Cường giá Nguyên Đan cảnh cửu trọng còn không chịu nổi một kích, huống chỉ là Nguyên Đan cảnh thất trọng.
Phong Vô Trần nổi giận, ra tay tàn nhẫn vô tình, dưới Thiên Nguyên cảnh gần như vô địch.
Chiến đấu kết thúc, khu rừng hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn lại năng lượng dao động chậm rãi tiêu tan.
Ý niệm khẽ động, hắn thu Cửu Trọng Càn Khôn Tháp vào cơ thể, lạnh lùng quay người rời đi, liếc nhìn cũng không thèm, ngay cả chiến lợi phẩm cũng lười lấy.
Trong Cửu Trọng Càn Khôn Tháp có vô vàn bảo bối, Phong Vô Trần căn bản không thèm để mắt đến những thứ này.
Sau khi trút giận, Phong Võ Trần cảm thấy thoải mái hơn nhiều, cuối cùng cũng không còn cái cảm giác bực bội, khó chịu với tất cả mọi thứ xung quanh nữa.
"Chỉ mới hai tháng không gặp, thực lực của Phong Vô Trần đã trở nên đáng sợ như vậy, Thiên Nguyên cảnh cửu trọng mà hắn đánh như không!" Tinh Lam hộ pháp âm thầm kinh hãi đến cực điểm, nhìn Phong Vô Trần như nhìn thấy ác ma.
Phong Vô Trần miểu sát cường giả Nguyên Đan cảnh cửu trọng, cảnh tượng kinh hoàng này đã chấn động Tinh Lam hộ pháp, dù thực lực của hắn hơn hẳn vị đại trưởng lão kia, hắn cũng không dám tùy tiện ra tay.
Tinh Lam hộ pháp mơ hồ cảm thấy, Phong Vô Trần sẽ trở thành mối uy hiếp đáng sợ nhất đối với các đại đế quốc!
Hoặc là diệt trừ Phong Vô Trần, hoặc là phải chịu hậu quả khôn lường.
Nhưng Tĩnh Lam hộ pháp không ra tay, không có nghĩa là không ai khác ra tay.
Phong Vô Trần vừa định rời khỏi khu rừng, một cỗ sát khí lạnh thấu xương lại tràn ngập đến.
"Hừ! Lại muốn tìm đến cái chết sao?" Cảm nhận được vài cỗ sát khí, Phong Vô Trần nhíu mày lạnh nhạt nói, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nguy hiểm.
Phong Vô Trần phát hiện, đám người nhắm đến Cửu Trọng Càn Khôn Tháp này, xem ra không hề coi trọng tính mạng của mình.
"Phong Vô Trần! Mạng ngươi đến đây!" Một tiếng quát phẫn nộ vang vọng trong rừng, sát khí ngút trời.
"Vút vút vút!"
Năm sáu bóng người dẫn đầu lao đến, bao vây Phong Vô Trần bốn phía, phía sau họ còn có vài chục đệ tử vội vã chạy tới.
"Thái Hư Tông?" Thấy trang phục của những người này, trước ngực có chữ "Thái", Phong Vô Trần liền đoán ra là người của Thái Hư Tông.
"Phong Vô Trần, ngươi giết sáu đại cao thủ của Thái Hư Tông, hôm nay đừng hòng sống sót rời khỏi đây! Trừ phi ngươi giao ra Cửu Trọng Càn Khôn Tháp!" Một nam tử Nguyên Đan cảnh thất trọng cầm đầu phẫn nộ quát.
"Muốn Cửu Trọng Càn Khôn Tháp thì cứ nói thẳng ra!" Phong Vô Trần khinh thường cười lạnh, ánh mắt lạnh băng lướt qua hơn mười đệ tử Thái Hư Tông, "Chỉ bằng lũ rác rưởi các ngươi mà đòi giết ta?"
"Bày trận!” Nam tử cầm đầu quát lớn, hơn mười đệ tử thúc giục chân nguyên, di chuyển. theo vị trí đã định, nhanh chóng bày ra một đại trận.
"Phong Vô Trần! Hôm nay ngươi có chạy đằng trời, để ngươi thấy uy lực của Thái Hư Thiên Cương Trận!" Nam tử cầm đầu âm trầm nói.
