Mã QR Năng Lượng Cao

Lượt đọc: 5084 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 2 - Chương 19 Quyển 2 - Chương 20 Quyển 2 - Chương 21 Quyển 2 - Chương 22 Quyển 2 - Chương 23 Quyển 2 - Chương 24 Quyển 2 - Chương 25 Quyển 2 - Chương 26 Quyển 2 - Chương 27 Quyển 2 - Chương 28 Quyển 2 - Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Quyển 2 - Chương 31 Quyển 2 - Chương 32 Quyển 2 - Chương 33 Quyển 2 - Chương 34 Quyển 2 - Chương 35 Quyển 2 - Chương 36 Quyển 2 - Chương 37 Quyển 2 - Chương 38 Quyển 2 - Chương 39 Quyển 2 - Chương 40 Quyển 2 - Chương 41 Quyển 2 - Chương 42 Quyển 2 - Chương 43 Quyển 2 - Chương 44 Quyển 2 - Chương 45 Quyển 2 - Chương 46 Quyển 2 - Chương 47 Quyển 2 - Chương 48 Quyển 3 - Chương 49 Quyển 3 - Chương 50 Quyển 3 - Chương 51 Quyển 3 - Chương 52 Quyển 3 - Chương 53 Quyển 3 - Chương 54 Quyển 3 - Chương 55 Quyển 3 - Chương 56 Quyển 3 - Chương 57 Quyển 3 - Chương 58 Quyển 3 - Chương 59 Quyển 3 - Chương 60 Quyển 3 - Chương 61 Quyển 3 - Chương 62 Quyển 3 - Chương 63 Quyển 3 - Chương 64 Quyển 3 - Chương 65 Quyển 3 - Chương 66 Quyển 3 - Chương 67 Quyển 3 - Chương 68 Quyển 3 - Chương 69 Quyển 3 - Chương 70 Quyển 3 - Chương 71 Quyển 3 - Chương 72 Quyển 3 - Chương 73 Quyển 3 - Chương 74 Quyển 3 - Chương 75 Quyển 3 - Chương 76 Quyển 3 - Chương 77 Quyển 3 - Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 110
thế giới động vật

❊ ❊ ❊

Chương 110. Thế giới động vậtHình Diệp nghĩ mình đang rất cần một chiếc gương thật sáng, để anh xem dáng vẻ lúc này của mình.Trên mặt bàn không có gương, nhưng lẽ ra gương nhỏ phải ở trong túi áo của anh. Sau khi tiến vào thế giới, bao giờ chiếc gương chỉ nhỏ bằng nắp bình dịch dinh dưỡng cũng sẽ nằm trên người anh. Ở thế giới bệnh viện gương cũng nằm trong bộ đồ bệnh nhân, chỉ là Hình Diệp bị mất trí nhớ ngay ngày đầu tiên đã làm mất nó.Trên người anh bây giờ là một chiếc sơ mi kẻ ca rô, Hình Diệp bèn duỗi tay sờ và tìm thấy tấm gương trong túi áo. Anh vừa định lấy ra thì chợt thấy con linh cẩu hồi nãy đang nhe răng với mấy người trong phòng, hung ác nói: “Còn nửa tiếng nữa mới tan làm, mấy người cất điện thoại rồi chăm chỉ làm việc đi! Ai mà không làm là tôi nhớ mặt đấy, coi như người đó về sớm.”Hình Diệp nhìn thấy trên thẻ nhân viên của gã có ghi Lư Hưng Phát, Phó quản lý Nhân sự, Nhậm Đình Mạn là Quản lý.Ban nãy Lư Hưng Phát còn bày ra vẻ nịnh nọt với Nhậm Đình Mạn, còn bây giờ nước dãi đang rớt từ hàm răng gã, ánh mắt nhìn nhân viên như thể nhìn món ăn.Vốn là chủ tịch một công ty lớn, đương nhiên Hình Diệp có biết hàm nghĩa của từ “Xã súc”*. Chẳng lẽ đây là thế giới phô bày một vài thứ ẩn giấu trong lòng con người ra thực tế ư?*Xã súc – 社畜-Shachiku là một thuật ngữ được dùng cho các nhân viên văn phòng tại Nhật Bản. 