Lui Ra, Để Trẫm Đến!

Lượt đọc: 3829 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162
Tiến »
Chương 123
ly lực (trung)

❊ ❊ ❊

Quê quán người đàn ông ở sơn thôn nhỏ rất vắng vẻ, vừa sinh ra đã nặng bốn ký tám! May mắn trước đó mẫu thân hắn đã từng sinh vài đứa, trước ngày sinh còn đi làm rẫy, thể cốt cũng khỏe mạnh, không thì nhất định phải khó sinh rong huyết, một thi hai mệnh.

Hắn bẩm sinh có sức ăn vô cùng lớn, vóc người cao nhanh chóng, chưa đến mười tuổi đã ngang đầu người trưởng thành bình thường, sức lực lớn kinh người.

Khi đó thế đạo tương đối bình ổn, từ nhỏ hắn đã bắt đầu giúp việc đồng áng trong nhà, thời điểm nông nhàn đi theo thợ săn trong thôn học đi săn hoặc là bán sức lao động giúp người ta làm công thời vụ.

Cho dù cố gắng như thế, nhưng tuổi tác dần lớn, sức ăn cũng lớn theo, thành ra khó nuôi sống bản thân, lại thêm mùa màng thất bát, phụ mẫu cũng bắt đầu không nuôi nổi cả nhà, bất đắc dĩ bán con trai cho người môi giới, rồi từ người môi giới bán người đến quận phủ của quận thủ tiền nhiệm làm tạp dịch.

Câu chuyện bắt đầu từ đây.

Quận thủ tiền nhiệm rất đơn giản, nhưng thành viên gia đình hắn không đơn giản, có muội muội dung hoa nguyệt mạo ở goá trong nhà.

Thời điểm muội muội chưa xuất giá không bị cản trở tác phong, quan hệ không rõ ràng với nhiều văn sĩ, thành hôn cũng không chịu thu liễm, sau khi để tang chồng càng trầm trọng thêm, không còn che lấp, quang minh chính đại nuôi trai lơ, cuối cùng bị tộc lão nhà chồng không thể nhịn được nữa đuổi về.

Quận thủ tiền nhiệm vô cùng đau đầu đưa nàng về nhà.

Răn bảo nhiều lần bắt muội muội an phận.

Một lần ngoài ý muốn, người đàn ông bị vị muội muội này coi trọng.

Quả thật thân thể trẻ tuổi tráng kiện, nhiệt huyết sôi trào, tinh thần phấn chấn này, phong cách thô kệch khác hoàn toàn với các tài tử dĩ vãng. Muội muội nhìn từ xa đã đối với tạp dịch đang lau mồ hôi trong sân vừa thấy đã yêu, thèm muốn.

Vị này trông có vẻ hai lăm hai sáu, thực ra chỉ là thiếu niên vừa mới mười sáu cứ như vậy bị ăn sạch.

Muội muội cực kỳ yêu thích hai năm, dần dần an phận.

Quận thủ tiền nhiệm đột nhiên phát hiện muội muội nhà mình đổi tính, trong lòng hơi hồi hộp một chút, cảm thấy việc không đơn giản.

Sau đó chuyện này bị quận thủ tiền nhiệm phát hiện.

Tiếp sau người đàn ông liền bị quận thủ tiền nhiệm tức giận đến nỗi bán đi.

Đồng thời, chuyện xấu bất chính cũng bị truyền ra ngoài —— Người đàn ông này thế mà có thể thu phục con "Nhện độc" kia!

Kẻ này tất có chỗ hơn người!

Phải biết thời thiếu nữ vị muội muội đó đã vang danh khắp quận Tứ Bảo với phóng khoáng có tiếng, tình sử phong phú. Chỉ cần nàng thích, mặc kệ người này tệ bao nhiêu nàng cũng thích, nàng không thích, cho dù người kia có xuất sắc nàng cũng lười chia cho xíu ánh mắt.

Người ái mộ đông như kiến cỏ.

Bọn họ đều cho rằng mình có thể khiến sợi gió này vì họ dừng chân thu tâm, mỗi khi thấy bọn họ tràn đầy tự tin đưa ra yêu cầu ấy, vị muội muội đó liền cười giẫm đạp chân tình của người ái mộ thành vụn thịt cặn bã.

Đã từng yêu nàng bao sâu, về sau liền hận nàng bấy nhiêu.

Nàng vẫn làm theo ý mình, không ai quản được.

