Luật Sư Phúc Hắc Quá Nguy Hiểm

Lượt đọc: 13275 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361
Tiến »
Chương 318
chương 305.

❊ ❊ ❊

Hạ Y Lan

Cô nắm con chuột, lại khẩn trương lần nữa, tự nhủ, thử một lần, thử một lần thôi, không đến một phút đâu......

Cô mở lại trò chơi, đánh yiy¬ifenghe vào mục tài khoản, mật mã: erge250......

Âm nhạc vang lên, cô đăng nhập trò chơi thành công......

Trong đầu cô chỉ còn một mảnh mơ hồ.....

Nhất Nhất Phong Hà còn đứng dưới ánh trăng trên cánh đồng tuyết —— nơi anh mang cô đi đánh quái, một bộ Hồng Y, tóc bạch kim bay múa, Hồng Châu xoay động trong tay, nổi bật lên một đôi mắt đen sáng.....

Cô ngừng thở, lòng rối loạn.

Giật giật con chuột, Hồng Y liền nhẹ nhàng bay động trên cánh đồng tuyết, hạt châu chuyển động trong tay tỏa ra hào quang bảy màu, mái tóc như cũng tràn đầy sức sống......

Đây là lần đầu tiên cô thấy Nhất Nhất Phong Hà di chuyển, không còn là con rối, không còn là cái bóng.....

Cô nhấn kỹ năng đánh quái, một đóa hoa sen vàng khổng lồ nở rộ sau lưng, cánh hoa mở rộng, ánh sáng bắn ra bốn phía, chiếm cả màn ảnh, cũng sắp chiếu lên cánh đồng tuyết rõ như ban ngày, đây cũng là kỹ năng lúc trước của cô......

Cô không dám ở lại lâu, lập tức lo¬gout, sợ lộ một chút dấu vết.

Tắt máy vi tính, cô vẫn không thể bình tĩnh.

Cả đời của cô, tỉnh táo có, lý trí có, cho dù lúc cô mười sáu hay mười tám tuổi, cũng không rối loạn thế này, đến cùng, cô bị làm sao vậy?

“Mẹ Tưởng.” Cô kêu.

“Tới, muốn ngủ sao?” Mẹ Tưởng hỏi cô.

“Dạ.” Cô đè ngực, hai má lại nóng dần lên......

“Đi thôi.” Mẹ Tưởng đẩy cô trở về phòng ngủ, giúp cô tắm, thay quần áo, muốn dìu cô lên giường.

“Mẹ Tưởng, không cần, con muốn hóng gió một chút, có chút nóng, tự con đi ngủ là được.” Cô chuyển động xe lăn, đi tới bên cửa sổ, sau khi tắm xong, cảm giác nóng bức trên mặt cũng bớt một chút.

Gió sông mát mẻ thổi qua, thổi lên mặt, vô cùng thoải mái.

Cô thở một hơi, cảm thấy có lẽ lúc này mình phải ăn đá bào, mới có thể hạ nhiệt độ trên mặt xuống được......

Ngoài cửa sổ, từng chiếc mui thuyền xuyên qua không ngừng, trên đầu thuyền, một đôi tình nhân đang trong tình yêu cuồng nhiệt, người con gái tựa vào khuỷu tay người con trai, ngưỡng mặt nhìn người con trai mỉm cười ngọt ngào, người con trai thuận thế hôn xuống......

Cô nhìn bật cười, hình ảnh như vậy tốt đẹp biết bao, tình yêu đang sâu đậm, nên không có gì cố kỵ.

Mà cô sẽ không vì tức cảnh sinh tình mà thấy chua xót hay hối tiếc, không ai hiểu được tâm tình tối nay của cô, sống sót sau tai nạn, sống chết gặp lại, gặp lại tuyệt đối là một chuyện vui sướng, cho dù có thể đến gần hay không......

Loại hung phấn này cứ chiếm lấy cô, đây mới là nguyên nhân cô không ngủ được......

Cứ thế. Một đêm ngủ không yên giấc, ngày hôm sau dậy thật sớm, chuyện đầu tiên làm chính là mở máy tính, đăng nhập trò chơi, hơn nữa còn lập tức mở danh sách bạn tốt, người bạn duy nhất, vẫn chưa lên......

