Mật Mã Tây Tạng

Lượt đọc: 15476 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Tác Phẩm. Tập I:Lời Mở Đầu. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Tập II:Lời Mở Đầu. Chương 8 Chương 9: Nguy Hiểm Trong Rừng. Chương 10 Chương 11: Rừng Than Thở: Mồ Chôn Của Các Nhà Thám Hiểm. Chương 12: Hồng Hoang: Bàn Tay Thượng. Chương 13: Chúng Ta Bị Bộc Lạc Ăn Thịt Người Bắt Rồi. Chương 14: Thành Phố Thần Thánh Của Người MAYA. Tập III:Chương 1: Ký Hiệu Mật Mã. Chương 2: Âm Trận. Chương 3: Mê Cung MAYA. Chương 4: Ác Ma Bay Lượn. Chương 5: Bẫy Sập. Chương 6: Lửa Địa Ngục. Chương 7: Nước Địa Ngục. Chương 8: Địa Ngục Của Nước Và Lửa. Chương 9: Huyết Trì. Chương 10: Trở Lại Tây Tạng. Chương 11 Chương 12: Bí Mật Về Nhà Thám Hiểm Stanley. Chương 13: Mật Tu 2. Chương 14: Tây Tạng:Mặc Thoát: Vùng Đất Bí Mật Cuối Cùng. Chương 15: Cánh Cửa Sinh Mệnh. Chương 16: Cánh Cửa Địa Ngục. Tập IV:Chương 1: Trưởng Lão Thôn Công Bố. Chương 2: Sói Tuyết Cao Nguyên. Chương 3: Mối Ưu Tư Của Lạt Ma Á La. Chương 4: Gặp Lại Trận Đồ Đá Khổng Lồ. Chương 5: Đảo Huyền Không Tự. Chương 6: Thánh Luyện Đường. Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11: Phật Điện. Chương 12 Chương 13: Trái Tim Đang Đập. Chương 14: Cơ Quan Đơn Giản. Chương 15: Luyện Ngục Của Bậc Dũng Sĩ. Chương 16: Huyết Trì Siêu Cấp. Chương 17: Trùng Khốn. Chương 18: Cái Chết Của Đa Cát. Chương 19: Đối Đầu Quyết Chiến. Chương 20: Gặp Lại. Chương 21: Huyết Trì Khổng Lồ. Chương 22: Huyết Mạch Nối Liền. Chương 23: Một Đám Thương Binh. Chương 24: Thảo Luận. Chương 25: Sắp Xếp Của Ben. Chương 26: Cổ Cách Kim Thư. Chương 27: Sự Ra Đời Của Quan Đạo Ánh Sáng. Chương 28: Trận Chiến Nghìn Năm. Chương 29: Tam Đại Mật Sư Truyền. Chương 30: Lời Nguyền Thần Bí. Chương 31: Đáp Án Của Trí Giải. Chương 32: Tổng Kết. Tập V:Giới thiệu. Chương 1: Tâm Sự Của Trác Mộc Cường Ba. Chương 2: Núi Tuyết. Chương 3: Kẻ Tôi Tớ Của Núi Tuyết. Chương 4: Cương Lạp Mai Đóa. Chương 5: Tín Ngưỡng Của Người Qua Ba. Chương 6: Suy Đoán Về Tử Kỳ Lân. Chương 7: Sói. Chương 8: Thú Chiến. Chương 9: Những Con Sói Chưa Thấy Bao Giờ. Chương 10: Mưu Kế Của Bầy Sói. Chương 11: Đụng Độ. Chương 12: Lang Tiêu. Chương 13: Thân Thế Của Cương Lạp. Chương 14: Hậu Duệ Bạch Ngân. Chương 15: Bình Minh Núi Tuyết. Chương 16: Cánh Cửa Địa Ngục. Chương 17: Khe Băng Nứt. Chương 18: Thủy Tinh Cung. Chương 19: Mê Cung Băng. Chương 20: Thủy Tinh Cung. Chương 21: Cực Nam Miếu. Chương 22 Chương 23: Dốc Băng Dựng Đứng. Chương 24: Cái Chết Của Cương Nhật Phổ Bạc. Chương 25 Chương 26: Tử Vong Tây Phong Đới. Chương 27: Hồi Ức Của Ba Tang. Chương 28: Tuyết Lở. Chương 29: Trở Lại Tây Phong Đới. Chương 30: Huynh Đệ. Chương 31: Tình Đêm Lạnh. Chương 32 Chương 33: Rút Củi Đáy Nồi. Chương 34: Sụp Đổ. Chương 35: Sụp Đổ Hoàn Toàn. Chương 36: Quán Rượu Hẹn Hò. Chương 37: Niết Bàn Đẫm Máu. Chương 38: Làm Lại Từ Đầu. Tập VI:Giới thiệu. Chương 1: Bí Mật Của Mật Tu Giả. Chương 2: Đội trưởng Trác Mộc Cường Ba. Chương 3: Hô Hấp. Chương 4: Nghi Vấn Trong Kim Thư. Chương 5: Tin Mật Của Hitler. Chương 6: Vị Khách Bất Ngờ. Chương 7: Tòa Thành Khắc Đá. Chương 8 Chương 9: Sự Kiên Trì Của Vương Hựu. Chương 10: Đêm Moscow. Chương 11 Chương 12: Cạm Bẫy. Chương 13: Tử Đấu. Chương 14: Gặp Lại Sean. Chương 15: Họa Phúc Khó Lường. Chương 16: Đắp Đê Và Dẫn Dòng. Chương 17: Pháp Sư Tháp Tây. Chương 18: Nguồn Gốc Đối Thủ. Chương 19: Suy Đoán Về Merkin. Chương 20: Gia tộc Bạc Ba La. Chương 21: Thành Viên Mới (1). Chương 22: Thành Viên Mới (2). Chương 23: Đảng Quốc Xã Lần Đầu Tiến Vào Tây Tạng. Chương 24: Suy Đoán Về 13 Hiệp sĩ Bàn Tròn. Chương 25: Merkin Và Stanley. Chương 26: Đảng Quốc Xã Lần Thứ Hai Tiến Vào Tây Tạng. Chương 27: Ba Nghi Vấn Lớn. Chương 28: Hồi Ức Của Merkin. Chương 29: Tập Hợp Lại. Chương 30: Hương Ba La Mật Quang Bảo Giám. Chương 31: Bí Mật Đằng Sau Hình Ảnh Phản Chiếu (1). Chương 32: Bí Mật Đằng Sau Hình Ảnh Phản Chiếu (2). Chương 33: Tiền Thân Của Shangri: la. Chương 34: Trở Lại Thôn Công Bố. Chương 35: Lối Vào. Chương 36: Lần Đầu Thăm Dò. Chương 37: Thăm Dò U Minh Hà (1). Chương 38: Thăm Dò U Minh Hà (2). Chương 39: Thuyền Hình Rắn. Chương 40: Chiến Ngao Thời Nhà Nguyễn. Tập VII:Chương 1: Đại Thiên Luân Kinh: Pháp Điển Tối Cao Của Mật Tông Tây Tạng. Chương 2: Tiến Về Shangri:la. Chương 3: Tây Tạng: Đại Dương Cổ Tethys 1. Chương 4: Gặp lại Mười Ba Kỵ Sĩ Bàn Tròn. Chương 5: Tiến Vào Shangri:la Trở Lại Đại Cổ Sinh. Chương 6: Băng Rừng Nguyên Sinh Shangri:la. Chương 7: Thôn Làng Người Qua Ba Bị Lãng Quên. Chương 8: Lạc Lối Ở Shangri:la. Tập VIII:Chương 1: Bí Ẩn Người Tuyết Himalaya. Chương 2: Người Tuyết Himalaya Giờ Ở Đâu?. Chương 3: Những Người Trúng Cổ Độc. Chương 4: Di Tích Của Dân Tộc Mục. Chương 5: Thành Tước Mẫu. Chương 6: Vương Quốc Yaca Thần Bbí. Chương 7: Mật Tu Giả Tìm Đường Trở Về. Chương 8: Cái Chết Của Đội Trưởng Hồ Dương. Tập IX:Chương 1: Bí Ẩn Linh Hồn Chuyển Thể:Tẩy Huyết. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Tập X:Chương 1: Vườn Địa Đàng Bị Bỏ Quên. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Vĩ Thanh.
Tiến »
Chương 16: Cánh Cửa Địa Ngục.

