"Lại để tông chủ Vạn Huyền Tông đích thân đến xin lỗi?”
Nghe Phong Vô Trần nói vậy, Vân Phong Khiếu cùng Ngô sư huynh lại lần nữa kinh hãi tột độ.
Phong Vô Trần đã đả thương Lữ Thành Sơn, còn thêm hơn mười đệ tử khác, việc này đã là đắc tội Vạn Huyền Tông rồi. Giờ hắn lại còn dám bảo tông chủ Vạn Huyền Tông đến xin lỗi. Chẳng phải quá ngông cuồng sao?
"Phong lão đệ, đệ không đùa đấy chứ? Chúng ta không thể chọc vào Vạn Huyền Tông đâu. Tông chủ Vạn Huyền Tông là cường giả Hỗn Độn Thiên Tôn, tùy tiện ra tay cũng có thể diệt cả Luyện Thuật Thần Cung chúng ta đấy!" Vân Phong Khiếu kinh hoảng, mặt mày lo lắng nói.
"Phong huynh đệ, huynh gây họa lớn rồi!" Ngô sư huynh cũng vô cùng sợ hãi.
Vạn Huyền Tông ở Hỗn Độn vực là một trong những thế lực siêu nhiên, thực lực còn mạnh hơn cả Thiên Hồn Điện và Cổ Hồn Điện.
"Vân đại ca, Ngô sư huynh, đừng lo, không sao đâu. Ai bảo bọn họ khinh người quá đáng làm gì?" Phong Vô Trần cười nhạt, hoàn toàn không hề lo lắng.
"Đa tạ Phong huynh đệ đã ra tay tương trợ." Cung chủ Luyện Thuật vội chắp tay cảm tạ.
Trong lòng cung chủ và các trưởng lão Luyện Thuật Thần Cung cũng lo lắng không kém, nhưng không tiện nói gì, dù sao Phong Vô Trần đã giúp họ.
"Cung chủ Luyện Thuật khách khí rồi." Phong Vô Trần cười nhạt: "Ta ghét nhất là những kẻ cao cao tại thượng, tự cho mình là đúng lại thích ỷ thế hiếp người."
"Diệp trưởng lão, ông không sao chứ?” Phong Vô Trần nhìn Diệp Cuồng Đồ cười hỏi.
"Lão phu không sao." Diệp Cuồng Đồ khẽ lắc đầu, chỉ bị thương nhẹ, không ảnh hưởng đến thể xác lẫn linh hồn.
Diệp Cuồng Đồ hỏi tiếp: "Phong Vô Trần, thực lực Vạn Huyền Tông mạnh hơn Thiên Hồn Điện nhiều, cậu không sợ sao?"
Diệp Cuồng Đồ sẽ không bao giờ quên ánh mắt cung kính mà Mộ Thiên Hồn nhìn Phong Vô Trần khi trước.
Vừa nghe Diệp Cuồng Đồ nói vậy, mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Phong Vô Trần.
Phong Võ Trần cười nhạt: "Diệp trưởng lão cứ yên tâm, thực lực Vạn Huyền Tông dù mạnh hơn nữa thì sao? Bọn họ thích ức hiếp người khác, có gì đáng lo?”
"Phong Vô Trần, tu vi của cậu... chuyện gì đã xảy ra?" Diệp Cuồng Đồ lại hỏi, đây cũng là điều mọi người muốn biết.
Từ trên xuống dưới Luyện Thuật Thần Cung đều muốn biết tu vi hiện tại của Phong Vô Trần.
Dù sao, khi mới quen biết Phong Vô Trần, tu vi của cậu còn không bằng Vương Khôn, mà mới đó thôi, cậu đã có thể đè bẹp một cường giả Hỗn Độn Đại Đế thất trọng.
"Ta đã đột phá Hỗn Độn Thần Đế cảnh giới." Phong Vô Trần cười nhạt đáp.
"Cái gì? Hỗn Độn Thần Đê?” Mắt Diệp Cuồng Đồ trợn ngược lên.
Hỗn Độn Thần Đế cảnh giới đã vượt xa ông ta.
"Hỗn Độn Thần Đế ư?" Cung chủ Luyện Thuật và các trưởng lão lập tức như bị sét đánh, cứng đờ người.
"Hỗn Độn Thần Đế? Sao có thể? Tu vi sao có thể tăng nhanh đến vậy?" Vân Phong Khiếu cùng đám đệ tử đều kinh hoàng tột độ.
Họ không thể tin Phong Vô Trần giờ đã là cường giả Hỗn Độn Thần Đế.
Trong một thời gian ngắn như vậy, làm sao có thể đột phá đến Hỗn Độn Thần Đế được?
Đây là tốc độ tu luyện khủng khiếp cỡ nào?
Quái vật cũng không có tốc độ tu luyện kinh khủng đến thế!
Lữ Thành Sơn và đám đệ tử Vạn Huyền Tông bị trọng thương cũng kinh hãi, nhìn Phong Vô Trần như nhìn quái vật.
Tuổi còn trẻ mà đã đột phá Hỗn Độn Thần Đế, đây tuyệt đối là thiên tài trong các thiên tài.
"Phong lão đệ, đệ thật sự đột phá Hỗn Độn Thần Đế rồi?” Vân Phong Khiếu thất kinh hỏi, còn nghi ngờ mình nghe nhầm.