社 trong 會社 (Câu lạc bộ hoặc tập thể), 畜 trong 家畜 (Gia súc) có nghĩa là “Súc vật của công ty”. Từ ngữ này xuất hiện từ những năm 1990 và dần trở nên nổi tiếng tại Nhật Bản, sau đó lan rộng ra các nước trong khu vực Đông Á. Ý của nó dùng để chỉ những nhân viên làm việc vất vả như trâu như chó cho công ty, không có thời gian để nghỉ ngơi.Không, ắt hẳn là không đơn giản như thế.Vì không muốn Lư linh cẩu để ý đến mình, Hình Diệp mở tài liệu công việc ra bắt đầu nghiêm túc nhập thông tin viết tay vào.Ban nãy anh đã quan sát người trong văn phòng một lần, cũng nhớ sơ qua dáng vẻ và hành động của mọi người, lát nữa đợi khi tan làm sẽ điều tra thêm.Lư linh cẩu đi ngang qua bàn làm việc của Hình Diệp, gã thấy trên bàn của anh đang bày một mô hình anime nữ xinh đẹp bèn cướp lấy, còn trừng mắt hung dữ quát Hình Diệp: “Không được phép đặt những thứ không liên quan đến công việc lên bàn.”Nói đoạn gã liếm liếm mặt của mô hình, thỏa mãn nhét vào túi áo rồi mang đi. Dường như gã rất thích mô hình xinh đẹp này, hơn nữa còn ngang nhiên cướp đi.Hình Diệp không thèm để ý đến chuyện này, sau khi nhìn thấy người thật của Lục Minh Trạch, ai mà còn thích gái đẹp trai xinh gì nữa chứ. Có điều làm một chiếc gối ôm hình Lục Minh Trạch cũng không tệ… Khụ, anh chỉ đang nghĩ đến kế hoạch phát triển mới cho công ty mà thôi.Những thông tin mà Nhậm Đình Mạn cho anh thật sự rất khó phân loại. Chữ thì dễ đọc, nhưng phần lớn là thể liên bút và hành thư*, lắm khi còn thiếu nét bút do thói quen của người viết, không tài nào sử dụng phần mềm chuyển đổi nét chữ thành văn bản, chỉ đành phải đoán chữ.*Liên bút là kỹ pháp viết chữ Trung được dùng nhiều trong phong thể và biến thể, các nét được liên kết với nhau liên tục, đôi khi ta viết một chữ hoặc nhiều chữ chỉ với một nét bút. Hành thư một phong cách viết chữ Hán bắt nguồn từ thảo thư . Tuy nhiên, vì nó không quá tháu như thảo thư cho nên dễ đọc hơn.Cũng may là hồi đại học Hình Diệp từng tra cứu rất nhiều bản thảo nên đã có kinh nghiệm về phương diện này, trước khi tan làm anh nhanh chóng gõ được 3 bản.Sáu giờ vừa điểm, Lư linh cẩu là kẻ đầu tiên thay đồ rồi chạy khỏi văn phòng, những người còn lại cũng nháo nhào đứng dậy chấm công rồi đi mất. Chỉ còn lại Hình Diệp và ba nhân viên nữa trong văn phòng, nghe nói là làm thêm giờ.Sau khi ít người hẳn, Hình Diệp mới lấy gương trang điểm, mở ra rồi khẽ hỏi: “Gương đang ở đây sao?”Gương không trả lời, không phải cậu chạy đến gương nào khác để đi chơi đấy chứ?Từ sau khi quen tấm gương, hai người họ vẫn luôn ở một chỗ chưa khi nào rời khỏi nhau. Mỗi lúc có nghi ngờ, Hình Diệp chỉ cần sờ sờ tấm gương trong túi hoặc tay nải là sẽ bình tĩnh trở lại. Nhưng lần này gương lại không ở đây, khiến lần đầu tiên Hình Diệp cảm thấy chút lo lắng, lo gương ở bên ngoài sẽ gặp phải nguy hiểm gì đó.Nếu lần sau có thể rút thưởng được mã QR có thể truyền tin thì tốt quá, Hình Diệp âm thầm suy nghĩ.Thực ra trong game này Lục Minh Trạch đã chiến đấu qua rất nhiều thế giới, lại có thể sử dụng năng lực ban đầu “Khuynh quốc khuynh thành”, rất khó có người thật sự có thể làm hại đến cậu. Điều này Hình Diệp hiểu rất rõ, nhưng vẫn không nhịn được mà lo lắng.Là quan tâm quá nên bị loạn sao? Lần đầu tiên anh cảm nhận được thứ tình cảm xa lạ này, và còn thấy cũng ổn. Cảm giác trong lòng có một ai đó không hề tồi tệ chút nào.Anh không định đi khắp nơi để tìm gương, mà là hoàn toàn tin vào phán đoán của Lục Minh Trạch, dù có lo lắng cũng phải nhẫn nhịn và kiềm chế.Tấm gương không có Lục Minh Trạch trong đó đang phản chiếu dáng vẻ lúc này của Hình Diệp. Là một con kiến, hai xúc tua trên