Lui Ra, Để Trẫm Đến!

Lượt đọc: 3908 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162
Tiến »
Chương 78
không đủ biếи ŧɦái chơi cùng

❊ ❊ ❊

Thuế bạc ba năm của quận Tứ Bảo, cộng thêm các loại bảo bối quận thủ hiếu kính cho Trịnh Kiều, đó là một khoản tiền lớn nhường nào? Thẩm Đường dùng đầu ngón chân tính toán cũng biết muốn đánh cướp số tiền kia gặp phải bao nhiêu thủ vệ nghiêm ngặt.

Trong lòng cất việc, làm việc dĩ nhiên cũng lơ đãng.

Sự khác thường của cô đều bị Chử Diệu thu vào mắt.

"Ngũ lang có việc trong lòng?"

Thẩm Đường hả một tiếng, vô thức nhìn thoáng qua Kỳ Thiện, ánh mắt trưng cầu đối phương đồng ý. Tuy rằng Kỳ Thiện cũng đặt Chử Diệu vào kế hoạch, nhưng dù sao cũng là cướp thuế bạc, chuyện lớn liên quan đến tính mạng bản thân, dĩ nhiên phải được sự cho phép của Kỳ Thiện mới có thể nói cho bên thứ ba.

Chử Diệu cũng nghi hoặc nhìn về phía Kỳ Thiện.

Cái tên này thừa dịp mình không ở đây, nói gì với Ngũ lang?

Kỳ Thiện cúi thấp đầu, kiên nhẫn cho Tố Thương trong ngực ăn, cười nói: "Một cọc việc nhỏ, Thẩm tiểu lang quân tự mình quyết định."

Thẩm Đường giật giật khóe miệng.

Cướp thuế ngân là trọng tội lăng trì, đặt trong miệng Kỳ Nguyên Lương lại là việc nhỏ, cái này khiến Thẩm Đường hiếu kì anh ta đi theo mấy đời ông chủ trước làm chuyện gì, đối với tìm đường chết tập mãi thành thói quen như vậy.

Kỳ Thiện đã để chính cô quyết định, cô liền nói.

"Nguyên Lương muốn bắt chước giống Lương Sơn hảo hán cướp Sinh Thần Cương đi cướp thuế bạc quận Tứ Bảo." Cô chỉ chỉ Kỳ Thiện, nói thẳng đây là chủ ý của Kỳ Thiện, dừng một chút, giải nghĩa nói, "Sinh thần cương chính là một nhóm quà sinh thần, trình độ bảo an không so bì được với thuế ngân."

Cái quyết định này của Kỳ Thiện, vừa mở đầu đã là độ khó địa ngục.

Cô cho rằng Chử Diệu cũng sẽ bị giật mình, khuyên bọn họ chớ tìm đường chết, ai ngờ thái độ của ông đúng là qua quýt bình bình, phảng phất lời Thẩm Đường nói không phải cướp thuế bạc mà là đi ra ngoài mua đồ ăn. Về sau còn chuyển ánh mắt hướng Kỳ Thiện, mà Kỳ Thiện cũng vừa lúc ngẩng đầu đối mặt.

Hai người im lặng trao đổi ánh mắt.

Chử Diệu rủ mí mắt, bình giọng nói: "Hóa ra là việc này."

Thẩm Đường một nghẹn: "Hóa ra là việc này là sao?"

Chẳng lẽ Chử Diệu cũng là người biết chuyện?

Thẩm Đường thẳng thắn viết tâm tư lên mặt, Chử Diệu lắc đầu: "Đây là lần đầu ta nghe tin tức này, trước đây chưa từng biết đến."

Thẩm Đường lại nghẹn họng, xỉa xói nói: "Lần đầu biết? Nhưng phản ứng Vô Hối thật quá bình tĩnh, rất khó có sức thuyết phục."

Chử Diệu nói: "Tại hạ chẳng qua cảm thấy —— Đây là việc Kỳ Nguyên Lương có thể làm ra, cũng đích thật là ý đồ không tồi."