"Bọn chúng không phải là kẻ ngốc chứ? Những đệ tử này rõ ràng đều có thiên phú không tệ, vậy mà lại đi tìm cái chết, Thái Hư Tông không đến mức ngu xuẩn như vậy." Phong Vô Trần thầm nghĩ, trong hơn mười đệ tử này, tu vi của không ít người đạt Nguyên Đan cảnh, thậm chí còn có một đệ tử Nguyên Đan cảnh ngũ trọng.
Thực lực như vậy, đích thị là thiên tài đệ tử của Thái Hư Tông.
Thái Hư Tông lại phái thiên tài đệ tử đi chịu chết? Hiển nhiên là không thể.
"Ông ông!"
Hơn mười đệ tử dốc toàn lực, lấy nam tử Nguyên Đan cảnh thất trọng cầm đầu, một cỗ lực lượng mênh mông bạo phát ra, lam quang chói mắt bùng nổ, một lồng năng lượng màu xanh da trời khổng lồ bao trùm lấy hơn mười người, lực lượng bành trướng tràn ngập ra, khu rừng kịch liệt rung chuyển, khí kình hung hãn khuếch tán, như những lưỡi dao sắc bén.
Hội tụ lực lượng của hơn mười đệ tử, cùng với năm đại cao thủ, có thể sánh ngang với Nguyên Đan cảnh cửu trọng, uy lực của Thái Hư Thiên Cương Trận tuyệt đối không thể khinh thường!
Cảm nhận được khí lãng bành trướng này, Phong Vô Trần cũng không khỏi kinh ngạc, thầm nghĩ: "Uy lực của trận pháp quả nhiên không đơn giản, cỗ khí tức này còn mạnh hơn Nguyên Đan cảnh cửu trọng một chút, trách sao bọn chúng tự tin như vậy."
"Vút!"
Phong Vô Trần vung tay lên, một đạo năng lượng màu vàng bắn ra, oanh kích vào lồng năng lượng màu xanh da trời, một tiếng nổ vang, lực lượng của Phong Vô Trần hoàn toàn bị chặn lại bên ngoài, không thể lay chuyển lồng năng lượng.
"Hả?" Phong Vô Trần lại một lần nữa kinh ngạc, không thể rung chuyển được cỗ năng lượng này.
"Vút!"
Phong Vô Trần đột nhiên đạp mạnh xuống đất, thân hình bạo lướt ra, nắm đấm ngưng tụ cuồng bạo lực lượng, một quyền đánh tới, quyền phong cương mãnh đến cực điểm, chắc chắn có thể miểu sát cường giả Nguyên Đan cảnh bát trọng.
"Ông ông!"
Một quyền giáng xuống, một tiếng nổ vang, mặt đất rung chuyển, sắc mặt Phong Vô Trần bỗng nhiên biến đổi, lập tức bị một cỗ lực lượng cường hoành vô cùng đánh bật trở lại.
"Lực phòng ngự thật mạnh!" Phong Vô Trần có chút khó tin.
Thấy vậy, trên mặt nam tử cầm đầu lộ ra nụ cười đắc ý, cười lạnh nói: "Phong Vô Trần, vô dụng thôi, thực lực của ngươi có mạnh đến đâu, dù có thể giết Nguyên Đan cảnh cửu trọng, ngươi cũng đừng hòng đánh bại Thái Hư Thiên Cương Trận!"
"Tụ tập chân nguyên của nhiều người như vậy, quả thật rất lợi hại." Phong Võ Trần không chút hoang mang cười lạnh nói.
Nam tử cầm đầu tế ra pháp bảo Thượng phẩm Bảo Khí, khí tức của Thái Hư Thiên Cương Trận tăng vọt thêm vài phần, đắc ý cười lạnh nói: "Phong Vô Trần, Thái Hư Thiên Cương Trận không khiến ngươi thất vọng chứ?"
"Vũ kỹ Huyền giai cao phẩm! Thanh Nguyên Cửu Cung Chưởng!"
Nam tử đột nhiên quát lớn, hai tay kết ấn, lực lượng hung hãn bạo phát ra, sau đó hung ác đánh ra một chưởng.