đầu có độ dài không bằng nhau, một dài một ngắn, cái ngắn hình như cũng bị khiếm khuyết.Một con kiến tàn tật, đây chính là dáng vẻ của anh trong thế giới này.Hình Diệp nhìn thấy mình, lúc này anh mới có cơ hội lấy điện thoại ra xem giới thiệu của hệ thống dành cho thế giới này.Nhưng bối cảnh câu chuyện lần này chỉ có mấy chữ: Thế giới này khiến người ta cảm thấy khó chịu lắm đúng không? Đừng sợ, còn có thứ càng khiến bạn khó chịu hơn nữa.Hình Diệp: “…”Anh cất điện thoại rồi bỏ hết công việc trong tay, quyết định đi tìm người chơi khác. Ít nhất trước tiên cũng phải gặp mặt Tào Thiến và Quan Lĩnh, nghe xem họ đã gặp qua chuyện gì mới có thể bắt đầu phân tích thế giới này là cái gì được.Anh lục tìm tin nhắn và thông tin tài khoản trong điện thoại. Quả nhiên cơ thể này rất nghèo, hạn mức thấu chi của phần mềm thanh toán chỉ có 10 nghìn tệ, số dư thẻ ngân hàng cũng không thấy. Nhưng trong phần mềm thanh toán lại có 2000 tệ, dựa theo nhật ký tin nhắn thì có lẽ cơ thể này đã nhận một công việc bán thời gian online.Hình Diệp còn xác định mình là một sinh viên năm tư, phải thực tập ở công ty này ba tháng, hiện tại đã là tháng thứ hai.Anh vừa đứng dậy, một con ruồi gần đó dùng đôi mắt 360 độ không góc chết nhìn chằm chằm vào anh rồi nói bằng chất giọng ong ong: “Cậu đi đâu thế, quản lý Nhậm bảo cậu nghiêm túc làm việc mà.”Không cần hệ thống nhắc nhở Hình Diệp cũng cảm thấy thế giới này thực sự rất khó chịu. Có rất ít người từng quan sát kỹ một con ruồi, nếu tùy ý nhìn qua chỉ cũng chỉ là một con gì đó đen đen thôi, nhiều nhất là cảm thấy mất vệ sinh và rất ồn ào. Nhưng khi một con ruồi bị khuếch đại lên vô số lần và có kích cỡ bằng con người, Hình Diệp có thể nhìn rõ đôi mắt, nhìn rõ từng cái lông chân và cái miệng của nó. Những hình ảnh này đập vào mắt có thể so với phim kinh dị, mà nó còn nằm chình ình nhìn mình ngay bên cạnh, còn khiến người ta khó chịu hơn cả phim kinh dị.Ít nhất thì nhan sắc của Nhậm thằn lằn và Lư linh cẩu trước đó cũng khiến nhân loại có thể chấp nhận được. Ngoài nuôi chó mèo, không ít người còn nuôi mấy con thằn lằn bò sát làm thú cưng, chứ chưa từng thấy ai nuôi ruồi cả.Khi các hành vi của con người được thể hiện bằng trực giác dưới dạng động vật, môi trường xung quanh bỗng trở nên rất ghê tởm. Nhất là sau khi nghĩ đến việc mình cũng là một con kiến lại càng khó chịu hơn.Nhưng Hình Diệp cảm thấy còn đỡ, anh biết đây là một thế giới kỳ quái. Ai ai cũng thế cả, chờ đến khi rời khỏi thế giới này là ổn rồi, có thể chấp nhận được. Những chuyện như thế này không thể nào chấn động nội tâm của Hình Diệp, nếu như nói đây là điểm yếu thì cũng quá coi thường anh rồi.Hình Diệp nhìn thẳng vào con ruồi họ Liêu kia, thản nhiên nói: “Tôi đi vệ sinh.”