Nước Nga đất rộng người thưa, dù cho dân số nơi đây có tăng gấp đôi, cũng không thể nào lấp đầy hết tất cả diện tích đất đai. Môi trường như vậy lại cực kỳ thích hợp để che giấu những bí mật không ai hay biết. Có biết bao rừng sâu núi thẳm quanh năm chẳng có lấy một bóng người, mà người lỡ bước chân vào đó thì khả năng cao cũng chẳng bao giờ quay trở ra được nữa. Lâu dần, những vùng núi thẳm ấy không còn ai dám bén mảng tới, chúng trở nên huyền bí và nguy hiểm, tựa như cái miệng khổng lồ của ác ma.
Trại huấn luyện người nộm của gia tộc Lạc Lâm nằm trong một vùng rừng sâu núi thẳm như thế. Nơi đây nhìn qua thì quanh năm hoang vắng, không một bóng người, nhưng thực chất lại là nơi hoạt động của các chiến binh gia tộc Lạc Lâm. Họ đóng quân tại đây, chỉ cần có người lạ xâm nhập, họ sẽ âm thầm xử lý đối phương ngay lập tức, vì thế lâu dần cũng chẳng còn ai dám bén mảng tới nữa.
Bên ngoài vùng núi sâu này, Sư Tử Đầu cứ đi đi lại lại quanh hai gốc cây. Anh ta đang nóng lòng, bởi lẽ Chu Lôi đến giờ vẫn chưa xuất hiện. Họ vốn định cùng nhau ra ngoài, nhưng Chu Lôi lại cho rằng hành động tập thể không an toàn, trái lại còn dễ làm lộ mục tiêu của anh hơn.
Vì vậy, Chu Lôi chọn hành động đơn độc. Với thân thủ của anh, đối phương muốn theo đuôi cũng là chuyện vô cùng khó khăn.
"Này, tôi nói xem có phải Chu Lôi thoái lui rồi không, không đến thì ít nhất cũng phải gọi một cuộc điện thoại chứ."
Họ đã đợi gần nửa ngày trời rồi, bảo Sư Tử Đầu không sốt ruột thì đúng là chuyện không thể.
"Yên tâm đi, Chu Lôi chưa đến mức bỏ chạy mà không ới một tiếng đâu."
Huyết Tào lặng lẽ tựa vào một bên. Đối phó với căn cứ của gia tộc Lạc Lâm, sao Tôn nhị thúc có thể không nhúng tay vào được chứ? Hiện giờ Huyết Tào và những người khác đã nghỉ ngơi hồi sức từ lâu, nay Chu Lôi quay lại, cuối cùng họ cũng có hành động rồi.
Huyết Tào hiểu khá rõ về Chu Lôi. Nếu nói về nguy hiểm đe dọa đến tính mạng, Chu Lôi chắc chắn sẽ quay đầu bỏ chạy ngay, chuyện này Chu Lôi đúng là không ít lần làm qua. Nhưng chưa đánh đã chạy thì tuyệt đối không phải phong cách của Chu Lôi.
Đối mặt với vẻ điềm tĩnh của Huyết Tào, Sư Tử Đầu đành phải nén lại tâm trạng nôn nóng trong lòng. Dù sao thì Tôn nhị thúc cũng vì nể mặt Chu Lôi mới phái viện quân tới, cho dù Chu Lôi không đến, thì hành động lần này của họ cũng không hề chịu thiệt.
Đúng lúc này, một ông lão tóc bạc trắng dần dần đi tới từ đằng xa. Dáng vẻ bước đi khập khiễng, toàn thân lấm lem bùn đất, trông như thể bị lạc đường rồi ngã ở đâu đó gần đây vậy.
Sư Tử Đầu cau mày nhìn lại. Tuy nơi này vẫn chưa vào sâu trong núi, nhưng từ thành phố gần nhất đi bộ tới đây cũng mất cả ngày trời, ông lão này làm sao mà đi tới được đây?
Tuy nhiên, Sư Tử Đầu lập tức hiểu ra vấn đề, anh cười lớn hai tiếng rồi sải bước đi về phía ông lão.
"Ha ha ha ha, cậu nhóc, cuối cùng cậu cũng tới rồi, tôi còn tưởng cậu bỏ chạy rồi chứ!"
"..."
Ông lão ngơ ngác nhìn Sư Tử Đầu và những người khác, còn lầm bầm một tràng tiếng Nga dài. Sư Tử Đầu gãi gãi đầu, tiếng Anh thì anh không thành vấn đề, nhưng tiếng Nga thì anh thực sự chịu chết.
"Này này này, ông đang nói cái gì thế? Chu Lôi, cậu đùa tôi đấy à?"
Sư Tử Đầu quay sang nhìn người bên cạnh: "Sơn Thái, cậu phiên dịch đi!"
Sơn Thái cười hì hì: "Ông ấy nói ánh mắt anh cũng được đấy, thế mà vẫn nhận ra được ông ấy!"
Đám đông lập tức cười ồ lên. Sư Tử Đầu bị Chu Lôi trêu chọc, đám người này lại đứng ngoài xem trò vui!
Chu Lôi cười hì hì, sau đó đứng thẳng người dậy: "Tôi nói này Sư Tử Đầu, tôi đã nói cho anh biết tôi là ai rồi mà anh vẫn không nghe hiểu, anh đi làm nhiệm vụ thế này thì khó khăn lắm đấy!"
