Mạnh Quân, gia chủ nhà họ Mạnh, thực lực đạt đến Càn Khôn thất chuyển. Hơn nữa, ông ta đã dừng chân ở cảnh giới này nhiều năm, biết đâu chừng ngày nào đó sẽ đột phá lên Càn Khôn bát chuyển.
Có thể nói, Mạnh Quân hoàn toàn có đủ khả năng một mình nhẹ nhàng tiêu diệt một trăm cao thủ Càn Khôn lục chuyển.
Thực lực của Diệp Mặc hiện tại, trong mắt mọi người vẫn chỉ là Càn Khôn lục chuyển, đối mặt với Càn Khôn thất chuyển, chỉ cần đối phương búng tay một cái là có thể dễ dàng nghiền nát.
Vì vậy, những lời này của Diệp Mặc trong mắt nhiều người đều bị coi là thiếu suy nghĩ.
"Mạnh Quân, ông thực sự cho rằng mình nắm chắc phần thắng sao? Ông sẽ không nương tay với tôi, tôi cũng sẽ không nương tay với ông."
Trong lòng bàn tay Diệp Mặc, một luồng sát ý mãnh liệt, lạnh lẽo, bùng nổ tỏa ra.
"Diệp Tiêu, ngươi hoàn toàn chọc giận ta rồi, ta sẽ khiến ngươi chết không có chỗ chôn."
Mạnh Quân đột nhiên cười quái dị đầy đắc ý, đôi mắt sắc lạnh hiện lên ngọn lửa yêu dị, như muốn thiêu rụi Diệp Mặc.
Diệp Mặc cười lạnh: "Ra chiêu đi!"
Mạnh Quân nhìn chằm chằm Diệp Mặc, Cương Dương Kiếp Hỏa trong mắt bắn thẳng ra, hội tụ trên không trung thành một con kỳ lân lửa khổng lồ, đạp hư không lao thẳng về phía Diệp Mặc đầy hung dữ.
Diệp Mặc thấy vậy, sắc mặt không đổi, Chư Tiên Lôi Quyền trực tiếp đấm ra. Tức thì, sóng âm bùng nổ, như những con sóng dữ dội ầm ầm lao về phía kỳ lân lửa.
Ầm!
Những phiến đá trên võ đài bị lật tung từng lớp, vỡ vụn, đá vụn bay đầy trời, con kỳ lân lửa trực tiếp nổ tung thành những quả cầu lửa, văng tung tóe khắp nơi.
"Sao có thể như vậy?"
Mạnh Quân nhìn cảnh này, lập tức kinh ngạc. Diệp Mặc vậy mà lại đỡ được đòn tấn công của ông ta.
Khán giả xung quanh nhìn thấy cảnh tượng này cũng không khỏi lộ vẻ khó tin. Diệp Mặc không chỉ đỡ được đòn của Mạnh Quân mà còn đỡ rất nhẹ nhàng.
"Mạnh Quân, ông dựa vào uy thế của nhà họ Mạnh để áp bức một võ giả ngoại lai như tôi. Hôm nay, tôi sẽ cho ông thấy thực lực thực sự của tôi."
Không đợi đối phương kịp ngạc nhiên, Diệp Mặc tung người bay lên, lập tức giải trừ sự trói buộc của mười chiếc Hư Vô Chỉ Hoàn. Ngay lập tức, tất cả mọi người đều cảm nhận được khí thế của Diệp Mặc bắt đầu leo thang.
Giải trừ mười chiếc Hư Vô Chỉ Hoàn, Diệp Mặc cảm nhận được một luồng sức mạnh to lớn tràn vào, 35 triệu Ma Long bắt đầu gào thét dữ dội.
Diệp Mặc đập mạnh một chưởng xuống, một hư ảnh bàn tay Phật khổng lồ đột ngột vỗ về phía Mạnh Quân.
Đòn tấn công mạnh nhất!
Ngũ Hành Bất Diệt Phù Đồ Chưởng!
Áp lực mạnh mẽ từ từng lỗ chân lông trên cơ thể Mạnh Quân ập ra, chấn động khiến kinh mạch ông ta nứt toác, cơ bắp bị nghiền nát, xương cốt từ trong ra ngoài đều bị chấn vỡ.
Ầm!
Mạnh Quân hoàn toàn không thể kháng cự, hư ảnh bàn tay Phật đập mạnh vào thân thể ông ta. Sức mạnh cuồng bạo chấn vỡ mặt đất, ập đến trước mặt ông ta như có hàng vạn con cự long cùng lao tới, mỗi một con rồng đều hung hãn giẫm đạp.
Võ đài đã hoàn toàn bị phá hủy, cuồng phong sóng dữ ập vào người Mạnh Quân, đánh bay ông ta đi như một ngôi sao băng.
Máu tươi từ miệng, mắt, mũi, tai của Mạnh Quân phun ra xối xả.
Trong mắt Mạnh Quân tràn ngập kinh hoàng, khó hiểu, bối rối và cả nỗi oán hận sâu sắc.
Con trai mình bị Diệp Mặc đánh bại trong một chiêu, bản thân mình là gia chủ nhà họ Mạnh cũng bị Diệp Mặc đánh bại trong một chiêu. Cú đả kích này khiến ông ta hoàn toàn không thể chấp nhận được.