“À thế à,” Liêu ruồi nói: “Vậy cậu cầm giúp tôi một ly cà phê về đây nhé.”Chỗ uống nước của công ty mà ở cạnh nhà vệ sinh ư? Hình Diệp cau mày nhưng không từ chối cũng không đồng ý, chỉ im lặng ra khỏi phòng làm việc.Rời khỏi căn phòng rộng lớn này, Hình Diệp mới phát hiện ra đây là một tòa nhà văn phòng rất rộng rãi. Công ty của anh chỉ chiếm một tầng trong đó, là một công ty marketing quảng cáo. Thứ mà Nhậm thằn lằn đưa cho Hình Diệp chính là một bản thông tin viết tay của sản phẩm trong thời kỳ start-up, bên A hi vọng công ty họ sẽ thể hiện những đặc điểm trong giai đoạn khởi nghiệp trên quảng cáo, thế nên mới đưa tất cả những tài liệu này để tham khảo.Mà số thông tin đó rất lộn xộn, đa phần là ghi chép hôm nay một ít, ngày mai một ít, hoàn toàn không cần phản in ra toàn bộ. Đúng như mấy đồng nghiệp nói lúc đó, rằng chỉ cần đọc qua một lần rồi chọn những thông tin cần thiết để ghi chép và sắp xếp lại là được rồi, Nhậm thằn lằn đang bắt nạt một con kiến như anh.Hình Diệp đứng trước gương bồn rửa mặt trong nhà vệ sinh, nhìn thật kĩ hai cái râu của mình, trong đó có một cái giống như đã từng bị ai đó cắt mất.Râu kiến chính là máy nhận tín hiệu của kiến với xã hội bên ngoài, mất một râu có phải là một đả kích nặng nề với nó không? Liệu điều này còn mang ý nghĩa rằng cơ thể của nguyên chủ đã từng chịu tổn thương rất sâu sắc không?Trong lúc anh quan sát thì bên nhà vệ sinh nữ truyền tới tiếng động. Hình Diệp nhìn lại, chỉ thấy một con kiến mặc đồng phục công nhân vệ sinh đi tới, là cô lao công quét dọn.Cô lao công cũng là một con kiến số vất vả, thân hình còn thấp bé hơn Hình Diệp, đeo khẩu trang và găng tay. Nếu không vì đôi mắt kiến và cặp râu thò ra ngoài, ban đầu Hình Diệp còn không nhận ra cô lao công là loài động vật gì.Nhưng sau khi nhìn thấy gương mặt kiến của Hình Diệp, cô lao công rõ ràng là bị dọa sợ lùi về sau một bước, tay siết chặt lấy cán chổi lau nhà.Lúc thấy Nhậm thằn lằn, Hình Diệp đã từng nghĩ tới việc lập tức dùng năng lực ban đầu để tấn công, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được mà kìm chế phản ứng. Về sau anh phát hiện hình như mọi người trong văn phòng không hề cảm thấy kinh ngạc với dáng vẻ thằn lằn bèn hiểu ra đây là chuyện bình thường của thế giới này.Nhưng bây giờ cô lao công con kiến này lại khác với những người còn lại khi đề phòng anh một cách rõ ràng, chỉ cần Hình Diệp đến gần một bước sẽ bị tấn công ngay, hơn nữa động tác chuẩn bị công kích vô cùng quen thuộc.Hình Diệp vẽ một hình vẽ trước ngực, đây là ám hiệu của nhóm anh.Con kiến lao công cũng vẽ một cái, hơn nữa còn thở phào rồi gỡ khẩu trang ra, nói: “Là Hình Diệp hay Quan Lĩnh, tôi là Tào Thiến.”Hình Diệp nhìn cái miệng đang khép mở không ngừng kia rồi lúng túng dời mắt, đoạn nói với Tào Thiến: “Tôi là Hình Diệp, cô nhìn mình trong gương đi kìa.”Hình như Tào Thiến mới lần đầu tiên soi gương, khi nhìn thấy dáng vẻ của bản thân cô giật nảy mình, mất hồi lâu mới lên tiếng: “Chúng ta đang ở trong thế giới côn trùng à? Tất cả chúng ta là kiến thợ sao?”“Không phải.” Hình Diệp hỏi: “Chúng ta đến thế giới này tầm 50 phút rồi, cô chưa từng gặp người nào khác trong đây sao?”Tào Thiến: “Tôi vẫn đang đánh nhau với một con yêu quái gián. Nó đang ăn rác trong nhà vệ sinh khiến tôi buồn nôn muốn chết. Tôi trốn ở phòng bên cạnh quan sát một lúc, sau khi phát hiện ra nó không có năng lực đặc thù gì bèn đánh ngã nó. Có điều hình như con gián đó không chết hay sao ấy, tôi bèn nhét đầu nó vào bồn cầu, cái dáng vẻ buồn nôn như thế đừng có ra ngoài dọa người khác!”Hiếm hoi lắm Tào Thiến mới có một lần thốt ra nhiều lời như thế, xem ra cô thật