu Hân, sao em có thể ngoan như thế a ? Lâm đại ca càng lúc càng thích em, làm sao đây ?” Lâm Văn Bác đem tiểu hài tử đang mở to mắt đưa vật quý cho hắn kéo vào lòng ôm chặt, cằm vuốt ve đỉnh đầu cậu, thấp giọng nỉ non.

Trong lòng Cung Lê Hân khẽ động, ngửa đầu cẩn thận nhìn hắn, trong đôi mắt thanh triệt ẩn chứa thỏa mãn cùng mong chờ. Lâm đại ca càng ngày càng thích mình ? Có thích hơn ‘Cung Lê Hân’ lúc đầu không ? Cậu yên lặng nghĩ. Cậu là vô tình thay thế Cung Lê Hân, đối với việc lấy đi tất cả những thứ thuộc về Cung Lê Hân, kỳ thật cậu phi thường để ý, cho nên mới càng muốn được ở bên người thân, cố gắng giành được sự quan tâm thương yêu của bọn họ.

“Hai người đang làm cái gì ?” Ngoài cửa đột nhiên truyền đến thanh âm đánh gãy hai người đang ôm nhau, bầu không khí ấm áp yên tĩnh trong phòng nháy mắt biến mất.

“Không có gì, chỉ là mang đến vài bộ quần áo cho Lê Hân thôi.” Liếc nhìn Tống Hạo Nhiên biểu tình cứng ngắc đứng cạnh cửa, Lâm Văn Bác lưu luyến buông thân thể mềm mại trong lòng ra, thản nhiên nói.

Tống Hạo Nhiên gật đầu, áp chế khó chịu vừa rồi nảy lên trong lòng, thong thả bước đến bên người Cung Lê Hân ngồi xuống.

“Đó hình như là quần áo của cậu.” Tự nhiên ngồi cạnh Cung Lê Hân, ôm chặt vai cậu nhìn vào túi du lịch mở rộng, Tống Hạo Nhiên nhíu mày. ( Carly : a tự nhiên kinh dị ==”)

“Ừ, Lê Hân tổng cộng chỉ có bốn bộ để thay đổi, cho nên tôi mang vài bộ của mình qua.” Lâm Văn Bác vừa nói vừa vuốt phẳng từng bộ quần áo, móc vào giá móc, treo vào tủ. (mng có thấy cái cảnh tượng khá ba trấm ko : Tống phụ thân ngồi hỏi thăm con, Lâm mẫu thân đảm đang cất quần áo, nhi tử khả ái, gia đình 3 người a~~~ =口= mới phát hiện ra *vuốt mồ hôi* )

“Sao lại thế ? Ai phụ trách việc phát vật tư ? Gọi hắn lại đây !” Sắc mặt Tống Hạo Nhiên trầm xuống nói.

Ngoại trừ quân vụ thì hắn vốn không để ý mấy việc vặt. Lúc đến căn cứ, phòng đã được sắp xếp thỏa đáng, quân trang, đồ hằng ngày, quần áo lót đều được đặt ngay ngắn chỉnh tề trong tủ, hắn thấy cũng không có cảm giác gì kỳ quái, còn nghĩ đây là phối trí tiêu chuẩn của căn cứ. Thấy đứa nhỏ nhà mình không được sắp xếp chu đáo, trong lòng liền dấy lên lửa giận.

Mâu sắc Lâm Văn Bác tối xuống, cho Tống Hạo Nhiên một ánh mắt, ý bảo hắn cùng mình vào phòng tắm nói chuyện.

Tống Hạo Nhiên cố nén giận, đen mặt cùng Lâm Văn Bác vào phòng tắm, phản thủ đóng cửa phòng. Trong lòng hắn biết, lời kế tiếp của Lâm Văn Bác không thích hợp để Lê Hân nghe.

Lưng tựa vào cửa phòng tắm, vẻ mặt Lâm Văn Bác tiều tụy, vô lực vuốt mặt, thấp giọng nói,”Đồ của chúng ta không phải do bộ hậu cần phân phát, mà là Cung Hương Di đã chuẩn bị trước. Cô ấy không chuẩn bị gì cho Lê Hân cả.”

Tống Hạo Nhiên giật mình, lát sau phục hồi tinh thần, trong thanh âm trầm thấp phảng phất ẩn chứa một cơn bạo phong, vô cùng nguy hiểm,”Ý cậu là gì ? Có cả một năm mà cô ta vẫn chưa chuẩn bị gì cho Lê Hân ?”

Lâm Văn Bác liếc biểu tình sắp bạo phát của bạn tốt một cái, thấp giọng mở miệng,”Đúng vậy. Cậu hẳn cũng thấy, cô ấy từ một năm trước, thời điểm có được năng lực tiên tri thì đã..đã muốn tiểu Hân chết.”

Nói xong câu cuối cùng, giọng Lâm Văn Bác có chút khàn khàn, như không nói được gì nữa. Dừng một chút, hắn đón lấy ánh mắt giết người của bạn tốt, tiếp tục nói,”Có khả năng cô ấy đoán được tiểu Hân có liên quan đến tương lai của mình, tiểu Hân có thể làm chuyện gì đó tổn thương đến cô ấy cho nên mới trở nên như thế.” Căn cứ vào lời nói và hành động thường ngày của Cung Hương Di, Lâm Văn Bác sớm nhìn ra manh mối.

