Ba cái hang ổ đị thú bị cạo sạch sành sanh.
So với tiêu diệt chúng, việc cướp đoạt bảo bối còn sướng khoái và kích thích hơn nhiều.
"Ha ha! Vẫn là đại ca lợi hại! Chiêu này cao minh thật đấy! Vừa rồi kích thích quá trời, ta còn gặp được cả ngàn vạn tiểu dị thú nữa." Tuyệt Vô Thiên hưng phấn cười không ngớt.
Phong Vô Trần cười nhạt: "Chuyện này ta có kinh nghiệm, đối mặt cường địch, cứng đối cứng chỉ thiệt thân, phải dùng đầu óc."
"Ha ha! Đại ca nói phải!" Tuyệt Vô Thiên cười lớn.
Tuyệt Võ Thiên vội lấy nhẫn trữ vật ra, hón hỏ: "Đại ca, phân thân của ta hái được rất nhiều dược liệu, còn phát hiện cả đại bảo bối trong hang nữa.”
Dứt lời, Tuyệt Vô Thiên lấy ra một viên bảo thạch phát ra ánh sáng thất thải, phấn khích: "Đại ca, nếu ta đoán không nhầm, đây là Hỗn Độn Cửu Thải Linh Thạch, bảo bối này cực kỳ hiếm có, trước kia ta có nghe nói qua, nó mạnh hơn Hỗn Độn Linh Thạch gấp mười lần!"
"Đúng vậy, đây đúng là Hỗn Độn Cửu Thải Linh Thạch!" Phong Vô Trần mừng rỡ nói: "Không chỉ mạnh hơn Hỗn Độn Linh Thạch gấp mười lần, đây còn là vật liệu trân quý để luyện khí và luyện chế phù văn nữa. Có bảo bối này, ít nhất có thể giúp luyện khí và phù văn tăng lên một cấp bậc!"
"Đại ca, chúng ta phát tài rồi! Ha ha! Hỗn Độn Cửu Thải Linh Thạch trong hang đều bị ta hốt sạch, ít nhất cũng có vài chục vạn viên!" Tuyệt Vô Thiên hưng phấn cười nói.
"Làm tốt lắm!" Phong Vô Trần cao hứng nói: "Ta phát hiện Xích Huyết Hỗn Độn Thạch, vừa vặn phù hợp với tu giả Đại Thần Chủ tu luyện, ta cũng thu được không ít."
"Ha ha! Hôm nay thu hoạch lớn quá! Hưng phấn quái” Tuyệt Vô Thiên cười lớn.
"Đây không phải nơi an toàn, chúng ta rời khỏi đây trước đã." Phong Vô Trần nói, lo ba con dị thú đuổi theo.
Phong Vô Trần thoáng cảm ứng rồi nói: "Tạm thời không cảm nhận được khí tức của chúng, chắc là không dám vào sâu hơn. Dù sao, dị thú ở sâu bên trong thực lực đáng sợ hơn, chúng ta cũng không cần thiết phải đi sâu thêm nữa. Chúng ta đi về hướng bắc, tránh lúc trở về lại đụng phải ba con dị thú kia."
"Đại ca nói đi đâu thì đi đó." Tuyệt Vô Thiên vui vẻ nói.
Dị thú ở sâu bên trong, tuyệt đối là Hỗn Độn Đại Đế trở lên, không cần vì bảo bối mà mạo hiểm.
Hai người cẩn thận từng li từng tí đi về hướng bắc.
Vì tránh những dị thú qua lại, Phong Vô Trần và Tuyệt Vô Thiên vô cùng cẩn thận, cố gắng tránh mọi nguy hiểm.
Ước chừng hai canh giờ sau, Phong Vô Trần đột nhiên nói: "Có mùi thơm kỳ lạ, hơn nữa có rất nhiều loại hương hoa, thậm chí có cả mùi dược thảo, Linh khí phụ cận cũng nồng đậm hơn nhiều."
"Đại ca, ta cũng ngửi thấy rồi, hình như từ ngọn núi lớn phía trước truyền đến." Tuyệt Vô Thiên vội chỉ về phía ngọn núi lớn sừng sững ở phía trước không xa.
Chỉ chốc lát sau, hai người tới trước ngọn núi cực lớn, men theo mùi thơm kỳ lạ bay lên đỉnh núi, lúc này mới phát hiện một nơi vô cùng đặc biệt.
Ngọn núi khổng lồ, định núi là một cái miệng vào cực lớn, bên trong lòng núi lại là một biển hoa, muôn hoa đua nở khoe sắc.
"Một biển hoa lớn quá! Nơi này còn mạnh hơn Vạn Thảo Cốc nhiều, đây quả thực là Vạn Hoa Cốc!" Tuyệt Vô Thiên mở to mắt nhìn, mặt đầy kinh ngạc.
"Không ngờ trong Vô Cực Thiên Cảnh lại có nơi kỳ diệu như vậy." Phong Vô Trần cũng kinh ngạc, quả nhiên là không thiếu điều lạ.
Một ngọn núi khổng lồ như vậy, bên trong lòng núi lại là một biển hoa.