❊ ❊ ❊

Đội trưởng Hồ Dương ngoảnh lại, chưa đi được mấy bước đã đột nhiên trợn mắt há hốc miệng ra, ngẩng đầu ngước nhìn đỉnh núi mà không thốt lên được tiếng nào. Trương Lập đứng bên cạnh anh cũng ngước nhìn theo, chỉ thấy trên vách núi tuyết, trên dốc núi tựa như miếng bạch ngọc khổng lồ không tì vết ấy đột nhiên xuất hiện một dải lụa đỏ như máu, không khác nào dải thắt lưng trên tấm váy trắng của nữ thần núi tuyết, nổi bật mà tuyệt diễm đến lạ kỳ, sắc đỏ rực như muốn nhỏ máu ra, lại toán lên cả vài phần bí ẩn yêu dị. Trương Lập chỉ lên đỉnh núi kêu toáng: "Nhìn xem! Nhìn kìa! Đó là gì thế? "

Nhạc Dương cũng kinh ngạc thốt lên: "Vừa nãy làm gì có mà, chuyện gì thế nhỉ? Có phải ráng mây bay qua không? "

Đường Mẫn reo vang: "Đẹp quá! Mỹ lệ quá, màu sắc này, màu sắc này thật là…"

Giáo sư Phương Tân nói: "Không phải ráng mây, mây và tuyết có gần nhau đến mấy cũng không thể thế được. Lẽ nào! Lẽ nào là…"

Đội trưởng Hồ Dương giờ mới cất tiếng: "Huyết tuyết (tuyết đỏ như máu), đó là huyết tuyết đấy! Lần này xuất hành thật đúng là hỏng bét rồi."

Vừa nghe thấy "huyết tuyết", mọi người đều sực tỉnh. Huyết tuyết và kỳ vân (mây như lá cờ) cũng là những cảnh sắc kỳ lạ hiếm thấy ở vùng núi tuyết cao nguyên, nhưng ý nghĩa khác hẳn nhau, kỳ vân trắng muốn như chiếc khăn Hada là tượng trưng của may mắn cát tường; huyết tuyết lại ngầm ám chỉ tại nạn, bị dân Tạng coi là điềm chẳng lành. Có lúc ở lưng chừng núi, giữa màn tuyết trắng ngần bỗng dưng xuất hiện một quầng đỏ như máu, người ta gọi là huyết tuyết, nhưng lại gần thì không thấy gì nữa, chuyện như thế bọn Trác Mộc Cường Ba chỉ mới nghe nói thôi chứ chưa tận mắt chứng kiến bao giờ. Giải thích theo quan đểm khoa học, huyết tuyết này có lẽ cũng giống như cầu vồng hoặc ảo ảnh, thuộc loại hiện tượng chiết xạ quang học, còn tại sao hiện tượng này lại xuất hiện ở giữa tầng tuyết, đồng thời mỗi khi xuất hiện thường kèm theo các hiện tượng tự nhiên mang tính chất phá hoại như tuyết lở, cuồng phong thì tạm thời đến nay vẫn chưa có cách giải thích nào xác đáng.