sự sợ hãi.Trong lòng Hình Diệp nảy sinh một suy nghĩ xấu, anh hỏi: “Cô… Cái con yêu quái gián cô gặp kia lớn chừng nào, có mặc quần áo không?”Tào Thiến đáp: “Mặc váy vải, hai cái chân nhỏ xỏ giày cao gót, cao chừng 1m65…”Càng nói giọng Tào Thiến càng nhỏ, cuối cùng cô nhìn gương mặt kiến của mình và Hình Diệp trong gương, chột dạ nói: “Cái con yêu quái gián kia… Không phải là người chứ?”Hình Diệp gật đầu.Tào Thiến vội vã định chạy vào nhà vệ sinh, Hình Diệp bèn kéo chặt cô lại, nói nhỏ: “Vừa rồi cô có đeo khẩu trang không?”“Có.” Tào Thiến cũng hạ giọng xuống: “Tôi trốn mãi ở phòng bên cạnh, hẳn con yêu quái gián kia không thấy đâu. Hơn nữa tôi còn đánh ngất nó ngay lập tức, về cơ bản… Chắc không sao đâu.”“Tốc độ của cô nhanh, lúc chiến đấu tôi luôn luôn yên tâm về cô. Nếu cô cảm thấy cô ta không thấy mình thì nhiều nhất người đó cũng chỉ thấy đồng phục lao công trên người cô thôi, rất khó xác nhận thân phận của cô. Hơn nữa hiện giờ cô ta đang bị ngất xỉu, tạm thời chưa tỉnh được đâu.” Hình Diệp nói: “Cô hãy kéo đầu cô ta ra khỏi bồn cầu đi, đừng để bị ngạt thở chết là được. Sau đó để cô ta ở phòng bên cạnh, chờ người khác phát hiện ra.”Tào Thiến đồng ý rồi che đầu, cẩn thận đi vào nhà vệ sinh nữ.Hình Diệp soi gương nhìn mặt mình trong đó rồi thở dài. Gương nhỏ sợ nhất là côn trùng, liệu khi nhìn thấy anh rồi cậu ấy có chấp nhận tướng mạo lúc này không? Đến bây giờ hai người vẫn chưa liên lạc được với nhau, không phải gương nhỏ đã bị côn trùng ở thế giới này dọa sợ nên trốn ở một góc nào đó òa khóc chứ?**Tác giả có lời:Hình Diệp chân thành tỏ tình với gương: “Lục Minh Trạch, anh yêu em, hãy đi với anh nhé.”Gương: “Không, tôi từ chối yêu đương với một con kiến á á á á á!!”

Đam Mỹ, Khác, Hệ Thống
Nguồn: banhbaotrungcut.wordpress.com; wattpad.com/user/valyria___
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 2 năm 2026

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 2 - Chương 19 Quyển 2 - Chương 20 Quyển 2 - Chương 21 Quyển 2 - Chương 22 Quyển 2 - Chương 23 Quyển 2 - Chương 24 Quyển 2 - Chương 25 Quyển 2 - Chương 26 Quyển 2 - Chương 27 Quyển 2 - Chương 28 Quyển 2 - Chương 29 Quyển 2 - Chương 30 Quyển 2 - Chương 31 Quyển 2 - Chương 32 Quyển 2 - Chương 33 Quyển 2 - Chương 34 Quyển 2 - Chương 35 Quyển 2 - Chương 36 Quyển 2 - Chương 37 Quyển 2 - Chương 38 Quyển 2 - Chương 39 Quyển 2 - Chương 40 Quyển 2 - Chương 41 Quyển 2 - Chương 42 Quyển 2 - Chương 43 Quyển 2 - Chương 44 Quyển 2 - Chương 45 Quyển 2 - Chương 46 Quyển 2 - Chương 47 Quyển 2 - Chương 48 Quyển 3 - Chương 49 Quyển 3 - Chương 50 Quyển 3 - Chương 51 Quyển 3 - Chương 52 Quyển 3 - Chương 53 Quyển 3 - Chương 54 Quyển 3 - Chương 55 Quyển 3 - Chương 56 Quyển 3 - Chương 57 Quyển 3 - Chương 58 Quyển 3 - Chương 59 Quyển 3 - Chương 60 Quyển 3 - Chương 61 Quyển 3 - Chương 62 Quyển 3 - Chương 63 Quyển 3 - Chương 64 Quyển 3 - Chương 65 Quyển 3 - Chương 66 Quyển 3 - Chương 67 Quyển 3 - Chương 68 Quyển 3 - Chương 69 Quyển 3 - Chương 70 Quyển 3 - Chương 71 Quyển 3 - Chương 72 Quyển 3 - Chương 73 Quyển 3 - Chương 74 Quyển 3 - Chương 75 Quyển 3 - Chương 76 Quyển 3 - Chương 77 Quyển 3 - Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »