Mắt kẽm gai

Lượt đọc: 141037 | 242 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 19

❊ ❊ ❊

Sáu tháng sau… Thùy Dung ngồi một mình trên bãi cỏ vàng úa dọc theo bờ sông. Đưa mảnh giấy nhầu nát lên nhìn giây lát mắt nàng như mờ lệ.

- Khi tôi chết

hãy chôn tôi

bên dòng sông Bảy Hạp

để tôi nhìn thấy em

buồn mưa nắng ra vào.

Khi tôi chết

hãy chôn tôi

bên bờ sông lá mục

cho tôi nghe

bước chân em than thở

chiều cỏ úa u hoài.

Khi tôi chết

xin em

đừng buồn

đừng khóc

tình đôi ta không trọn

tình đôi ta phôi pha

bên dòng sông nước mặn

giọt lệ nào rơi xuống

tình rồi cũng âm u

rừng rồi cũng hoang vu...

Đó là bài thơ không viết hết của Khôi mà nàng đã tìm thấy khi nhận xác chồng. Khôi đã chết vì phát đạn của một tên du kích nào đó trong lúc chỉ huy đoàn tàu chiến tham gia cuộc hành quân hổn hợp với bộ binh vào mật khu Đầm Dơi. Vâng theo ước nguyện nàng đã chôn Khôi trên khu đất trống bên dòng sông Bảy Hạp. Ngôi mộ nằm lẻ loi và đơn độc tuy nhiên Thùy Dung biết Khôi không đơn côi. Mỗi ngày xuyên qua hàng rào kẽm gai nàng vẫn thấy hình bóng người chồng thương yêu đứng nơi bờ sông chờ đợi mình. Xuân 1995 Chu Sa Lan Tiểu Thuyết Mắt Kẽm Gai của Chu Sa Lan Tác giả giữ bản quyền

Do tác giả gửi lên
Tác giả/ VNthuquan - Thư viện Online
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2008