Đội trưởng Hồ Dương kiến nghị: "Huyết tuyết xuất hiện, thời tiết sẽ biến đổi. Tôi cảm thấy, chúng ta nên trở về thôn làng dưới chân núi, chọn một thời cơ khác để lên đỉnh thì đảm bảo hơn." Anh hướng về phía Lữ Cánh Nam đang xây lưng lại với mình hỏi, "Thế nào? "

Lữ Cánh Nam ngoảnh lại, khe khẽ lắc đầu, kiên định nói: "Lần này chúng ta buộc phải lên đến đỉnh, cơ hội chỉ có một lần thôi. Không thể không nghĩ rộng ra được, ở vùng chịu ảnh hưởng của dải gió Tây này, mỗi năm từ đầu tháng Năm đến giữa tháng Chín là mùa mưa, gió mùa Đông Nam mạnh sẽ gây mưa lớn kéo dài, mây mù khắp nơi, băng tuyết sụt lở vô thường, khí hậu rất khắc nghiệt. Khoảng trung tuần tháng Mười một đến trung tuần tháng Hai năm sau, lại bị luồng không khí lạnh Tây Bắc khống chế, nhiệt độ có thể hạ xuống đến âm 60 độ C, nhiệt độ trung bình là khoảng âm 40 độ C đến khoảng âm 50 độ C, tốc độ gió cao nhất có thể đạt 90 mét/giây. Từ đầu tháng Ba đến cuối tháng Tư, là mùa xuân, mùa quá độ từ mùa gió sang mùa mưa, còn từ đầu tháng Chín đến cuối tháng Mười là mùa thu, mùa quá độ từ mùa mưa sang mùa gió. Trong khoảng thời gian này mới có thể xuất hiện thời tiết tương đối tốt. Vì vậy mới nói, nếu lần này không thể lên đỉnh núi, chúng ta sẽ phải đợi thêm một năm nữa, bất kể là nhà nước hay là bản thân chúng ta cũng đều không thể đợi lâu như vậy được. Thêm nữa, thông tin của Cục Khí tượng rất rõ ràng, gần đây tầng mây khí quyển rất bình hòa, chắc sẽ không tụ tập ở gần dải núi này 1, đây là cơ hội tốt nhất đồng thời cũng là cơ hội duy nhất của chúng ta. Mặc dù nói có điềm lạ, đường phía trước chưa rõ ra sao, nhưng chúng ta cũng không thể mạo hiểm phen này."

Trương Lập cũng lên tiếng ủng hộ: "Không sao, có lần nào mà chúng ta không mạo hiểm đâu."

Đội trưởng Hồ Dương nhìn bóng lưng Lữ Cánh Nam thầm nhủ: "Quả nhiên là có chuyện gì đó không thể kéo dài được nữa à? "

Không ngờ, mới chỉ đi được thêm hai tiếng đồng hồ nữa, thế gió trên dốc núi đột nhiên lớn hẳn, tựa như một bức tường chắn trước mặt chặn đứng bước tiến của các thành viên trong đội. Nhạc Dương cuống quýt hét toáng lên: "Không phải nói đến chiều mới có gió à? Sao giờ đã có rồi thế này? "

Đội trưởng Hồ Dương lắc đầu: "Huyết tuyết, đây chính là huyết tuyết đấy! "

Lữ Cánh Nam nói: "Nếu cứ tiếp tục tiến lên như thế này, chỉ sợ đến được nơi đóng quân lâm thời, thể lực của chúng ta đã tiêu hao cạn kiệt rồi, ngày mai không thể tiếp tục lên đỉnh, có cách nào hay không, đội trưởng Hồ? "

Đội trưởng Hồ Dương nói: "Phương án hai mà tối qua chúng ta đã định ra, nơi đóng quân lâm thời còn lại ở đâu? "

Lữ Cánh Nam hướng về phía gió lớn, trải tấm bản đồ xuống đất, lấy đá đè lên: "Anh xem…"

Đội trưởng Hồ Dương xem bản đồ, đoạn nói với Lữ Cánh Nam: "Dùng vệ tinh dẫn đường, nhờ các đồng chí bên Cục Khí tượng và Cục Địa chất hiệp trợ, chúng ta phải đi vòng tránh cơn gió này. Phía trên lằn tuyết, leo trèo sẽ khó khăn gấp mười lần bây giờ, không thể tiêu hao thể lực một cách vô nghĩa ở đây thế này được."

Dọc đường, Lữ Cánh Nam dùng vệ tinh định vị dẫn đường, đồng thời không ngừng liên lạc với thế giới bên ngoài bằng điện thoại di động. Khu vực gần dãy Himalaya này có một điểm tốt là thế, vệ tinh phủ sóng, điện thoại di động có tín hiệu, có thể giữ liên lạc với thế giới bên ngoài.

Cuối cùng, nhờ có sự giúp đỡ của hệ thống định vị vệ tinh, các chuyên gia phân tích bản đồ, nhân viên quan trắc khí tượng và các nhà địa chất học, mọi người đã tìm được một chỗ có thế gió tương đối yếu ở một cái khe phía Nam ngọn núi. Đây vốn là một mảnh đất bằng phẳng, nhưng ở giữa như bị người khổng lồ nào đó dùng thìa múc đi một miếng, diện tích cũng không lớn lắm, cơn gió lốc lướt qua bên trên khe núi, ít nhất thì cũng có thể dựng trại một cách ổn định, đây chính là nơi đóng quân lâm thời số hai của họ.