"Vút!"
"Ông ông!"
Chưởng ấn màu xanh da trời khổng lồ mười trượng bắn ra, khí thế bàng bạc, một cơn cuồng phong cuốn phăng mọi thứ, mặt đất liên tiếp nứt ra từng khe hở to bằng cánh tay.
"Cỗ lực lượng này đủ để chống lại Tinh Lam hộ pháp, đối với Thái Hư Tông mà nói, Thái Hư Thiên Cương Trận quả thật phi thường cường đại, nhưng đối với ta mà nói, không hề có chút uy hiếp nào." Phong Vô Trần khẽ cười lạnh nói.
Dứt lời, Phong Vô Trần toàn lực thúc giục chân nguyên, kim quang bùng nổ, cuồng bạo lực lượng tựa như hồng thủy phun trào ra, uy thế kinh người.
"Vũ kỹ Địa giai sơ phẩm! Tru Thần Đoạn Hồn Chỉ!"
Phong Võ Trần chậm rãi giơ tay lên, ngón trỏ chỉ vào chưởng ấn khổng lồ đang lao tới, Phong Võ Trần khẽ quát một tiếng.
"Vút!"
Một đạo kim quang to bằng cánh tay xé gió lao đi, âm bạo chói tai, kim quang nhanh như chớp giật, cho người ta cảm giác áp bức không thể kháng cự.
"Ầm ầm!"
"Ông ông!"
Trong khoảnh khắc, kim quang và chưởng ấn va chạm, nổ tung, tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khu rừng, chấn động khắp nơi, năng lượng dao động cuồng bạo, không chút kiêng nể gì tàn phá khu rừng vốn đã tan hoang này.
Lực lượng cuồng bạo vô cùng, chấn cho lồng năng lượng kịch liệt rung động, như thể sắp sụp đổ đến nơi, chúng đệ tử đại kinh.
"Chống đỡ!" Nam tử cầm đầu kinh hoảng quát lớn.
Hơn mười đệ tử dốc toàn lực chống đỡ trận pháp, toàn bộ lực lượng đều rót vào trận pháp, nếu trận pháp sụp đổ, bọn hắn chắc chắn phải chết.
"Các ngươi chống đỡ được bao lâu?" Phong Vô Trần cười lạnh hỏi, ngón trỏ đã ngưng tụ một cỗ lực lượng đáng sợ, kim quang bùng nổ.
Trước khi va chạm, Phong Vô Trần không hề bị tổn hại, năng lượng đao động hoàn toàn không thể chạm đến hắn.
Thấy đầu ngón tay Phong Vô Trần ngưng tụ lực lượng đáng sợ, sắc mặt nam tử cầm đầu vô cùng âm trầm, trong lòng cũng bắt đầu kinh hãi.
Uy lực của Thái Hư Thiên Cương Trận lớn đến vậy, mà vẫn không thể làm Phong Vô Trần bị thương.
Một lát sau, năng lượng dao động tan đi, trong rừng cây xuất hiện một cái hố khổng lồ vài chục trượng, sức phá hoại đáng sợ đến cực điểm.
Rừng cây không còn tồn tại, chỉ còn lại một vùng đất trống như bề mặt mặt trăng.
"Thái Hư Thiên Cương Trận cũng chỉ có vậy." Phong Vô Trần cười lạnh nói.
"Phong Vô Trần! Ngươi đừng đắc ý!" Nam tử cầm đầu nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt dữ tợn.
"Quên nói cho ngươi biết, ta còn chưa xuất toàn lực!" Trên mặt Phong Vô Trần hiện lên một nụ cười lạnh lùng, thích thú.
"Ông ông!"
Huyết mạch chi lực được thúc giục, khí thế của Phong Vô Trần lập tức tăng vọt, một cỗ khí tức cuồng bạo cực đoan đáng sợ bùng phát ra, còn ẩn chứa một tia tôn quý, lực lượng đáng sợ khuếch tán, mặt đất kịch liệt rung chuyển.