Cô có chút mất mát, trong giây lát liền nhớ tới, tối qua anh nói, hôm nay có chuyện......

Cô không khỏi cười nhạo mình, đang làm gì đây? Cứ như mối tình đầu vậy?

Lắc đầu một cái, thanh thản ổn định chơi trò chơi của mình, nói là an tâm, nhưng làm sao có thể an tâm? Qua một trận liền mở ra danh sách nhìn một chút, vậy mà, suốt cả một ngày, cô không thấy anh đăng nhập.....

Mắt thấy gần đến tối, đoán chừng anh sẽ không xuất hiện, nhớ anh đường đường là Đại Luật Sư, làm sao có thời gian ngày ngày ngâm mình trong trò chơi?

Vì vậy logout, có một cô bé tới tiệm mua đồ, nhìn trúng một quyển sổ có buộc chỉ mà cô tự làm, cô mỉm cười tiến lên kêu.

Cô bé rất thích quyển sổ này, hỏi cô có còn cái nào giống như vậy không, cô bé muốn mua một cái giống nhau cho bạn tốt của mình.

Nhưng thật đáng tiếc, đồ của cô mỗi loại chỉ có một kiện.

Cô bé có chút tiếc nuối, nhưng vẫn mua, sau đó chọn một quyển khác cho bạn mình.

Khách hàng đi, cô vẫn còn đắm chìm trong trò chơi, cảm thấy giờ mình không biết làm gì, trong đầu cứ hiện lên hình ảnh là đêm qua cô đăng nhập vào tài khoản Nhất Nhất Phong Hà đứng ở cánh đồng tuyết, quần đỏ bay múa, tóc bạch kim giương nhẹ, trong lòng khẽ động, liền tìm chuyện để làm.

Trở lại phòng ngủ, lấy giấy trên bàn, bắt đầu vẽ tranh.

Vẽ ánh trăng trên cánh đồng tuyết, vẽ cô gái Hồng Y tóc bạch kim, vẽ Phượng Hoàng kim......Trong đầu có đầy đủ hình ảnh, nam tử mặc áo hồng cưỡi hỏa Kỳ Lân cùng cô gái kết bạn đạp tuyết mà đi, mái tóc bạch kim tung bay, tay nâng Ngọc Cầm, đạp hỏa mà tấu lên chương nhạc hoa lệ......

Cô cũng không phải hay vẽ người, chỉ là khi còn bé mẹ đã chỉ qua một chút lối vẽ tỉ mỉ, tự tiêu khiển, cầm đi ra ngoài sẽ làm trò cười cho người trong nghề, nhưng cô lại vẽ rất nghiêm túc, linh cảm trong lòng mênh mông, cứ vẽ liền một mạch, đến nỗi, mẹ Tưởng nói Ngô Triều đến tìm cô, cô cũng không muốn để bút xuống.

“Tiểu Hà, Ngô Triều đến tìm con, đang chờ con đấy, ” Mẹ Tưởng thúc giục cô.

Cô đành để bút xuống, mặc cho mẹ Tưởng đẩy cô ra ngoài.

Ngô Triều vừa thấy cô ra, hớn hở ra mặt, quơ quơ vật trong tay, “Tiểu Hà, cô đoán xem tôi mang gì đến cho cô?”

“Cái gì?” Cô cũng không có hứng thú quá lớn, lễ phép hỏi. Chỉ là thùng nhỏ mà thôi, bên trong chứa cái gì? Cá?

“Cô xem!” Cậu đưa thùng đến trước mặt cô.

“Tiểu Ô Quy!”Cô thất thanh than nhẹ.

“Đúng vậy!” Anh thấy vẻ mặt của cô, biết cô thích, cũng rất vui mừng.

“Ở đâu cậu có?” Cô hỏi, “Làm sao cậu biết tôi thích Tiểu Ô Quy?”

Cậu cười ha ha, “Tôi biết mà, cô nhìn tiệm của cô xem, rất nhiều đồ đều là tiểu Ô Quy, giá cắm nến, tranh, huy chương, móc chìa khóa, lần trước tôi còn nhìn thấy cô khắc con dấu Ô Quy.”

“......” Qủa thật cô biểu hiện rất rõ ràng...... “Cám ơn..... Cậu mua bao nhiêu? Tôi trả lại cho cậu!”