Lều của họ là lều con tằm chuyên dụng ở các vùng địa cực, thoạt nhìn trông như nửa con tằm nằm ngang trên mặt đất. Loại lều này bên trong có mười sau đinh chốt, bên ngoài lại có thêm bốn dây cáp gia cố, khiến nó có thể cố định hết sức chắc chắn, bất kể là gió thổi theo hướng nào cũng ngăn được. Quan trọng hơn nữa là, nó sử dụng nguyên liệu mảng mỏng được cường hóa gồm hai lớp dạng tổ ong được bơm đầy không khí, cộng thêm ngoại hình vỏ tằm, khiến lều có thể chống đỡ được đã lăn và tuyết lở bình thường. Ở môi trường địa cực, gió mạnh có thể thổi cho những tảng đá to bằng cái thớt lăn lông lốc khắp nơi, lều bạt bình thường đụng phải là thủng lỗ ngay, chỉ có loại lều con tằm này mới chống đỡ được. Ở Nam Cực, trạm khảo sát khoa học của Trung Quốc cũng có hình dạng kiểu con tằm như thế này, có điều để tăng thêm diện tích sử dụng, trạm khảo sát đã được xây dựng trong giống một cái thùng sắt chôn một nửa dưới lòng đất hơn.

Lều bạt tương đối thấp, phải khom người, cong lưng mới chui vào được, giống như là chui vào cái túi ngủ cỡ lớn vậy, thông thường một lều nằm được bốn người, nhưng muốn nổi lửa nấu cơm hay làm các việc gì khác thì phải ra ngoài. Họ bắc nồi cao áp ở sát vách khe núi, nơi này rất cao so với mực nước biển, áp suất không khí thấp, không dùng nồi cao áp thì không thể nấu chín được thức ăn, đến đun nước cũng không thể sôi. Ăn qua loa bữa trưa, các thành viên trong đội lại bắt đầu bận rộn, họ phải quan sát đo đạc hướng gió, tốc độ gió, tình hình tụ tan của tầng mây, quan trắc địa hình, xác định tuyến đường của ngày hôm sau, kiểm tra nước tuyết tan, quan sát hoàn cảnh xung quanh và thảm thực vật mọc trên đất. Vì đội của bọn họ nhận được nhiều sự giúp đỡ từ nhiều phía khác nhau, nên trong khi Lữ Cánh Nam liên hệ với bên ngoài, những nơi này cũng nhờ họ giúp quan trắc sự thay đổi khí hậu và hoàn cảnh tại thực địa. Giờ đã cắm trại ở lưng chừng núi, họ vốn cũng chuẩn bị đo đạc quan trắc điều kiện thời tiết và địa lý để chuẩn bị đầy đủ cho hành trình lên đỉnh ngày hôm sau, vậy nên cũng tiện thể nhận lời luôn.

"Hướng gió, Đông Nam chếch về phía Tây, gió lên dốc."

"Tốc độ gió, 15 mét/giây, đang dần tăng tốc."

"Nhiệt độ, âm 2 độ C, quá trưa nhiệt độ sẽ tiếp tục hạ thấp."

"Khí áp, 56, 466 kPa(1 kilopascal = 0, 01at; vậy khí áp ở đó chỉ bằng nửa điều kiện tiêu chuẩn)."

"Thảm thực vật bề mặt, hiện nay có thể thấy tuyết liên hoa, tam chỉ phượng mao cúc, còn có… một số thực vật họ dương xỉ vô danh."

"Hiện nay, chúng tôi đang ở dưới lằn tuyết, vị trí này thuộc tầng đất đông cứng, đã lấy xong mẫu đất, tiếp sau đây sẽ đo đạc khả năng thoát khí, hoạt tính xúc tác, lượng vi sinh vật, sinh vật, lượng khoáng cacbon hữu cơ, lượng đạm, độ axit kiềm… Bên trên lằn tuyết, nhìn bằng mắt thường thì ước chừng khoảng ba cây số là vào tầng phủ tuyết, năm cây số là vào phạm vi bao phủ của mù tuyết. Trước mắt vẫn chưa rõ tình hình trên đỉnh núi ra sao, mù tuyết đang không ngừng lấn xuống dưới, đến chiều ước chừng có thể lấn xuống thêm năm trăm mét nữa."

"Chất nước là thế nào…"

Dưới sự chỉ dẫn của các chuyên gia, các số liệu đều được báo về. Tình hình xung quanh thì được giáo sư Phương Tân và Nhạc Dương dùng thiết bị thu hình chụp lại, tạm thời không thể sử dụng mạng không dây truyền dẫn, sau khi xuống núi mới gửi đi được.

Bận rộn cả ngày, đến khi mặt trời gần lặn xuống dải núi đằng Tây mọi người mới hoàn thành các công việc điều tra cơ bản. Lúc này tốc độ gió đã tăng lên tới 22 mét/giây, nhiệt độ giảm xuống còn âm 15 độ, mà đây mới chỉ là vùng phụ cận bên dưới lằn tuyết, các thành viên trong đội ít nhiều cũng đều có chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho hành trình lên đỉnh ngày hôm sau.

Gió trong khe núi tương đối nhẹ nhang, lại có bếp lửa ấm áp, ăn xong cơm tối, cả đội ngồi vây quanh bếp lửa. Lữ Cánh Nam tuyên bố với mọi người: "Theo thông tin từ các đồng chí bên Cục Khí tượng, ngày mai thời tiết tiếp tục quang đãng, không có đám mây nào có ảnh hưởng đến hành động lần này của chúng ta hình thành ở khu vực xung quanh đây, tốc độ gió và hướng gió đều tương đương hôm nay. Mọi người hãy nghỉ ngơi cho tốt một đêm, thành công hay không đều nằm cả ở lần này đó. Có điều, trước mắt chúng ta vẫn còn chưa nắm rõ được tình hình bên trong khu vực bị mù tuyết bao phủ, đây cũng là mối nguy lớn nhất mà chúng ta phải đối mặt."