Có chuẩn bị tâm lý, cho nên không có gì phải kinh ngạc.

Thẩm Đường: "..."

Trong lúc nhất thời, bỗng hơi hoài nghi nhân sinh ——Do cô không đủ biếи ŧɦái chơi cùng mấy người Kỳ Thiện ư?

Nhìn Thẩm Đường gần như mất hồn trở về phòng, Kỳ Thiện lộ ra ít điệu cười xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, thấy Chử Diệu rất bực bội.

Anh ta nói: "Có ý gì đây?"

Kỳ Thiện không có giả vờ ngây ngốc.

Bày ra ngôn linh "Pháp không truyền tai người thứ ba", phòng ngừa có người nghe trộm, mới nói: "Chử Vô Hối, chỉ có quốc tỷ lại không có căn cơ và thực lực, chỉ là cá trên thớt mặc người chém gϊếŧ! Thẩm Ấu Lê chớ nói căn cơ, thậm chí ngay cả dã tâm cũng không, ta cũng nên đẩy một cái?"

Anh ta cường điệu nói: "Cho nên khoản thuế bạc này rất trọng yếu."

Chử Diệu không ngăn cản, chỉ hỏi một vấn đề.

"Cậu có nắm chắc?"

Kỳ Thiện nói: "Năm phần."

Tỉ lệ nắm chắc này cũng không thấp.

Chỉ là ——

Chử Diệu: "Nếu vô ý thất thủ..."

Kỳ Thiện dùng ngón tay chọc đệm thịt màu hồng của Tố Thương, mỉm cười nói: "Vậy thì thất thủ, thuế bạc tới tay hay không cũng chẳng quan trọng. Lấy đạo chư hầu Thẩm Ấu Lê, chú định sau này cậu ta thiếu cái gì chứ không thiếu lương thiếu gạo. Thế đạo này không đáng giá tiền nhất chính là nhân lực, thu lưu dân hỗ trợ trồng trọt, kiểu gì cũng sẽ kinh doanh. Mà có khoản thuế bạc này, chẳng qua là tiết kiệm phần sức lực ấy."

Chử Diệu nghe huyền ca mà biết nhã ý.

Đoán ra mục đích thực sự của Kỳ Thiện.

Anh ta đang thử thăm dò Thẩm Đường.

Chử Diệu: "Cậu nhìn Ngũ lang giống người có dã tâm?"

Kỳ Thiện nói: "Đúng là nhìn không có dã tâm gì, nhưng ngài nhìn cậu ta có giống người an phận thủ thường? Người bình thường nghe đến cướp thuế bạc, chớ nói cùng thông đồng, nghe xong đã bị hù chết. Điều Thẩm Ấu Lê lo lắng nhất lại là 'Phần thắng nắm chắc thấp', 'Không đủ người', mà không phải không thể làm. Rượu ngon đỏ mặt người, tiền tài động lòng người, lời nói đó không hề giả. Chỉ cần phóng ra bước này, muốn nghĩ dừng tay hay là quay đầu đã không còn khả năng."

Chử Diệu: "Dù có dã tâm, cũng không lớn."

Kỳ Thiện bình thường nói: "Là không lớn, vậy thì chậm rãi nuôi lớn."

"Nếu Ngũ lang không muốn thì sao?"

Kỳ Thiện cười trào phúng, môi mỏng phun ra chân tướng làm cho người không rét mà run: "Chử Vô Hối, ngài đoán tại sao tại hạ lại đổi nhiều chủ công như vậy? Thật sự cho rằng bọn họ đều là chủ động nghi kỵ?"

Đạo văn sĩ của anh ta, anh ta rõ ràng quy tắc nhất.

Bản thân không thể chủ động phản bội chủ công, nhưng không nói không thể lừa dối để chủ công chủ động nghi kỵ thậm chí là sinh ra sát ý với anh ta.

Mâu sắc Chử Vô Hối sẫm hơn.

Ông nói: "Quả thật là trăm nghe không bằng một thấy."