Còn Mạnh Vân lúc này thấy cha mình cũng bị Diệp Mặc đánh bại trong một chiêu, lòng hắn hoàn toàn sụp đổ. Cú đả kích này không phải người bình thường nào cũng có thể chịu đựng.
Thực lực của Mạnh Quân còn không bằng Bạch Nhung Tam Giác Long tầng thứ tư, nay Diệp Mặc đã giải trừ Hư Vô Chỉ Hoàn, lại thi triển Ngũ Hành Bất Diệt Phù Đồ Chưởng, có thể giữ được mạng đã là may mắn lắm rồi.
"Diệp Tiêu, ta giết ngươi!"
Mạnh Quân gầm lên dữ dội, ông ta lập tức lấy ra một lá bùa chú, chính là lá bùa Chư Tiên Lôi Quyền mà ông ta từng đấu giá được. Nhưng khi ông ta kích hoạt lá bùa, nhìn thấy nắm đấm tỏa tia sét kia, ông ta dường như cảm thấy có chút quen thuộc.
Một quyền đấm về phía Diệp Mặc, nhưng lại không hề tấn công trúng Diệp Mặc mà xuyên thấu qua cơ thể cậu.
Xung quanh quảng trường lại một lần nữa vang lên những tiếng kinh ngạc. Đòn tấn công của lá bùa vậy mà hoàn toàn vô dụng với Diệp Mặc.
"Rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Mạnh Quân gào thét. Bản thân là một cường giả Càn Khôn thất chuyển, đáng lẽ phải nghiền nát Diệp Mặc, vậy mà dưới đòn tấn công của đối phương lại không có sức phản kháng, nay thi triển lá bùa lại chẳng có tác dụng gì.
"Mạnh Quân, chẳng lẽ ông không biết rằng lá bùa do chính mình chế tạo ra thì dùng để tấn công chính mình là vô dụng sao? Ông dùng lá bùa do tôi luyện chế để tấn công tôi, chẳng phải rất nực cười sao?"
Diệp Mặc cười lạnh: "Nay hai cha con các người, dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, đã bại dưới tay tôi. Ân oán giữa chúng ta, xóa bỏ."
Diệp Mặc nói xong liền muốn rời khỏi Dạ Mạc Thành. Hiện tại với thực lực của cậu, phối hợp cùng Tiểu Tinh, việc tiêu diệt Lý Thần Phong là không còn nghi ngờ gì nữa.
"Muốn đi? Giết con trai ta mà muốn đi sao? Lên cho ta!"
Lần này, nhà họ Mạnh có thể nói là hoàn toàn mất mặt. Mạnh Quân hét lớn, hộ vệ từ bốn phương tám hướng lao tới Diệp Mặc, muốn bắt giữ cậu.
"Hừ, Mạnh Quân, ông quyết tâm không tha cho tôi sao?"
Diệp Mặc lạnh giọng nói.
"Thì đã sao? Ngươi giết con trai ta, sao ta có thể tha cho ngươi? Trước đó chỉ là muốn dùng ngươi để rèn luyện cho Vân nhi, nay thực lực ngươi mạnh như vậy, đã không thể rèn luyện cho Vân nhi, thậm chí còn trở thành ma chướng của nó, ta bắt buộc phải giết ngươi."
Mạnh Quân kéo lê thân thể bị thương, lớn tiếng nói.
"Ông có biết người phụ nữ áo tím đó là ai không?"
Diệp Mặc cười nhạt: "Nói thật với các người, Chuyển Luân Đan của tôi đều là do cô ấy đưa cho. Cô ấy là cường giả Chuyển Luân Cảnh thực thụ, chỉ là không muốn ra tay mà thôi. Nếu lúc trước tôi không ra tay ngăn cản con trai ông, thì không chỉ là con trai ông, mà cả nhà họ Mạnh các người đều sẽ bị người phụ nữ áo tím đó diệt sạch."
Lời của Diệp Mặc rất trực diện: Nếu không phải tôi giết con trai ông, cả nhà ông đều phải chết.
"Ngươi giết con trai ta, ta còn phải cảm ơn ngươi sao? Cường giả Chuyển Luân Cảnh thì sao, ngươi nghĩ nhà họ Mạnh ta sẽ sợ ư? Giết hắn!"
Mạnh Quân vung tay, hộ vệ từ bốn phương tám hướng tung ra những đòn tấn công khủng khiếp về phía Diệp Mặc.
"Không chơi với các người nữa!"
Diệp Mặc trực tiếp mở Chư Tiên Lĩnh Vực, đột ngột lùi nhanh về một hướng.
"Thằng nhãi cuồng vọng, chạy đâu!"
Đột nhiên, một tiếng gầm giận dữ truyền tới từ bầu trời xa xăm.
Một bàn tay khổng lồ che khuất bầu trời, bao phủ hàng vạn đám mây đen, cuồn cuộn ầm ầm đè xuống.
Sát ý vô tận chấn nhiếp quỷ thần, quyết lấy mạng Diệp Mặc.
Hơn nữa, Diệp Mặc còn cảm nhận được từ luồng sát ý này một mùi vị của sức mạnh thời gian. Là cường giả Chuyển Luân Cảnh ra tay!