Thấy không khí hơi nặng nề ngột ngạt, đội trưởng Hồ Dương là người có kinh nghiệm dẫn đội phong phú, liền hô hào mọi người: "Hiếm có lúc mọi người tụ tập thế này, để tôi chúc tất cả ngày mai thành công lên đến đỉnh núi trước nhé. Nào, mọi người cùng hát một bài đi, tất cả chúc mừng một phen, tôi bắt nhịp cho, chắc chắn bài này ai cũng biết…"

Không khí trong trại lập tức sôi nổi hẳn lên. Đa số những người có mặt hôm nay đều từng chung hoạn nạn, đồng sinh cộng tử, hết lần này đến lần khác dắt nhau bò ra khỏi vòng tay thần Chết, mỗi người đều hiểu rõ và giữ vững một niềm tin rằng, bất kể phía trước có bao nhiêu hiểm nguy khó nhọc, bất kể sẽ gặp phải ngăn trở thế nào, bọn họ cũng sẽ hết lần này đến lần khác cùng nhau bò ra khỏi vòng tay Tử thần.

Đội trưởng Hồ Dương mở đầu, Đường Mẫn cũng rất có năng khiếu văn nghệ, hát múa đều rất hay, giọng hát của Trác Mộc Cường Ba không ngờ cũng rất có sức thu hút, cả Trương Lập và Nhạc Dương đều vỗ tay khen hay rối rít. Kể cả người xưa nay chưa từng có dính dấp gì đến văn nghệ như Lạt ma Á La cũng bị huy động đứng lên, hát một bài kinh tiếng Phạn, chỉ có mình Ba Tang là chỉ cười khẩy lạnh lùng, một mình đứng ở cửa khe núi ngước nhìn ngọn núi tuyết.

Đội trưởng Hồ Dương kể cho mọi người nghe những trải nghiệm của mình khi đi khảo sát khoa học, giọng kể truyền cảm, thần thái trên mặt cũng hết sức sinh động, đến chỗ hấp dẫn mọi người đều nín thở chăm chú lắng nhe, chỗ nào tức cười lại khiến tất cả phá lên cười ha hả. Nhạc Dương đã được nghe những chuyện này trước, khi tinh ý phát hiện ra Ba Tang đang đứng một mình ở cửa khe núi, bèn len lén rời khỏi đống lửa, đến bên cạnh anh ta hỏi: "Sao thế? Anh Ba Tang! Không qua nói chuyện với mọi người à? "

Ba Tang cười lạnh lùng: "Tôi thích ở đây một mình, cậu không cần phải để ý làm gì."

Nhạc Dương nói: "Có phải thấy núi tuyết, anh lại nhớ ra điều gì không? "

Ba Tang lắc đầu: "Không. Năm đó khi bọn tôi vượt qua dải gió Tây này, toàn bộ đều đi phía trên lằn tuyết cả, gió tuyết mờ mịt, không thể nhận biết phương hướng, ngoài núi tuyết ra thì căn bản chẳng thấy gì hết."

"Ồ." Nhạc Dương biết Ba Tang thích quạnh quẽ một mình, đang chuẩn bị trở lại chỗ mọi người bên đống lửa, chợt lại nghe Ba Tang nói: "Sương mù…"

Nhạc Dương ngẩng đầu nhìn, mù tuyết mờ mịt bao bọc quanh đỉnh núi chính trông như một cây nấm khổng lồ, hai đỉnh phụ hai bên cũng ít nhiều bị hơi mờ che khuất, liền lẩm bẩm hỏi: "Sương mù làm sao chứ? "

Ba Tang khẳng định: "Sương mù đang rút đi."

"Hả, không phải chứ, " Nhạc Dương kinh ngạc nói, "đến tối gió thốc càng mạnh hơn mà, sương mù phải lớn hơn mới đúng chứ? "

Ba Tang lắc đầu: "Tôi ở đây quan sát nửa tiếng đồng hồ rồi, đúng là sương mù đang lui. Tôi nghĩ, đến nửa đêm nay khẳng định là sẽ có thu hoạch bất ngờ."

Nhạc Dương vội đem tình hình này báo lại với Lữ Cánh Nam. Lữ Cánh Nam và giáo sư Phương Tân, đội trưởng Hồ Dương thương lượng một hồi, cảm thấy cũng có khả năng này, bèn lập tức sắp xếp cho hai anh chàng trẻ tuổi Nhạc Dương, Trương Lập nghỉ ngơi, chuẩn bị tiến hành quan sát lúc nửa đêm, cả Lạt ma Á La cũng vào lều nhập định.

