Lô Đạo Tử vốn dĩ đã có ý định buông xuôi. Dẫu sao, trong thời gian ngắn ngủi tìm được một người có thể đối kháng đệ tử kia quả thực là điều bất khả thi. Trong đám hậu bối trẻ tuổi, hiếm ai có thể sánh vai cùng kẻ đó. Nếu tìm đến cao thủ thành danh, e rằng chỉ cần liếc mắt liền bị khám phá, mà cái giá này, Lô Đạo Tử gánh không nổi.
Nhưng khi thấy Từ Du, Lô Đạo Tử biết rõ, người hắn tìm kiếm đã xuất hiện. Dù hắn biết rõ, Từ Du rất đặc biệt, Tỏa Thiên Linh Chú trên người y, dù ở Khí Tông cũng không ai có thể giải. Nhưng so đo về sau, không phải tu vi, mà là con đường luyện khí.
Điểm này, Lô Đạo Tử thấy rõ Từ Du nắm chắc phần thắng. Bởi lẽ, con đường luyện khí của Từ Du đã đạt tới Huyền Cảnh. Xét về tuổi tác, đối phương ít nhất hơn Từ Du cả chục tuổi.
Lô Đạo Tử tự tin, nếu thuyết phục được Tô Quý và Lý Thanh Vân, tạm thời cho hắn mượn Từ Du một năm, hắn nắm chắc phần thắng trong cuộc tranh đoạt vị trí trưởng lão. Ít nhất, Từ Du đã nhen nhóm trong hắn một tia hy vọng.
Khi Lô Đạo Tử tường thuật chi tiết mọi chuyện cho Tô Quý và Lý Thanh Vân, cả hai kinh hãi đến trợn mắt há mồm, hiển nhiên không ngờ Lô Đạo Tử lại có bí mật như vậy.
Sau kinh ngạc là do dự. Nếu là trước kia, Từ Du chỉ là một đệ tử nội môn bình thường, Lô Đạo Tử mở lời, họ tuyệt đối không có lý do từ chối. Nhưng giờ đây, Từ Du là bảo bối của Hàn Kiếm Môn, là đệ tử trọng điểm bồi dưỡng, thậm chí, có khả năng trở thành thủ tọa Luyện Khí Phong đời kế tiếp.
Đây không phải là vọng tưởng. Nếu Từ Du có thể tấn nhập Địa Cảnh luyện khí, dù không có chút tu vi nào, cũng đủ sức bằng vào con đường luyện khí, trở thành đệ nhất nhân Luyện Khí Phong, vượt qua Lý Thanh Vân, thậm chí, vượt qua cả Lỗ lão tiền bối.
Trong tình huống này, sao họ cam lòng cho mượn? Lập tức, cả hai lộ vẻ khó xử. Lô Đạo Tử thấy vậy, cười ha hả, nói: "Nhị vị, ta biết thỉnh cầu này có chút quá đáng, đổi lại ta, e rằng cũng khó lòng đáp ứng. Nhưng nhị vị hãy suy nghĩ kỹ, Huyền Cảnh và Địa Cảnh, nhìn như chỉ kém một cảnh giới, nhưng thực tế có bao nhiêu người thọ nguyên cạn kiệt, đều dừng bước tại đó. Từ Du dù là kỳ tài ngút trời, nhưng ở lại Hàn Kiếm Môn, khả năng tấn nhập Địa Cảnh cao bao nhiêu? Nhị vị hẳn cũng rõ trong lòng?"
Lời này có chút trực tiếp, ý nói, trình độ luyện khí của Hàn Kiếm Môn khó lòng bồi dưỡng được một đệ tử lợi hại như vậy. Huyền Cảnh đã là cực hạn, muốn tấn nhập Địa Cảnh, Hàn Kiếm Môn có đủ tài nguyên chăng? Luyện khí là một việc hao tổn tiền bạc hơn cả luyện đan, mỗi ngày chỉ tính riêng việc luyện tập sử dụng tài liệu, đã tốn kém mấy trăm linh thạch. Tích lũy ngày tháng, muốn tấn nhập Địa Cảnh Luyện Khí Đại Sư, Hàn Kiếm Môn e rằng không có của cải bực này.
Nhưng Khí Tông thì khác. Đó là Thiên Châu Bình Tông, hơn nữa lấy luyện khí làm nghiệp. Về mặt luyện khí, so với Hàn Kiếm Môn hùng hậu hơn gấp trăm lần, đủ sức chống đỡ một vị Địa Cảnh Luyện Khí Sư quật khởi.
Ngoài ra, Lý Thanh Vân và Tô Quý đều rõ một sự kiện, Từ Du tấn chức Huyền Cảnh không phải tại Hàn Kiếm Môn, mà là nhờ ra ngoài lịch luyện, hẳn là cơ duyên xảo hợp, gặp kỳ ngộ. Nếu Từ Du không ra ngoài, không lưu lại một năm, liệu y có đạt tới Huyền Cảnh?