Kẻ thù Kỳ Nguyên Lương khắp thiên hạ quả nhiên là có lý do.

"Nhưng bản thân có quốc tỷ không có năng lực, không khác trẻ con cầm vàng dạo phố thị nhộn nhịp, cho dù tại hạ không ra tay, Thẩm tiểu lang quân cũng không ngồi yên. Có một số việc, không phải do Thẩm tiểu lang quân có nguyện ý hay không. Như vậy cũng tốt hơn vị vương cơ ấy —— Lộ thân hiến hàng, cỡ nào nhục nhã? Người thường đã sớm tự vận miễn bị làm nhục, nhưng vương cơ có thể chết sao? Ngay cả tư cách chết cũng không ở trên tay mình."

Đồng dạng, Thẩm tiểu lang quân cũng không có lựa chọn khác.

Để anh ta ra tay dù sao cũng tốt hơn để Chử Diệu ra tay.

Chí ít anh ta sẽ nhẹ nhàng một chút, nhưng Chử Diệu —— Tam kiệt Chử quốc năm đó, không chút dính dấp với bốn chữ "Quang minh chính đại".

Chử Diệu hỏi: "Bên Cộng Thúc Võ, cậu đi thuyết phục?"

Kỳ Thiện là văn sĩ văn tâm, Ngũ lang cũng thế, mà ông bị phế văn tâm, Cộng Thúc Võ chính là khâu trọng yếu nhất kế hoạch này.

Kỳ Thiện cự tuyệt đồng thời quăng nồi trở về: "Ngài đi."

Chử Diệu cười cười: "Được, lão phu đi."

Kỳ Thiện: "..."

Anh ta không thích Chử Diệu ở trước mặt mình tự xưng lão phu nhất, chỉ lớn hơn anh ta có mười tuổi, ỷ vào dáng dấp mình già liền cậy già lên mặt.

Meo ~~~

Tố Thương trong lòng dùng móng vuốt lay tay anh ta.

Hiển nhiên là bất mãn xẻng phân không cho ăn nữa.

Thẩm Đường cũng không biết hai người Kỳ Thiện tối hôm qua đã làm gì, ngày hôm sau, nhìn Cộng Thúc Võ mang thương tới "Họp", cô bổ não ra một tiếng thông báo 【 Cộng Thúc Võ gia nhập đội ngũ của ngài 】.

Hất bàn (╯‵□′)╯︵┻━┻

Thẩm - một lương dân duy nhất muốn tuân thủ luật pháp - Đường biểu thị áp lực rất lớn, một lần nữa hoài nghi tam quan đã triệt để bị mang lệch.

Chử Diệu dẫn đầu ra bài: "Đây là bản bố phòng Hiếu thành."

Kỳ Thiện cũng lấy ra một tấm: "Binh lực trú quân phụ cận Hiếu thành, thực tế không lớn. Vì bảo hộ khoản thuế bạc này, quận phủ thả ra mấy tin tức giả quấy nước đục, đoán chừng còn sẽ có đội ngũ thuế bạc giả. Đường vận chuyển thuế bạc sẽ trộn lẫn với mấy tin tức giả đó, sau khi ra khỏi thành, khả năng cao sẽ đi đường này... Từ thành đông ra, đi hẻm núi, chuyển chốt rồi đến đường thủy..."

Cộng Thúc Võ nhìn nói: "Canh phòng sâm nghiêm."

Mắt Kỳ Thiện nhìn thoáng qua Thẩm Đường.

Anh ta nói: "Không sao, nếu không công nổi còn có hạ sách."

"Hạ sách?"

Kỳ Thiện gật đầu: "Ừm."

Như, một chén rượu.

Cũng không biết Chử Diệu du thuyết thế nào, Cộng Thúc Võ rất tín nhiệm hai người Kỳ Thiện, hắn nói: "Làm thế nào xác định đội ngũ thuế bạc là thật? Nếu vồ hụt, vậy coi như là tự chui đầu vào lưới rồi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của du bạo hương cô