Đến nửa đêm, Lạt ma Á La đánh thức hai người dây, rồi cùng ra khỏi lều quan sát. Vầng nguyệt sáng treo lơ lửng giữa tầng không, gió núi lạnh buốt, ngọn núi tuyết vốn bị sương mù mờ mịt bao phủ kia không ngờ đã vén tấm sa mỏng che mặt lên, để lộ ra bản lai diện mục. Ba người hít ngược vào một hơi khí lạnh, dung mạo thật sự của ngọn núi tuyết kia thật dữ tợn chẳng khác nào ác quỷ, quả không thẹn với danh xưng nữ thần Tư Tất Kiệt Mạc, hai đỉnh phụ và đỉnh chính hợp thành một chiếc chĩa ba, tổng cộng có ba tuyến đường dốc có thể lên đỉnh chính, độ dốc của mỗi tuyến đường đều vào khoảng gần hoặc hơn 75 độ, khiến cả ngọn núi tuyết Tư Tất Kiệt Mạc này trông như một chiếc chuông cổ. Ở lưng chừng núi, một lưỡi băng khổng lồ liếm ngang qua, ăn lẹm cả vào ba tuyến đường dố, đồng thời do chịu ảnh hưởng của gió thốc quanh năm, nên bị cắt vụn tơi bời, các khe băng hệt như những vết đao chém tung hoành ngang dọc, đen ngòn sâu không thấy đáy, muốn lên được đỉnh núi thì buộc phải băng qua khu vực khe băng chằng chịt ấy. Gió thốc thổi khiến tuyết đọng nơi lưng chừng núi cuồn cuộn tung bay mù trời, nhưng gió cũng khiến tuyết trên đỉnh núi chất lên tựa như mái hiên, nơi tuyết dày nhất thì giống như một tán nấm cao vượt hẳn lên, làm thành cái núm chuông trông giống đầu người. Dưới ánh trăng ảm đạm, cả ngọn núi tuyết hệt như một bóng u linh khoác áo choàng, từng đống tuyết đọng chính là cái miệng khổng lồ đang ngoác ra của nó, và cái miệng này có thể ngậm lại bất cứ lúc nào. Giữa khu vực khe băng chằng chịt và đống tuyết dạng như cây nấm trên đỉnh núi, lộ ra một khoảng vách đá trần, vừa nhìn đã biết toàn đá lởm chởm chất chồng, bề mặt trông như ruộng ngày khô hạn, chốc chốc lại có tảng đá lớn bị gió thổi tốc lên, nhìn từ xa không biết là đã bị văng đi nơi nào.

Ba người lần lượt nhìn vào ốm nhòm, không ai nói năng gì, sau cùng, chỉ có Nhạc Dương thốt lên: "Ngọn núi này mà cũng leo lên được sao? "

Lạt ma Á La lắc đầu. Chưa nói chuyện khác, chỉ riêng những khe băng nứt toác kia thôi, nếu không dùng công cụ thì căn bản không thể vượt qua được. Còn cả những đống đã chất chồng đó nữa, đến đá còn bị thổi lăn qua lăn lại ầm ầm, dải gió Tây đáng sợ ấy làm sao mà vượt qua được đây? Dù cho có vượt qua được chăng nữa, thì vẫn còn cái đống tuyết như mũ nấm trên cao kia, đừng nói là lớn tiếng nói chuyện, sợ rằng bước chân hơi mạnh một chút cũng đủ khiến nó ập xuống rồi, khi ấy thì là tuyết sập chứ không phải tuyết lở đâu!

Trương Lập điều chỉnh ống kính máy ảnh, cắn môi nói: "Cả ba con đường đều phải đi xuyên qua vùng khe băng và dải gió Tây, còn đống tuyết trên đỉnh núi kia thì ở dốc phía Nam và phía Bắc đỡ hơn một chút, chỉ hơn một chút thôi. Đáng sợ thật, quả là đáng sợ, chẳng trách xưa nay chưa có ai lên đỉnh ngọn núi này từ phía biên giới Trung Quốc cả."

Nhạc Dương nói: "Còn một điểm rất quái dị, tại sao đến khuya mù tuyết lại tan đi như vậy nhỉ? Vì nhiệt độ quá lạnh à? "

Trương Lập lắc đầu: "Không biết, để mai hỏi anh Ba Tang xem."

Lạt ma Á La nói: "Ghi lại hết cả chưa? Chúng ta cũng về nghỉ thôi, ngày mai để họ xem lại những hình ảnh này, mọi người cùng nghĩ cách. Chẳng… ôi…"

Sáng sớm hôm sau, lúc mọi người bước chân ra khỏi lều thì mây mù sương tuyết trên đỉnh núi chưa tụ lại hết, vẫn còn lờ mờ nhìn thấy những khe rãnh chằng chịt trên băng. Nhìn đống ảnh và phim Trương Lập chụp, không ai nói được câu nào. Đến cả người có kinh nghiệm ở vùng địa cực phong phú như đội trưởng Hồ Dương cũng cảm thấy chuyện này hết sức hóc búa, đối mặt với những khe băng rộng toác như vô số cái miệng khổng lồ đang há hốc ấy, anh căn bản không thể định ra tuyến đường nào được. Nhạc Dương quay sang hỏi Ba Tang: "Anh Ba Tang, sao anh biết đến đêm mù tuyết sẽ tan đi thế? "

Ba Tang nói: "Không biết, tôi chỉ đưa ra kết luận dựa vào quan sát thời gian dài thôi, rốt cuộc là tại sao thì tôi cũng không rõ. Đội trưởng Hồ Dương và mấy người nữa chẳng phải đã nói là có khả năng này hay sao, có khi họ biết nguyên nhân đấy."

Nhạc Dương nghi hoặc nhìn sang phía đội trưởng Hồ Dương. Anh này liền gật đầu: "Chúng tôi cho rằng, mù tuyết kia không đơn thuần chỉ có tuyết, mà còn có cả sương mù thực sự nữa."

Nhạc Dương ngạc nhiên thốt lên: "Không thể nào chứ, trên đỉnh núi tuyết làm gì có mưa, nước đọng đều đông cứng thành băng cả, lấy đâu ra hơi sương thực sự chứ? "

Đội trưởng Hồ Dương nói: "Chúng tôi nghĩ như thế này, nếu là nơi từng có một đám người cư trú, chắc chắn phải có nguồn nước, tuyết đọng trên núi tuyết này tan ra có thể giải quyết được vấn đề nguồn nước; sau đó là có một khe núi tương đối bằng phẳng, nhiệt độ trong khe núi cao hơn trên bề mặt núi tuyết rất nhiều, ban ngày ánh mặt trời chiếu vào làm hơi nước bốc lên, lên đến bề mặt núi tuyết thì lại gặp phải không khí lạnh, vậy là hình thành hơi mù dày đặc, đến tối nhiệt độ giảm xuống, không còn hơi nước bốc lên nữa, sương mù kia tự nhiên cũng tan đi thôi. Gió lốc của dải gió Tây dồn tuyết thành hình nấm như thế kia, thế nên mù tuyết thực ra không nổi rõ cho lắm. Giáo quan Lữ Cánh Nam cũng nghĩ giống như tôi vậy."

Lữ Cánh Nam gật đầu: "Giờ tình hinh phía trước đã rõ ràng rồi, ở đây thảo luận cũng không ra kết quả gì đâu, chúng ta đến đó rồi sẽ phân tích cụ thể dựa trên tình huống cụ thể luôn. Để tránh gió thốc thổi chính diện, chúng ta sẽ leo lên từ sườn núi phía Nam, nếu quả thực không thể lên được, thì sẽ từ trong sơn cốc bám mặt băng leo lên vậy."

Buổi sáng sớm, vì áp suất không khí chịu ảnh hưởng từ vòng quay của trái đất, sức gió quả nhiên yếu hơn trong ngày rất nhiều, nhưng nói chung vẫn rất mạnh. Các thành viên trong đội mượn gió trợ sức, tốc độ trèo dốc còn nhanh hơn bình thường đi đường núi, chẳng mấy đã vượt qua lằn ranh tuyết. Trên đường đi vượt qua mặt Nam của ngọn núi, họ phát hiện thêm một khe nữa. Cái khe này so với khe núi nơi họ trú đêm qua thì lớn hơn rất nhiều, bên ngoài dường như đã hình thành một vòng lặp hết sức quái dị của gió, mỗi lần chỉ có một chút gió nhẹ thổi vào bên trong. Nhưng điều khiến các thành viên trong nhóm dừng lại chụp ảnh, là hai cái giò Mã Ni rất lớn trong khe núi ấy, cờ phướn đón gió tung bay phần phật. Gò Mã Ni do vô số tảng đá trắng chất lên có thể nói là kiến trúc nhân tạo duy nhất trên ngọn núi này, những tảng đá cầu nguyện ở tàng dưới cùng đã bị phong hóa quá nửa, phải mất bao nhiêu thời gian mới khiến tảng đá bị cơn gió yếu như thế phong hóa kia chứ. Còn những tảng đá cầu nguyện phía trên cùng vẫn còn ánh lên sắc sơn đỏ mới, chứng tỏ ở đây vẫn có người đến quỳ bái.