Chuyện này cần phải bàn bạc. Vì vậy, một phen lời nói của Lô Đạo Tử khiến Tô Quý và Lý Thanh Vân á khẩu không trả lời được, trong lòng suy tính ngàn vạn.
Lô Đạo Tử nhìn ra ngoài cửa, lúc này càng thêm mắm thêm muối: "Tô huynh, Thanh Vân, hai người đều rõ bồi dưỡng một Luyện Khí Sư không dễ dàng, nhất là từ Huyền Cảnh tiến lên Địa Cảnh, còn phải vượt qua Huyền Thiết, Huyền Đồng, Huyền Ngân, Huyền Kim bốn tiểu cảnh giới. Mỗi khi vượt qua một cảnh giới, tài liệu luyện khí hao phí cũng khó lòng tính toán. Vì vậy, chúng ta có câu 'Địa Cảnh vừa ra, kho không ba năm', ý tứ thế nào, tin rằng nhị vị cũng hiểu. Ta thật tâm yêu thích Từ Du, cũng muốn bồi dưỡng y, hơn nữa ta còn phải cầu cạnh y, đoạt lấy vị trí trưởng lão, coi như là tự bảo vệ mình đi. Ta đây lão già khọm chết thì đã chết, nhưng đệ tử của ta còn có hơn trăm người, ta nếu chết, bọn chúng tất nhiên cũng sẽ bị vạ lây. Vì vậy, kính xin nhị vị thành toàn!"
Nói xong, Lô Đạo Tử đứng dậy thi lễ một cái. Tô Quý và Lý Thanh Vân vội vàng đứng lên ngăn lại, sau đó, cả hai đã có chút buông lỏng. Không thể không nói, Lô Đạo Tử nói rất có lý.
Với nội tình của Hàn Kiếm Môn, muốn bồi dưỡng một Địa Cảnh Luyện Khí Sư, khả năng hầu như không có. Chuyện này không liên quan tới thiên phú, hoàn toàn là không có đủ tài liệu cho Luyện Khí Sư luyện tập. Hơn nữa, cảnh giới càng cao, tài liệu càng cao cấp. Hạ Tông của cải đều nghèo, sao có thể chống lại tiêu hao? Coi như có thể đập nồi bán sắt, đối phương thành công Địa Cảnh thì mọi chuyện đều tốt, vạn nhất không thành, chính là tiền mất tật mang, vốn liếng không kiếm lại được, còn phải bồi thường cả tông môn mấy năm vận mệnh.
Ván cược này, Tô Quý cũng không dám dễ dàng bước vào.
Nhưng Khí Tông thì khác, nội tình gấp trăm lần Hàn Kiếm Môn, toàn bộ tông môn đều lấy luyện khí làm chủ, vô luận là học thức hay hoàn cảnh, đều không phải Luyện Khí Phong của Hàn Kiếm Môn có thể sánh bằng. Từ Du bực này thiên tài, nếu đến Khí Tông, được Khí Tông bồi dưỡng, khả năng tấn nhập Địa Cảnh sẽ tăng lên rất nhiều.
Quan trọng nhất là, có thể khiến Lô Đạo Tử nợ họ một cái nhân tình. Đừng xem nhẹ nhân tình này, trước kia có giao tình là có giao tình, nhưng nợ nhân tình thì khác. Tương lai nếu Hàn Kiếm Môn gặp phiền toái, Lô Đạo Tử có thể không giúp đỡ sao?
Huống chi, còn có Từ Du làm cầu nối. Đến lúc đó, Từ Du vừa là đệ tử Hàn Kiếm Môn, vừa là đệ tử Khí Tông, Hàn Kiếm Môn và Khí Tông có thể vì vậy mà trói buộc, vinh nhục cùng nhau.
Đối với Hàn Kiếm Môn, đây là chuyện tốt, là cơ hội chấn hưng tông môn tuyệt hảo.
Khi Tô Quý nghĩ thông suốt mấu chốt, trong lòng đã có quyết đoán. Lúc này, Lý Thanh Vân cũng hiểu rõ chỗ tốt, đồng dạng hạ quyết tâm.
Chuyện này đối với Hàn Kiếm Môn là một ván cược. Nếu cược thắng, Từ Du giúp Lô Đạo Tử đoạt lấy vị trí trưởng lão, thực lực Hàn Kiếm Môn sẽ nhờ lực lượng Khí Tông mà nước lên thì thuyền lên. Nếu thua cuộc, cũng không sao, tổn thất chỉ là một đệ tử. Dù đệ tử này rất quan trọng với Hàn Kiếm Môn, nhưng nghĩ đến phong quang sau khi cược thắng, cả hai quyết định bán cho Lô Đạo Tử một cái mặt mũi.
Ba người thỏa thuận, lúc này mới triệt hồi trận pháp ngăn cách.
Bên ngoài, Từ Du thấy ba người mật đàm liên tục, cũng cảm thấy khó hiểu. Nhưng y không mấy hiếu kỳ, họ nói mặc họ, Từ Du nhân cơ hội đánh giá khắp đại điện, tò mò ngắm nghía.