"Ừm, Nhị trọng Hỗn Độn Thần Đế." Phong Vô Trần khẽ gật đầu.
"Nhị trọng Hỗn Độn Thần Đế!" Mắt Vân Phong Khiếu trợn ngược, vô cùng hoảng sợ.
Thảo nào không cần thúc dục thần lực, cũng có thể dễ dàng đè Lữ Thành Sơn xuống đất.
"Phong huynh đệ, tu vi của chúng ta hầu như không tiến bộ gì, huynh tu luyện thế nào vậy?" Ngô sư huynh kinh ngạc hỏi.
"Vận may thôi, tại Vô Cực Thiên Cảnh ta có được truyền thừa cường đại, trải qua một thời gian điên cuồng tu luyện, nên tu vi mới tăng vọt.” Phong Võ Trần tùy tiện bịa lý do.
Tốc độ tu luyện khủng khiếp thế này, cậu thật sự không biết giải thích thế nào.
"Đạt được truyền thừa cường đại ư? Thì ra là vậy." Diệp Cuồng Đồ và cung chủ Luyện Thuật gật gù, giờ mới hiểu ra.
Diệp Cuồng Đồ cười nhạt: "Nếu có được truyền thừa cường đại, quả thật có khả năng giúp tu vi tăng vọt trong thời gian ngắn."
"Ta còn tưởng Phong lão đệ thực sự có tốc độ tu luyện đáng sợ đến vậy chứ, nhưng vận may của Phong lão đệ đúng là không tệ." Vân Phong Khiếu vỗ ngực, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ.
"Chúng ta không còn vận may tốt như vậy rồi, không biết đời này có đột phá được Hỗn Độn Đại Đế không nữa.” Ngô sư huynh cười khổ.
"Phong huynh đệ, cậu thật khiến chúng tôi ghen tị chết mất!" Các đệ tử Luyện Thuật Thần Cung đều đầy vẻ ngưỡng mộ.
"Các ngươi cũng sẽ có cơ hội." Phong Vô Trần cười nhạt, chợt cảm nhận được điều gì đó, nhìn lên không trung, cười: "Đến rồi."
"Tông chủ Vạn Huyền Tông!" Sắc mặt Diệp Cuồng Đồ và cung chủ Luyện Thuật hơi đổi.
Chỉ lát sau, một luồng khí thế uy áp cực kỳ khủng bố từ trên trời giáng xuống, bao trùm Luyện Thuật Thần Cung.
Cảm nhận được luồng khí thế kinh khủng này, các đệ tử Luyện Thuật Thần Cung lập tức hoảng sợ, toàn thân vô lực, khó thờ.
"Tam trọng Hỗn Độn Thiên Tôn! Phong lão đệ, huynh thật sự đối phó được chứ?" Vân Phong Khiếu run giọng hỏi, sợ đến toàn thân run rẩy.
"Đả thương trưởng lão Vạn Huyền Tông ta, còn bảo bổn tông đích thân đến xin lỗi, cả đời ta đây mới gặp phải chuyện thú vị như vậy. Ta tò mò không biết ai đã nói những lời đó." Một giọng nói già nua uy nghiêm vang vọng Luyện Thuật Thần Cung, khiến người kinh hồn.
"Tông chủ đến rồi! Tông chủ đến rồi!"
"Tuyệt vời! Tam trưởng lão! Tông chủ đến cứu chúng ta rồi!"
"Bọn chúng chết chắc rồi! Tất cả người Luyện Thuật Thần Cung đều phải chết!”
Hơn mười đệ tử Vạn Huyền Tông mừng rỡ như điên, như đã thấy kết cục bi thảm của Phong Vô Trần và Luyện Thuật Thần Cung.
Trên không trung Luyện Thuật Thần Cung, một lão giả râu tóc bạc phơ mặc áo bào trắng hiện ra, khí thế uy áp khủng bố tỏa ra từ người lão.
Người này chính là tông chủ Vạn Huyền Tông, Mục Dương Sơn.
"Vút vút vút!"
Sau khi Mục Dương Sơn xuất hiện, vài bóng người khác cũng lóe lên xuất hiện, trên người đều tản ra khí tức cực kỳ khủng bố.
Bọn họ là Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão và hộ pháp của Vạn Huyền Tông.
"Trưởng lão và hộ pháp Vạn Huyền Tông!" Sắc mặt Diệp Cuồng Đồ và cung chủ Luyện Thuật lại biến đổi.
"Tông chủ, Đại trưởng lão, chính là thằng nhãi đó! Hắn là Nhị trọng Hỗn Độn Thần Đế!" Một đệ tử chỉ vào Phong Vô Trần giận dữ quát.
Đánh giá Mục Dương Sơn và những người kia, Phong Vô Trần cười nhạt: "Đúng vậy, chính là ta nói."
“lông chủ, thằng nhãi đó đánh Tam trưởng lão trọng thương, mau giết hắn!" Một đệ tử khác tức giận nói, độc địa nhìn Phong Vô Trần.
Mục Dương Sơn cùng các trưởng lão, hộ pháp đồng loạt nhìn về phía Phong Vô Trần.
Nhưng vừa nhìn, họ đã kinh hồn bạt vía.
Mặt Mục Dương Sơn và Đại trưởng lão trở nên vô cùng kinh hãi, như thể đã gặp quỷ.