Thế là trước hôn nhân liền có danh xưng "Nhện độc".

Không biết trượng phu đoản mệnh của nàng có cảm tưởng gì.

Nhưng một người phụ nữ như thế, sau khi ở goá tại phủ thân huynh, ròng rã hai năm không ra ngoài kiếm ăn khiến một đám tình nhân cũ chấn kinh.

Sau khi đi nghe ngóng liền biết sự tồn tại của người đàn ông.

Đám người: "..."

Bọn họ cảm thấy nhận lấy một loại nhục nhã vô hình.

Quận thủ tiền nhiệm vừa bán người đàn ông ra ngoài đã nhanh chóng có người mua đi, sau đó không biết xảy ra chuyện gì, chỉ nghe nói có một người phụ nữ máu me đầm đìa chết trên giường, chết thế nào không rõ, ánh mắt người ngoài nhìn người đàn ông càng thêm sâu xa.

Càng thêm sâu xa là vì người phủ nha không quy hắn về tội phạm gϊếŧ người, chỉ bán hắn cho người môi giới. Cho đến nước Canh đánh tới, nước Tân bị diệt, quận Tứ Bảo đổi chủ, quận thủ tiền nhiệm cuốn gói dọn nhà đi, người đàn ông lại xuất hiện ở chỗ môi giới.

Khá lắm, vẫn được lòng những người phụ nữ, rất nhiều người trong tối ra giá, nhưng hắn không chịu bị bán nữa.

Mắt thấy vịt đến miệng sắp bay, người môi giới tức giận đến nỗi để tay chân đánh hắn, muốn dùng vũ lực khiến hắn phải cúi đầu, kết quả bị người đàn ông ra tay đánh gãy chân, không thể không nuôi người đàn ông.

Về sau chỗ môi giới đóng cửa, mới rơi vào tay tiểu thương.

Tiểu thương nguyện ý đối xử tốt với người đàn ông, không ngại hắn ăn nhờ ở đậu, đơn thuần bởi vì người đàn ông là một trợ thủ tốt, ông nam lai bắc vãng làm ăn mà không bị ăn cướp, toàn bộ nhờ hắn.

Nhưng sức ăn người này cũng thật sự khiến ông ta đau đầu.

Thẩm Đường: "..."

Khá lắm, xem như cô biết chút ít ánh mắt vi diệu này là cái quỷ gì, trong đầu những người này toàn chứa thứ rác rưởi đen tối gì thế này?

Nghĩ vậy là hết rồi?

Ai ngờ người mạnh còn có kẻ mạnh hơn.

Tiểu thương thần bí nói: "Ngươi có biết hắn gọi là gì?"

Không hiểu sao Thẩm Đường cảm thấy vấn đề này phải trả lời cẩn thận.

"Hắn không nói, nhưng trước đó nghe người ta gọi hắn là 'Ly Lực' ..."

Tiểu thương lại lộ ra nụ cười sâu xa, Thẩm Đường nhìn mà thấy hơi hãi, kiên trì hỏi: "Tên có vấn đề?"

Tiểu thương hỏi: "Ngươi có biết Ly Lực là cái gì?"

Thẩm Đường nói: "Biết chứ, núi Cử, có loài thú, dạng như con heo sữa, có cựa, tiếng nó như chó sủa, tên gọi Ly Lực."

Nói thông tục chính là dị thú trông giống lợn, nhưng mọc ra chân gà, xem như một động vật nhỏ khá thân thiện trong Sơn Hải Kinh.

Ai ngờ ——

Tiểu thương: "Vậy ngươi có biết Ly Lực am hiểu cái gì?"

Thẩm Đường mờ mịt chớp mắt: "... Hả? ? ?"

Địch Nhạc ở bên cạnh hồi lâu mới hiểu được, vành tai đỏ đồng thời khóe miệng cũng giần giật —— Ly Lực, thấy được thì huyện đó nhiều công trình, bởi vậy suy đoán Ly Lực giỏi về công trình thủy thổ, nói đơn giản xây nhà sửa đường làm cầu, rất tầm thường.

Mà——

Ai lấy tên cho vậy!

Ly Lực biết còn chẳng liều mạng với người này!

_Giải thích: Ly Lực còn am hiểu đào hang (chắc có tầng nghĩa nào đó khác), tác giả lái lụa tui không bắt kịp chiếc xe đen này >_

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của du bạo hương cô