Mặt Sư Tử Đầu đỏ bừng, đã bao lâu rồi không ai dám đùa giỡn anh như vậy. Sư Tử Đầu hơi bực dọc, không nhịn được lầm bầm một câu: "Đám thần kinh, lấy ông đây ra làm trò đùa, xem lát nữa tôi xử lý các người thế nào!"
"Được rồi, tôi xử lý mấy cái đuôi mới chạy tới đây được đấy, anh cũng không nghĩ xem tôi ra ngoài một chuyến khó khăn thế nào, tôi đây là đang dùng nhiệt huyết của mình để cùng các người chơi trò thót tim đấy! Nói đi, khi nào chúng ta hành động?"
Chu Lôi là người cuối cùng, anh đã đến, đội ngũ có thể hành động bất cứ lúc nào.
Huyết Tào ngẩng đầu nhìn mặt trời đang dần lặn về phía tây, nhìn Chu Lôi cười nhạt: "Đi thôi, hành động ngay bây giờ, thời gian vừa đẹp."
Họ từ đây đi vào sâu trong núi, đại khái cũng vừa lúc trời tối. Đây chắc chắn là lúc phòng thủ của gia tộc Lạc Lâm lỏng lẻo nhất. Dù sao thì vùng núi sâu này đã bao năm không có ai bén mảng tới, đừng nói là ban đêm, ngay cả ban ngày, các chiến binh gia tộc Lạc Lâm cũng chẳng thể nào căng thẳng nổi.
Tuy nhiên, ban đêm có một lợi thế, đó là bộ giáp máy của Huyết Tào và đồng đội chiếm ưu thế rất lớn, vì bộ giáp máy có chức năng nhìn đêm, nên có thể phát hiện ra trạm gác của gia tộc Lạc Lâm sớm hơn.
Chu Lôi không tẩy trang. Hiện giờ đi đến đâu cũng có người nhòm ngó, trên mặt cứ để chút hóa trang vẫn tốt hơn. Cả nhóm cứ thế tiến vào vùng núi sâu.
Có người của Huyết Tào mở đường phía trước, tiến độ nhanh hơn rất nhiều. Rất nhiều trạm gác còn chưa kịp phản ứng đã bị xử lý gọn ghẽ.
Sư Tử Đầu ngưỡng mộ nhìn những người mặc giáp máy: "Có giáp thật tốt, sức phòng ngự chắc chắn rất kinh khủng."
"Anh cứ thỏa mãn đi, bọn họ đều dựa vào ngoại lực cả thôi. Còn anh, người có dị năng đấy! Lần đầu tiên tôi khôi phục ký ức nhớ đến anh, tôi còn tưởng trong cơ thể anh giấu xăng cơ đấy!"
Lời Chu Lôi nói không hề giả chút nào, dị năng này đúng là khiến người ta ngưỡng mộ, cảm giác rất ngầu, lại còn rất lợi hại.
Chu Lôi lại tò mò hỏi: "Ở trong Nhất Phương Thiên Địa, bọn họ không nghiên cứu các người – những người có dị năng sao? Không nghiên cứu xem làm thế nào để người bình thường biến thành người có dị năng à?"
Sư Tử Đầu cười khổ: "Sao có thể không nghiên cứu chứ, mà còn rất tàn nhẫn nữa. Từ khi tôi đến Nhất Phương Thiên Địa, trước sau đã có mười ba người có dị năng biến mất. Còn tôi cũng từng hai lần bị bọn họ mổ xẻ làm thí nghiệm, làm xong lại xóa trí nhớ của tôi, khiến tôi tưởng mình sinh ra đã như vậy, thật mẹ nó nực cười! À, dù sao thì bọn họ nghiên cứu đến tận bây giờ, cũng chẳng rút ra được kết luận gì cả. Tính đặc thù của cơ thể không phải muốn thay đổi là thay đổi được. Tuy nhiên, tôi cũng từng thấy một hai người làm thí nghiệm đạt được hiệu quả điều khiển lửa hay điện thông qua ngoại vật."
Người làm thí nghiệm điều khiển lửa, điện thông qua ngoại lực, Chu Lôi đúng là chưa từng thấy. Nhưng nghĩ kỹ lại thì những người làm thí nghiệm như vậy cũng khá lợi hại, chỉ là loại máy móc có thể khiến người ta điều khiển ngoại vật này, ước chừng chi phí chắc chắn là rất cao.
"À, nếu tôi cũng có một món ngoại vật như thế thì tốt biết mấy, tôi rất ngưỡng mộ năng lực của các người – những người có dị năng."
Giọng điệu ngưỡng mộ của Chu Lôi không hề che giấu, Sư Tử Đầu cười nhạt: "Năng lực này trong mắt cậu thì rất ngầu, nhưng trong mắt người bình thường lại rất đáng sợ. Họ sẽ nhìn chúng ta như nhìn quái vật, chúng ta sống trong sự chỉ trích và đề phòng của người khác mỗi ngày, đến cả một người bạn cũng khó mà kết giao. Vậy cậu còn thấy năng lực này ngầu nữa không?"
Chu Lôi không chút do dự đáp: "Ngầu!"
Sư Tử Đầu bất lực lắc đầu, ánh mắt lạc lõng đó như đang kể lại những bất hạnh mà anh từng trải qua.
Và đúng lúc này, phía xa đằng trước đột nhiên truyền đến một tiếng nổ lớn!