Phong Vô Trần cảm nhận được Linh khí cường đại từ những dược thảo trân quý, thậm chí trong hương hoa nồng đậm, còn cảm nhận được năng lượng chấn động tinh thuần, bình tĩnh.
“Đại ca, chúng ta xuống xem thử đi, có rất nhiều dược liệu trân quý đó, biết đâu lại tìm được bảo bối gì!" Tuyệt Vô Thiên hưng phấn nói, không thể chờ đợi được muốn xuống xem.
"Khoan đã." Phong Vô Trần ngăn lại, ngưng trọng nói: "Nơi tốt như vậy, những hương hoa kỳ lạ này chắc chắn sẽ thu hút chim bay cá nhảy, Linh khí lại dồi dào như thế, mà xung quanh lại không có bóng dáng chim muông thú vật nào, ngươi không thấy kỳ lạ sao?"
"Nếu không có nguy hiểm, xung quanh chắc chắn sẽ có rất nhiều dị thú qua lại, đổi lại ta là dị thú, cũng sẽ bị hấp dẫn mà đến. Trước kia tên luyện thuật sư Hỗn Độn Thiên Tôn kia, chắc chắn cũng sẽ chiếm nơi này làm của riêng."
Phong Vô Trần vừa nói, sắc mặt Tuyệt Vô Thiên lập tức biến đổi.
"Xung quanh quả thật không có bóng dáng dị thú, ngay cả khí tức cũng không cảm nhận được, hơn nữa xung quanh yên tĩnh đến mức bất thường." Tuyệt Vô Thiên cau mày, thần sắc trở nên cảnh giác.
"Có lề chúng ta đã rơi vào nguy hiểm rồi.” Phong Vô Trần cau mày nói, thường thì càng không cảm nhận được gì, lại càng nguy hiểm.
"Đại ca, ta cứ cảm giác có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm chúng ta, tuyệt đối không phải Huyết Hồn trùng." Tuyệt Vô Thiên nói nhỏ, trong lòng bắt đầu hoảng.
"Hỗn Độn Huyết Nhãn!" Phong Vô Trần khẽ quát trong lòng, hai mắt bắn ra huyết quang, nhìn về phía bốn phía.
Trước Hỗn Độn Huyết Nhãn, bất cứ thứ gì che giấu đều không thể trốn thoát.
Phong Vô Trần nhìn kỹ một lượt xung quanh, không phát hiện gì, nhưng Phong Vô Trần chú ý một điểm, trong vòng mấy trăm dặm, ngoài núi rừng thực vật ra, không có bất kỳ sinh vật sống nào tồn tại.
Một nơi tựa tiên cảnh, lại không có sinh vật sống, điều này cho thấy có vấn đề.
"Trong vòng mấy trăm dặm không có bất kỳ sinh vật sống nào, nơi này nhất định vô cùng nguy hiểm." Phong Vô Trần cau mày nói, nhưng không biết nguy hiểm ở đâu.
"Đại ca, có phải ở trong Vạn Hoa Cốc này không? Hay là kịch độc không màu không mùi?" Tuyệt Vô Thiên suy đoán.
"Hoa Hải không có độc." Phong Vô Trần lắc đầu: "Nhưng có một luồng khí tức bất thường, nguy hiểm nhất định tồn tại trong biển hoa, chỉ là ta không nhìn ra được."
Bốn phương tám hướng đều không thấy nguy hiểm, nguy hiểm chỉ có thể tồn tại trong biển hoa này.
Ngay khi Phong Võ Trần vừa dứt lời, Hoa Hải trong sơn cốc xuất hiện động tĩnh.
Vầng sáng ngũ sắc rực rỡ lan tỏa ra, vô số hoa cỏ bắt đầu chuyển động, một luồng khí tức cường đại xuất hiện.
"Hỗn Độn Đại Đế cảnh giới!" Sắc mặt Tuyệt Vô Thiên đột nhiên biến đổi.
Trong biển hoa, lại tồn tại một vị cường giả Hỗn Độn Đại Đế!
"Quả nhiên." Phong Vô Trần cau mày, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
“Các ngươi nhìn đủ chưa?” Một giọng nói lạnh băng và cao ngạo vang lên trong biển hoa, khí tức khủng bố bùng nổ.
Chỉ chốc lát sau, dưới vô số vầng sáng hoa cỏ ngưng tụ, lại huyễn hóa thành một mỹ nữ bạch y, khí tức cực kỳ khủng bố lan tỏa ra.
Cửu trọng Hỗn Độn Đại Đế đỉnh phong cảnh giới.
Vẻ đẹp của bạch y nữ tử lập tức thu hút Tuyệt Vô Thiên.
"Bản thân khí tức hòa vào trong biển hoa, mà khí tức trên người nàng cũng giống với khí tức của Hoa Hải, nàng hẳn là do hoa hóa thành hình người, khó trách Hỗn Độn Huyết Nhãn cũng không nhìn ra. Tu vi khủng bố như vậy, trách sao trong vòng mấy trăm dặm không có sinh vật sống." Phong Vô Trần thầm nghĩ, mắt đánh giá nữ tử vừa huyễn hóa ra.
"Chúng ta chỉ là ngẫu nhiên đi ngang qua, mạo phạm, mong được thứ lỗi." Phong Vô Trần ôm quyền khách khí nói.