Mạc Tổng Sủng Vợ Vô Độ

Lượt đọc: 784 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
hoàn

“Dẫn Tâm, là anh.” Chủ nhân của giọng nói chính là Mạc Tuấn Vũ.

Cạch!

“Không ai nhìn thấy anh chứ?” Giọng Tống Dẫn Tâm lo lắng.

Tống Dẫn Tâm cười lạnh rồi đi ra, gọi Tống Duệ và một nữ hầu từ góc khuất ra, nói với họ: "Mạc Tuấn Vũ bảo hai người vào chụp ảnh."

Tống Dẫn Tâm không thèm để ý đến cô ta, xoay người xuống lầu.

Họ vừa bước vào, Tống Quy Từ, người lẽ ra phải ở trong phòng, lại đi ra từ phòng bên cạnh, trên tay cầm chìa khóa, mỉm cười khóa cửa phòng ngủ của mình.

Lương La Vân cũng cười, vẫy tay gọi người hầu gần nhất: "Đi xem đại tiểu thư có cần giúp gì không."

Tống Dẫn Tâm nhìn người hầu chạy lên lầu, âm thầm tính thời gian trong lòng, vừa đếm đến ba mươi thì người hầu đã hốt hoảng chạy xuống, lớn tiếng hô: "Đại phu nhân, không xong rồi, đại tiểu thư và Mạc thiếu gia ở trong phòng..."

Sắc mặt Lương La Vân sa sầm: "Mạc thiếu gia nào?"

Cả sảnh đường ồ lên, Mạc Tuấn Vũ, chẳng phải là tên công tử bột bất tài vô dụng, giới tính nam, sở thích là chơi gái nhà họ Mạc sao?

Những lời tiếp theo không cần nói ra mọi người cũng có thể tưởng tượng được.

Những người ủng hộ Tống Khung lập tức hùa theo mắng Tống Quy Từ không biết xấu hổ, hiện trường lập tức trở thành nơi để mọi người chỉ trích Tống Quy Từ.

"Nhị đường thúc nói đúng, cháu cũng cho rằng loại người không biết xấu hổ, không biết liêm sỉ, không biết giữ ý này nên bị dìm chết trong lồng heo."

Tống Khung như gặp ma, buột miệng hỏi: "Sao cô lại ở đây? Cô không phải nên ở trong phòng sao?"

Tống Khung linh cảm chẳng lành.

"Đừng!"

-Hết-

“Dẫn Tâm, là anh.” Chủ nhân của giọng nói chính là Mạc Tuấn Vũ.

Cạch!

“Không ai nhìn thấy anh chứ?” Giọng Tống Dẫn Tâm lo lắng.

Tống Dẫn Tâm cười lạnh rồi đi ra, gọi Tống Duệ và một nữ hầu từ góc khuất ra, nói với họ: "Mạc Tuấn Vũ bảo hai người vào chụp ảnh."

Tống Dẫn Tâm không thèm để ý đến cô ta, xoay người xuống lầu.

Họ vừa bước vào, Tống Quy Từ, người lẽ ra phải ở trong phòng, lại đi ra từ phòng bên cạnh, trên tay cầm chìa khóa, mỉm cười khóa cửa phòng ngủ của mình.

Lương La Vân cũng cười, vẫy tay gọi người hầu gần nhất: "Đi xem đại tiểu thư có cần giúp gì không."

Tống Dẫn Tâm nhìn người hầu chạy lên lầu, âm thầm tính thời gian trong lòng, vừa đếm đến ba mươi thì người hầu đã hốt hoảng chạy xuống, lớn tiếng hô: "Đại phu nhân, không xong rồi, đại tiểu thư và Mạc thiếu gia ở trong phòng..."

Sắc mặt Lương La Vân sa sầm: "Mạc thiếu gia nào?"

Cả sảnh đường ồ lên, Mạc Tuấn Vũ, chẳng phải là tên công tử bột bất tài vô dụng, giới tính nam, sở thích là chơi gái nhà họ Mạc sao?

Những lời tiếp theo không cần nói ra mọi người cũng có thể tưởng tượng được.

Những người ủng hộ Tống Khung lập tức hùa theo mắng Tống Quy Từ không biết xấu hổ, hiện trường lập tức trở thành nơi để mọi người chỉ trích Tống Quy Từ.

"Nhị đường thúc nói đúng, cháu cũng cho rằng loại người không biết xấu hổ, không biết liêm sỉ, không biết giữ ý này nên bị dìm chết trong lồng heo."

Tống Khung như gặp ma, buột miệng hỏi: "Sao cô lại ở đây? Cô không phải nên ở trong phòng sao?"

Tống Khung linh cảm chẳng lành.

"Đừng!"

-Hết-

« Lùi
Tiến »