Cô gọi mẹ Tưởng, bỏ Ô Quy vào cái thùng nhà mình, trả tiền cho Ngô Triều.

“Không cần đưa tiền! Thật không cần! Một con Ô Quy mà thôi, cũng không đáng vài đồng tiền! Chúng ta đừng quá xa lạ!” Cậu gấp gáp nói.

Mắt thấy Diệp Thanh Hòa vẫn trả tiền cho cậu, cậu càng nóng nảy hơn, “Tiểu Hà, cô đưa tiền, tôi sẽ tức giận, chúng ta không phải đã nói là làm hàng xóm tốt sao? Lần tới, tôi sửa chữa nhà trọ cũng cần tham khảo cô, chẳng lẽ tôi cũng phải trả phí cho cô sao?”

Diệp Thanh Hòa thấy cậu như thế nói, cũng đành thôi, liên tục nói cám ơn.

Lúc này Ngô Triều mới vui mừng, “Vậy là đúng rồi! Tôi về trước, không làm trễ nãi cô nghỉ ngơi!”

Ngô Triều cũng biết rõ bệnh của cô, biết cô phải nghỉ ngơi thật tốt, hơn nữa buổi tối không được thức lâu.

“Ừ, gặp lại, cám ơn!” Cô nói cám ơn lần nữa.

Sau khi Ngô Triều đi, linh cảm vẽ tranh của cô cũng bị cắt đứt, cúi đầu sờ Tiểu Ô Quy, Tiểu Ô Quy rụt cổ một cái, bộ dáng kia, làm cô nhớ đến Nhất Nhất trong nhà......

Nhất Nhất có khỏe không? Anh vẫn cưng chiều Nhất Nhất chứ? Đi làm về còn cùng Nhất Nhất nói chuyện không?

Có chút phiền muộn, càng nhiều hơn là nhớ, đó là tư vị tưởng niệm......

So với nhớ nhung trong quá khứ không giống nhau, lúc ở Mỹ, cũng rất nhớ, nhưng thời điểm kia, có chút bi thương, ân oán tình cừu có quá nhiều rối rắm, ngay cả khi đó muốn hoàn toàn để xuống, vậy mà, càng muốn buông xuôi, nội tâm lại càng vướng mắc......

Mà lúc này, chỉ là nhớ nhung mà thôi, yên tĩnh, bình thản, ấm áp, như mặt hồ bằng phẳng, như nước sông tĩnh lặng, trái timnhộn nhạo, chỉ có tốt đẹp cùng ấm áp......

Cô nghĩ, cô bây giờ, mới chính thức buông bỏ......

Ở một nơi anh không nhìn thấy, để xuống mọi chuyện ngày trước, lòng bình tĩnh hồi tưởng những ký ức ấm áp kia, nhớ giọng nói của anh, có lẽ, đây là tất cả sự sống cho quãng đời còn lại của cô......

“Mẹ Tưởng.” Cô nhẹ nhàng nói, “Thả tiểu Ô Quy này vào phòng tắm giùm con.”

“Thả ở đó? Có được không?” Mẹ Tưởng hỏi.

“Không sao.” Có lẽ Ô Quy ở trong mắt mọi người đều là vật thể sống, nhưng cô xem như con rùa nhỏ mà thôi, “Mẹ tưởng, nó có tên, gọi là Nhất Nhất, dì gọi nó là Nhất Nhất đi.”

“Được rồi ….!” Mẹ Tưởng cưng chiều cô, mỗi câu cô nói mẹ Tưởng đều vui vẻ nghe, “Nhất Nhất, chúng ta đến phòng của mình nào!”

Cô nghe xong lại hơi cười, mở máy lần nữa, lòng luôn nhớ một việc, muốn xem xem anh có tới không.

Đã là buổi tối, theo quy luật làm việc của anh, hẳn là về nhà rồi, nhưng tên anh vẫn tối.

Không xuất hiện sao?

Cô ở trước màn hình do dự, cuối cùng, hỏi một câu trong bang, “Buổi tối, Lão Đại thường không tới sao?”

Rất nhanh, trong bang có người nói tiếp, “Ngươi tìm Lão Đại có chuyện gì sao?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361
Tiến »