Càng khiến người ta kinh ngạc hơn nữa là, trên những tảng đá cầu nguyện ấy không khắc Lục tự đại minh chú như thường thấy, mà là các ký hiệu cổ xưa của người Tạng, chắc rằng đến cả người khắc ra chúng cũng chẳng còn biết những ký hiệu này mang ý nghĩa gì nửa rồi, nhưng họ vẫn cứ khắc hết sức chuẩn xác. Vậy là, trong mắt đội leo núi đặc biệt này liền xuất hiện vô số tảng đá trắng chất thành hai gò Mã Ni to tướng, bên trên mỗi tảng đá đều khắc thành những ký hiệu chuyển tải thông điệp: "Kẻ nào bước qua cửa này, phải từ bỏ tất thảy hy vọng."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Tác Phẩm. Tập I:Lời Mở Đầu. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Tập II:Lời Mở Đầu. Chương 8 Chương 9: Nguy Hiểm Trong Rừng. Chương 10 Chương 11: Rừng Than Thở: Mồ Chôn Của Các Nhà Thám Hiểm. Chương 12: Hồng Hoang: Bàn Tay Thượng. Chương 13: Chúng Ta Bị Bộc Lạc Ăn Thịt Người Bắt Rồi. Chương 14: Thành Phố Thần Thánh Của Người MAYA. Tập III:Chương 1: Ký Hiệu Mật Mã. Chương 2: Âm Trận. Chương 3: Mê Cung MAYA. Chương 4: Ác Ma Bay Lượn. Chương 5: Bẫy Sập. Chương 6: Lửa Địa Ngục. Chương 7: Nước Địa Ngục. Chương 8: Địa Ngục Của Nước Và Lửa. Chương 9: Huyết Trì. Chương 10: Trở Lại Tây Tạng. Chương 11 Chương 12: Bí Mật Về Nhà Thám Hiểm Stanley. Chương 13: Mật Tu 2. Chương 14: Tây Tạng:Mặc Thoát: Vùng Đất Bí Mật Cuối Cùng. Chương 15: Cánh Cửa Sinh Mệnh. Chương 16: Cánh Cửa Địa Ngục. Tập IV:Chương 1: Trưởng Lão Thôn Công Bố. Chương 2: Sói Tuyết Cao Nguyên. Chương 3: Mối Ưu Tư Của Lạt Ma Á La. Chương 4: Gặp Lại Trận Đồ Đá Khổng Lồ. Chương 5: Đảo Huyền Không Tự. Chương 6: Thánh Luyện Đường. Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11: Phật Điện. Chương 12 Chương 13: Trái Tim Đang Đập. Chương 14: Cơ Quan Đơn Giản. Chương 15: Luyện Ngục Của Bậc Dũng Sĩ. Chương 16: Huyết Trì Siêu Cấp. Chương 17: Trùng Khốn. Chương 18: Cái Chết Của Đa Cát. Chương 19: Đối Đầu Quyết Chiến. Chương 20: Gặp Lại. Chương 21: Huyết Trì Khổng Lồ. Chương 22: Huyết Mạch Nối Liền. Chương 23: Một Đám Thương Binh. Chương 24: Thảo Luận. Chương 25: Sắp Xếp Của Ben. Chương 26: Cổ Cách Kim Thư. Chương 27: Sự Ra Đời Của Quan Đạo Ánh Sáng. Chương 28: Trận Chiến Nghìn Năm. Chương 29: Tam Đại Mật Sư Truyền. Chương 30: Lời Nguyền Thần Bí. Chương 31: Đáp Án Của Trí Giải. Chương 32: Tổng Kết. Tập V:Giới thiệu. Chương 1: Tâm Sự Của Trác Mộc Cường Ba. Chương 2: Núi Tuyết. Chương 3: Kẻ Tôi Tớ Của Núi Tuyết. Chương 4: Cương Lạp Mai Đóa. Chương 5: Tín Ngưỡng Của Người Qua Ba. Chương 6: Suy Đoán Về Tử Kỳ Lân. Chương 7: Sói. Chương 8: Thú Chiến. Chương 9: Những Con Sói Chưa Thấy Bao Giờ. Chương 10: Mưu Kế Của Bầy Sói. Chương 11: Đụng Độ. Chương 12: Lang Tiêu. Chương 13: Thân Thế Của Cương Lạp. Chương 14: Hậu Duệ Bạch Ngân. Chương 15: Bình Minh Núi Tuyết. Chương 16: Cánh Cửa Địa Ngục. Chương 17: Khe Băng Nứt. Chương 18: Thủy Tinh Cung. Chương 19: Mê Cung Băng. Chương 20: Thủy Tinh Cung. Chương 21: Cực Nam Miếu. Chương 22 Chương 23: Dốc Băng Dựng Đứng. Chương 24: Cái Chết Của Cương Nhật Phổ Bạc. Chương 25 Chương 26: Tử Vong Tây Phong Đới. Chương 27: Hồi Ức Của Ba Tang. Chương 28: Tuyết Lở. Chương 29: Trở Lại Tây Phong Đới. Chương 30: Huynh Đệ. Chương 31: Tình Đêm Lạnh. Chương 32 Chương 33: Rút Củi Đáy Nồi. Chương 34: Sụp Đổ. Chương 35: Sụp Đổ Hoàn Toàn. Chương 36: Quán Rượu Hẹn Hò. Chương 37: Niết Bàn Đẫm Máu. Chương 38: Làm Lại Từ Đầu. Tập VI:Giới thiệu. Chương 1: Bí Mật Của Mật Tu Giả. Chương 2: Đội trưởng Trác Mộc Cường Ba. Chương 3: Hô Hấp. Chương 4: Nghi Vấn Trong Kim Thư. Chương 5: Tin Mật Của Hitler. Chương 6: Vị Khách Bất Ngờ. Chương 7: Tòa Thành Khắc Đá. Chương 8 Chương 9: Sự Kiên Trì Của Vương Hựu. Chương 10: Đêm Moscow. Chương 11 Chương 12: Cạm Bẫy. Chương 13: Tử Đấu. Chương 14: Gặp Lại Sean. Chương 15: Họa Phúc Khó Lường. Chương 16: Đắp Đê Và Dẫn Dòng. Chương 17: Pháp Sư Tháp Tây. Chương 18: Nguồn Gốc Đối Thủ. Chương 19: Suy Đoán Về Merkin. Chương 20: Gia tộc Bạc Ba La. Chương 21: Thành Viên Mới (1). Chương 22: Thành Viên Mới (2). Chương 23: Đảng Quốc Xã Lần Đầu Tiến Vào Tây Tạng. Chương 24: Suy Đoán Về 13 Hiệp sĩ Bàn Tròn. Chương 25: Merkin Và Stanley. Chương 26: Đảng Quốc Xã Lần Thứ Hai Tiến Vào Tây Tạng. Chương 27: Ba Nghi Vấn Lớn. Chương 28: Hồi Ức Của Merkin. Chương 29: Tập Hợp Lại. Chương 30: Hương Ba La Mật Quang Bảo Giám. Chương 31: Bí Mật Đằng Sau Hình Ảnh Phản Chiếu (1). Chương 32: Bí Mật Đằng Sau Hình Ảnh Phản Chiếu (2). Chương 33: Tiền Thân Của Shangri: la. Chương 34: Trở Lại Thôn Công Bố. Chương 35: Lối Vào. Chương 36: Lần Đầu Thăm Dò. Chương 37: Thăm Dò U Minh Hà (1). Chương 38: Thăm Dò U Minh Hà (2). Chương 39: Thuyền Hình Rắn. Chương 40: Chiến Ngao Thời Nhà Nguyễn. Tập VII:Chương 1: Đại Thiên Luân Kinh: Pháp Điển Tối Cao Của Mật Tông Tây Tạng. Chương 2: Tiến Về Shangri:la. Chương 3: Tây Tạng: Đại Dương Cổ Tethys 1. Chương 4: Gặp lại Mười Ba Kỵ Sĩ Bàn Tròn. Chương 5: Tiến Vào Shangri:la Trở Lại Đại Cổ Sinh. Chương 6: Băng Rừng Nguyên Sinh Shangri:la. Chương 7: Thôn Làng Người Qua Ba Bị Lãng Quên. Chương 8: Lạc Lối Ở Shangri:la. Tập VIII:Chương 1: Bí Ẩn Người Tuyết Himalaya. Chương 2: Người Tuyết Himalaya Giờ Ở Đâu?. Chương 3: Những Người Trúng Cổ Độc. Chương 4: Di Tích Của Dân Tộc Mục. Chương 5: Thành Tước Mẫu. Chương 6: Vương Quốc Yaca Thần Bbí. Chương 7: Mật Tu Giả Tìm Đường Trở Về. Chương 8: Cái Chết Của Đội Trưởng Hồ Dương. Tập IX:Chương 1: Bí Ẩn Linh Hồn Chuyển Thể:Tẩy Huyết. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Tập X:Chương 1: Vườn Địa Đàng Bị Bỏ Quên. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Vĩ Thanh.
Tiến »