Huyết mạch chỉ lực thúc giục, lực lượng ngưng tụ ở đầu ngón tay Phong Vô Trần cũng trở nên đáng sợ hơn, cỗ lực lượng uy hiếp này khiến người ta lạnh sống lưng.
"Không ổn! Lực lượng của Phong Vô Trần tăng lên!" Sắc mặt nam tử cầm đầu đại biến, trong lòng càng thêm hoảng sợ.
"Hắn quả thực là một con quái vật!" Bốn cao thủ Thái Hư Tông khác cũng bối rối.
Cỗ lực lượng cuồng bạo kia khiến bọn hắn cảm thấy tuyệt vọng.
"Tru Thần Đoạn Hồn Chỉ!"
Phong Võ Trần lần nữa khẽ quát một tiếng, một đạo kim quang to bằng cánh tay xé gió lao ra.
Lại một lần thi triển, nhưng lần này lực lượng trở nên đáng sợ hơn, khí thế càng hung mãnh, càng có sức trấn nhiếp, như thể có thể xuyên thủng cả trời đất.
"Ực..."
Nhìn kim sắc cột sáng cực đoan đáng sợ lao đến, hơn mười đệ tử trong lồng năng lượng màu xanh da trời, ai nấy đều lộ vẻ hoảng sợ, không nhịn được nuốt khan một ngụm nước bọt.
"Oanh!"
ø rắc!”
"Phốc phốc phốc!"
Kim sắc cột sáng nhanh như chớp giật, trong nháy mắt đã tới, đâm vào lồng năng lượng, một tiếng nổ vang, lồng năng lượng lập tức vỡ tan, hơn mười đệ tử đồng thời phun ra một ngụm máu tươi.
"Sao có thể như vậy!" Nam tử cầm đầu hoảng sợ vô cùng, lực lượng đáng sợ của kim quang vượt xa sức tưởng tượng của hắn.
Kim sắc cột sáng lóe lên rồi biến mất, những đệ tử bị xuyên thủng đều chết ngay tại chỗ, những đệ tử khác đều bị trọng thương.
Thái Hư Thiên Cương Trận, không chịu nổi một kích!
Lực lượng của các đệ tử đều rót vào đại trận, một khi đại trận bị phá, bọn hắn phải gánh chịu tổn thương cực lớn, thậm chí mất mạng.
"Thái Hư Thiên Cương Trận quả nhiên không chịu nổi một kích!" Phong Vô Trần cười lạnh nói, từng bước một tiến tới, sát khí lạnh thấu xương tràn ngập.
"Sư thúc, chúng ta mau chạy đi!"
"Phong... Phong Vô Trần thật đáng sợ! Sư thúc, không trốn thì chúng ta chết chắc!"
"Sư thúc, mau chạy đi!”
Thấy Phong Vô Trần tiến tới, hơn mười đệ tử đều bắt đầu tuyệt vọng, lòng đầy sợ hãi, thậm chí muốn lập tức bỏ chạy.
Mấy vị cường giả bối phận sư thúc, mặt tái mét đều vô cùng âm trầm, một người khẽ quát: "Các ngươi đi trước! Nhanh!"
Nghe vậy, hơn mười đệ tử hoảng sợ nhao nhao đứng lên bỏ chạy, trong lòng đều nhen nhóm hy vọng.
"Các ngươi không ai chạy thoát được đâu!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, Chí Tôn Long Thần Kiếm được tế ra, thân ảnh Phong Vô Trần đột nhiên lóe lên biến mất.
“Ngăn hắn lại!" Sắc mặt mấy vị sư thúc đại biến, cố nén trọng thương lao ra.
"Vút vút vút!"
"Xuy xuy xuy!"
Một cảnh tượng vô cùng tàn nhẫn hiện ra, Phong Vô Trần cầm Chí Tôn Long Thần Kiếm triển khai đồ sát điên cuồng, Thuấn Gian Di Động thi triển, thân ảnh Phong Vô Trần liên tục lập lòe, từng dòng máu tươi phun vãi, hơn mười đệ tử không một ai may mắn thoát khỏi.
Mấy vị sư thúc bị thương nặng cũng đều chết dưới kiếm của Phong Vô Trần.
Thái Hư Tông lần này, có thể nói là mất cả chì lẫn chài.