Tống Hạo Nhiên mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm Lâm Văn Bác, sau một lúc lâu không lên tiếng. Bỗng nhiên, hắn cười giễu cợt, cúi đầu nói,”Tiểu Hân sẽ hại cô ta, cho nên ra tay trước, để tiểu Hân tự tìm cái chết ? Nực cười ! Chỉ bằng mấy việc cô ta đã làm thì về sau tiểu Hân có giết thật thì cũng là tự cô ta tạo nghiệt ! Là nhân quả báo ứng !”

Giọng nói mang theo sự lãnh khốc cùng vô tình mà trước đây chưa từng có, Tống Hạo Nhiên nhìn Lâm Văn Bác, trầm giọng nói,”Mặc kệ Cung Hương Di biết được cái gì, tất cả đều không liên quan đến Lê Hân. Từ một năm trước cô ta đã điên rồi, đây chính là mưu sát, một lần không thành, cô ta có thể sẽ gây họa lần hai, lần ba. Cậu nên trông chừng cô ta, đừng để cô ta tiếp cận Lê Hân. Nếu còn tiếp tục, đừng trách tôi không niệm tình cũ.”

Lâm Văn Bác gật đầu, buông mi che đi chua xót cùng xấu hổ trong mắt. Hắn chưa từng nghĩ tới, từng trách nhiệm ngọt ngào lúc trước giờ lại biến thành gông xiềng trói hắn, khiến hắn lần nữa thất vọng, lần nữa tuyệt vọng. Hiện tại, khi ở chung với Cung Hương Di, tâm hắn đã không còn rung động nữa, ngược lại chỉ có cảm giác vô cùng mệt mỏi. Nhưng đã yêu nhau nhiều năm như vậy, hắn tuyệt đối không ngay lúc tinh thần cô không ổn rời đi, lương tâm hắn không cho phép.

Quên đi, vì kế hoạch, chỉ có thể đi một bước xem một bước. Lâm Văn Bác nuốt xuống chua xót dâng lên nơi cổ họng, bất đắc dĩ thầm nghĩ. Bỗng nghĩ đến cái gì, hắn đảo mắt nhìn bạn tốt,nhẹ nhàng kể lại chuyện Cung Hương Di mượn sức Hạ Cẩn không thành.

Tống Hạo Nhiên vừa nghe vừa xắn tay áo, giặt sạch quần áo Cung Lê Hân đang ngâm trong bồn nước. Đến khi Lâm Văn Bác dứt lời, hắn không quan tâm nói,”Tương lai Hạ Cẩn thế nào không liên quan đến chúng ta. Hắn không phải là người đơn giản, Cung Hương Di muốn mượn sức hắn chính là đã chọn sai người.”

Cười nhạo một tiếng, tâm tình phiền muộn của Tống Hạo Nhiên có chút tốt lên. Hạ Cẩn nghe xong lời Cung Hương Di nói, chẳng những không ở lại thêm vài ngày, ngược lại còn muốn mau chóng rời đi. Chỉ trong hai ngày đã có được tin cậy cùng yêu thích của Lê Hân, hắn mạc danh đối với Hạ Cẩn có một loại kiêng kị và địch ý. Mà Hạ Cẩn cũng có tâm tình tương tự với hắn. Bây giờ, nhân vật tối phiền toái muốn đi, sẽ không còn xuất hiện trước mặt Lê Hân, Tống Hạo Nhiên không thể không thừa nhận. hắn có một cảm giác thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Văn Bác gật đầu, giúp Tống Hạo Nhiên giặc sạch đống quần áo, sau đó móc lên giá áo, mang ra treo ở ban công ngoài phòng tắm. Hai người phân công hợp tác, nghiễm nhiên biến thành vú em.

Trải qua cuộc nói chuyện lần nữa, bọn họ không còn muốn dùng đồ Cung Hương Di đã chuẩn bị nữa, tình nguyện mạo hiểm vào thành phố đi thu thập, đây cũng dưỡng thành đam mê thay Cung Lê Hân sắp xếp đồ sinh hoạt của bọn họ, cũng cảm thấy khá thích thú.

Ngoài phòng tắm, Cung Lê Hân ngồi xếp bằng trên giường, một bên nghịch dao cạo và kem cạo râu Lâm Văn Bác mang đến, một bên không chút để ý nghe bọn họ nói chuyện. Không có biện pháp, ngũ cảm linh mẫn, chẳng sợ dù bọn họ có đè thấp giọng, cậu cũng vẫn có thể nghe rõ rành mạch.

Không hứng thú với việc Cung Hương Di muốn hại mình, Cung Lê Hân chỉ nghe như gió thoảng qua tai, cũng không có phản ứng dư thừa nào, nhưng nghe đến đoạn của Hạ Cẩn, cậu cau mày, không khỏi có chút lo lắng. Đã có giao tình đồng sinh cộng tử, cậu tất nhiên không muốn Hạ Cẩn gặp bất cứ nguy hiểm nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »