mra

Livestream Viết Chuyện Tình Trong Sáng, Tôi Thành Thần Ở Trùng Tộc

Lượt đọc: 9289 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 80
giao điểm vận mệnh

❊ ❊ ❊

"... Không."

"..."

Những tiếng rên rỉ ngắt quãng đột nhiên vang lên trong tầng hầm cách ly yên tĩnh, Thời Tấc Cẩn nằm trên giường, mơ màng chìm trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Tiếng anh khản đặc, lúc thì rên rỉ đau đớn, lúc thì thở hắt ra nặng nề, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm vài từ rời rạc.

"... Sai..."

"Sách..."

"Đừng... ngừng..."

"Phát... hành..."

Hệ thống lập tức gạt bỏ mọi thứ liên quan đến Starnet ra sau đầu, tập trung toàn bộ chú ý vào Thời sensei, cất tiếng hỏi dò: "Thời sensei? Thời sensei anh đã tỉnh chưa?"

Thời Tấc Cẩn không có phản ứng gì cả.

Hệ thống ẩn náu một góc nhỏ trong não bộ của ký chủ, tư duy của hai bên không kết nối. Hệ thống dựa vào huyết áp, phản ứng thần kinh và biến đổi nhịp thở để theo dõi tình trạng tinh thần và sinh lý của Thời Tấc Cẩn.

Thời Tấc Cẩn lẩm bẩm những lời lấp lửng, hệ thống cố gắng sắp xếp thành câu, nhưng không thể tạo ra bất cứ mệnh lệnh nào có nghĩa, nhưng giờ Thời Tấc Cẩn đang trong giai đoạn phát triển biến thái, mọi phản ứng sinh học đều rối loạn, tốc độ lưu thông máu vượt quá mức bình thường. Một khi hời Tấc Cẩn im lặng, hệ thống không thể xác định được trạng thái của ký chủ.

Suy nghĩ một lúc, nó lại tiêm thêm hai viên dinh dưỡng tăng trưởng cho Thời sensei. Nó có hơi lo lắng việc giảm tốc độ phát triển để tỉ mỉ mài giũa xương có làm tăng cảm giác đau đớn hay không, khiến Thời sensei đang hôm mê rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê kỳ lạ.

"Sách... sách..."

"... Không đúng... sai..."

Hệ thống nghe tiếng lẩm bẩm đứt quãng của Thời sensei, dù biết anh không thể tiếp nhận phản hồi từ bên ngoài, nó vẫn trấn an: "Thời sensei đừng lo! Yêm đang thực hiện mệnh lệnh của anh! Lần này yêm không làm bất cứ hành động dư thừa nào! Mọi thứ đều đang diễn ra theo kế hoạch của anh! Xin hãy yên tâm ngủ!"

Tiếng thở của Thời Tấc Cẩn ngày càng nặng nhọc, mí mắt run rẩy không ngừng, không tài nào mở ra. Hệ thống đã tiêm đủ viên dinh dưỡng để tăng trưởng, cơ thể anh tiếp tục phát triển. Dần dần, Thời Tấc Cẩn lại chìm vào giấc ngủ sâu, tách biệt khỏi thực tại, những cơn co giật cũng dần bớt đi.

Hệ thống theo dõi các dấu hiệu sinh tồn của Thời sensei cho đến khi trở lại bình thường. Nó an tâm chuyển về Starnet, lần này cẩn thận không mở quét toàn bộ. Hộp tin nhắn A567 vẫn liên tục nhảy chấm đỏ, tốc độ nhanh như súng máy bắn, chỉ trong vòng năm phút đã lên đến 99+.

Hệ thống không quan tâm đến chuyện này nữa, nó quay lại phòng livestream, bắt đầu gieo chữ.

@Fate Stay Night:

[...

...

Joshua có thể chất rất tốt, thuốc mê nhanh chóng bị đào thải, sau 30 phút nằm trên bàn mổ, cậu đã tỉnh lại.

Khi ý thức dần hồi phục, Joshua ngạc nhiên khi trông thấy tôi.

Cho đến nay tôi vẫn chưa thể quên được nét mặt của cậu lúc ấy.

Đó là lần đầu tiên tôi thấy Joshua biểu lộ cảm xúc đúng với lứa tuổi 19 của mình.

Mắt mở to, miệng hé mở, môi mấp máy liên tục như muốn nói ngàn điều, cuối cùng hỏi một câu không chắc chắn:

Milan?

Tôi không nói gì.

Không phải vì cố tình làm bộ làm tịch hay muốn kiểm soát cảm xúc, mà là vì tôi không tìm ra được cụm từ chính xác để đáp lại ngay.

Quyết đoán và nhanh gọn là những gì tạo nên nửa đầu cuộc đời tôi. "Do dự" là một từ xa lạ với tôi, cũng đã quá lâu rồi tôi chưa bao giờ do dự vì bất cứ ai hay điều gì, nên phản ứng duy nhất của tôi lúc ấy chỉ là một tiếng "ừ" nhẹ nhàng.

Ban đầu Joshua muốn ngồi dậy, với trình độ của một quân y như tôi, vết thương của cậu không nghiêm trọng, cậu là đặc quyền còn trẻ và có khả năng phục hồi phi thường. Loại thuốc gây mê có thể khiến trùng cấp cao hôn mê 2 tiếng chỉ mất 30 phút đã chuyển hoá hoàn toàn trong cơ thể cậu.

Cậu đã bình phục, đủ sức rời khỏi phòng mổ, chỉnh trang lại quân phục rồi lập tức chấp hành nhiệm vụ.

Vừa nghe tiếng tôi, cậu lại nằm im.

Hành động của cậu khiến tôi bối rối, nhưng tôi không biểu hiện ra.

Cậu nằm xuống, nghiêng đầu nhìn tôi, không còn né tránh ánh mắt như những lần gặp trước, để lộ cả gương mặt, đôi mắt nhìn tôi đăm đăm không chớp mắt.

Bỗng dưng cậu nói, lâu rồi anh chưa ghé thăm.

Tôi không hề ngốc, chỉ hai giây sau tôi đã nhận ra tình trạng của cậu.

Joshua xem tất cả những điều này như một giấc mơ tỉnh táo thứ hai do tác dụng của thuốc mê.

Thuốc mê đặc biệt dành cho trùng cấp cao đôi khi sẽ xuất hiện tác dụng phụ này. Do khả năng hồi phục và trao đổi chất của trùng cấp cao quá mạnh, đôi khi bộ phận y tế cần bổ sung các loại thuốc gây ảo giác y tế an toàn vào thuốc mê cho một số chủng tộc nhất định. Nếu những chủng tộc cấp A bậc cao có khả năng phục hồi khủng khiếp này đột nhiên tỉnh dậy khi phẫu thuật đang diễn ra, vậy thì trong lúc không tỉnh táo sẽ tấn công bác sĩ vì họ đang rạch da cắt thịt mình.

Tác dụng của ảo giác là khiến họ không thể phân biệt được thực tế và ảo giác, giúp các bác sĩ có tốc độ chậm hơn có thêm thời gian, nhưng tôi không giống họ, không cần dùng ảo giác để kéo dài thời gian phẫu thuật của mình.

Tôi không tiêm thuốc gây ảo giác cho Joshua, nhưng cậu vẫn tưởng mình đang mơ tỉnh. Cậu nhìn tôi chằm chằm rồi bắt đầu nói.

Cái thái độ nương tựa và lải nhải khiến tôi nổi da gà.

Hệt như trùng non đi du học, cậu không ngừng kể cho tôi nghe về những sự kiện lớn đã xảy ra trong gần một năm.

Qua lời kể của cậu, tôi biết đến Liên minh Thủ đô, Tòa án Bảo vệ và hệ thống quân đoàn đang tan rã.

Nhưng lời kể của Joshua khá lộn xộn và liên tục nhảy sang chủ đề khác, mãi đến sau khi tôi cẩn thận sắp xếp lại ghi chép mới hình dung được tương lai rời rạc từ lời của cậu.

Bản thân cậu chẳng nhận thức những gì mình đang nói không hề có logic.

Tôi vẫn im lặng lắng nghe.

Joshua kết thúc bằng việc thăng lên thiếu tướng vào năm nay.

Cậu nói: "Milan, cuối năm nay em đã trở thành thiếu tướng, em thăng tiến nhanh hơn bất cứ lần nào trước đây, họ đều e dè và phục tùng em, nhưng em hay quên chi tiết thời gian, có lúc dẫn quân ra trận sẽ bị lỡ hẹn hoặc trễ nải. Em không thể nghỉ ngơi, vì một khi nghỉ ngơi, họ sẽ nghi ngờ em."

"Nhưng không sao, dạo này em vẫn đều đặn uống viên dinh dưỡng nên em phát triển rất nhanh, xương và cánh vẩy của em cũng đã hoàn thiện. Kẻ nào không tuân lệnh, chống đối em, em đều đuổi đi. Sau đó, em sẽ dẫn dắt đội quân và các phân đoàn còn lại chinh chiến ở những chiến trường khốc liệt hơn. Em chiến thắng, thu về nguồn năng lượng dầu thô thượng hạng, khiến cho trùng ganh ghét em giờ hối hận đến xanh cả mắt."

"Giờ em đã mua lại một khu hành tinh cỡ nhỏ, nó hoàn toàn thuộc quyền tự chủ của em. Hành tinh ấy đã bắt đầu hoạt động bình thường, môi trường an toàn, em cũng đã ẩn tọa độ rồi!"

Cậu đang khoe khoang cách xử lý vấn đề của mình.

Cách này rất ấu trĩ, nhưng chỉ cần Joshua đủ mạnh thì đó là cách hiệu quả nhất.

Khi cậu nói những lời này, ánh mắt luôn hướng về phía tôi.

Cuối cùng, dường như cậu muốn hỏi ý kiến của tôi, hay như đang cầu nguyện với tôi.

Joshua nói: "Sau khi nhận quân hàm thiếu tướng, em sẽ đến Quân đoàn 2 tìm anh."

Cậu nhìn tôi nói: "Milan, lần này em sẽ đến kịp."

Tôi nhìn cậu chợt hỏi: "Còn gia đình bạn bè của cậu thì sao? Cậu không quan tâm đến họ sao?"

Joshua ngẩn ra, chớp mắt rồi lẩm bẩm: Đây là lần đầu tiên anh nói chuyện với em.

Tiếp theo cậu đáp rất thành thật đến mức khiến tôi bứt rứt không yên.

Joshua nói: "Em quan tâm họ nhưng em không thể nhận ra họ là ai."

Cậu nói: "Milan, sau lần biến thái đầu tiên, em không thể phân biệt được dung mạo của thân sinh hay anh em. Gương mặt của họ như tan biến trong ký ức của em."

Cậu thành thật, dịu ngoan lại hoang mang: "Milan, em sợ hãi khi ở bên họ, em cảm thấy mình không được bình thường."

Ngay lúc đó, lòng tôi bỗng chốc xao động.

Không thể nào tưởng tượng nổi cậu đã vượt qua quãng thời gian dài đằng đẵng ấy bằng cách nào.

Lúc đó, tôi chỉ muốn hỏi ngay: Tại sao cậu lại kiên quyết đến tìm tôi như vậy?

Giữa chúng ta không có ràng buộc nào cả, chẳng phải thân thuộc sẽ giúp đỡ cậu nhiều hơn sao?

Lúc đó tôi thực sự hoang mang, đúng là lòng chân thành và nồng nhiệt của cậu khiến tôi rung động nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.

Một chàng trai tài hoa như cậu, chỉ cần chủ động tiếp xúc với các quý ngài cấp cao lúc bấy giờ, ai cũng có thể đồng ý lời cầu hôn của cậu.

Vậy tại sao cậu lại cứ nhất mực chọn tôi?

Nhưng câu hỏi này chưa kịp nói ra thì đã có trùng từ bên ngoài xông vào.

Căn cứ số chín lúc bấy giờ chỉ là một trại lính tạm bợ, mọi cơ sở vật chất đều là lều bạt, hiệu quả cách âm rất kém.

Tiếng quát tháo quen thuộc của quân y, tiếng khuyên can vội vã của học trò, cùng tiếng cãi vã ồn ào của những quân thư khác lọt vào tai tôi.

Âm thanh bỗng dưng xuất hiện, ầm ầm như sấm sét, chỉ vài giây đã từ xa tiến đến gần.

Joshua ban đầu vẫn nhìn tôi, nhưng cậu dần nhíu mày, rõ ràng là cậu cũng nghe thấy tiếng ồn, vẻ mặt hoang mang hiện rõ.

Vì tôi luôn đứng bên cạnh bàn mổ, cậu vẫn nằm đó nên luôn tin rằng đây chỉ là giấc mơ.

Tiếp đó một quân thư thuộc Quân đoàn 1 có ngoại hình y hệt Joshua chỉ khác mỗi đôi mắt, hất tung rèm lều bước vào. Vẻ kiêu căng và hung hăng hiện rõ trên mặt, anh ta vừa bước vào đã liếc nhìn tôi từ đầu tới chấn rồi khinh miệt nói với Quân thư Tò vò thuộc Quân đoàn 2 đang cản mình: "Đây là vị quân y được ca tụng có thể tát bay tử thần đấy à?"

Quân thư này chẳng thèm nhìn tôi khi nói câu này.

...

[Buổi phỏng vấn tạm dừng 20 phút.]

[Ký giả rời khỏi phòng khách.]

[20 phút sau, khi ký giả quay lại ngài Joshua đã thay một đồ khác.]... ]

...

[?? Kể tỉ mỉ 20 phút đó đã làm gì đi!!]

[Khoan chờ tí! 60 tuổi rồi mà còn được ngài ấy **?? Da nhăn nheo hết rồi còn gì!!??]

[Bên trên vừa nói là biết ngay cấp thấp trung. Vì cấp cao đặc quyền có sức sống dồi dào cùng với công nghệ y tế tiên tiến, nên chỉ đến năm gần chết mới xuất hiện dấu hiệu lão hoá. Dù ở độ tuổi nào, 60, 80, 90 tuổi đều có gương mặt và cơ thể đang ở giai đoạn sung sức nhất. Mấy bro chưa xem ảnh chụp trên trang web chính thức của 10 tổng tư lệnh quân đoàn sao? Không thể nào không thể nào ấy hả? Chắc mấy bro không nghĩ tổng tư lệnh treo ảnh thời trẻ lên là để khoe nhan sắc chứ? Quân thư làm gì có cái tật so nhan sắc, mặt họ từ lúc nhậm chức đến lúc về hưu vẫn vậy!]

[...

Giọng nói của quân thư vang lên, kéo Joshua trở lại thực tại.

Tôi thấy trong mắt cậu vô số cảm xúc đan xen lẫn nhau.

Cậu đột ngột bật dậy, không dám nhìn tôi lấy một lần, cánh vẩy từ sau tấm lưng bung ra, hung hãn lao về phía quân thư tóc bạc mắt xanh lục của Quân đoàn 1.

Quân thư kia chỉ kịp quát lên một tiếng Joshua thì đã bị Joshua đè ngã, cậu còn cưỡi lên người quân thư khiến cho quân thư kia dù cố gắng hết sức cũng không thể hất cậu ra. Mọi kiêu căng, ngạo mạn và đặc quyền của quân thư đều bị Joshua phá hủy chỉ trong một đòn.

Cuối cùng, quân thư này bị Joshua tóm lấy vai, lôi bay ra khỏi lều. Bên ngoài lều lại vang lên tiếng la hét ầm ĩ.

Quân thư của cả hai quân đoàn đều kinh ngạc trước cảnh tượng này.

Hai quân thư cấp A va vào nhau, vội vã chạy đi chẳng màng hình tượng tạo nên cảnh tượng buồn cười.

Không ai dám cười, bầu không khí trong lều trở nên nặng nề.

Ai cũng sợ bị nhà Warsaw đang trên đà phát triển mạnh mẽ trả thù.

Nhưng lạ là, lòng tôi trĩu nặng vì sự chân thành của Joshua, cũng dở khóc dở cười vì sự kích động của cậu.

Tôi nhận ra quân thư đó là ai.

Nếu tôi nhớ không nhầm, chính là bạn đời của "tôi" trong ký ức của Joshua.

Josko Warsaw.

Cả hai thực sự rất giống nhau, không phải sinh đôi nhưng cũng chẳng khác là bao.

Quả là kỳ tích của gen.

Nhưng...

Ánh mắt của tôi từ đầu đến cuối lại hướng về tấm lưng của Joshua.

Đôi cánh của cậu ấy, rất đẹp.]

Hệ thống điều khiển tài khoản Fate, di chuyển con trỏ đến câu này rồi dừng lại một giây.

Tiếng chuông thông báo tin nhắn đặc biệt của top 1 vốn luôn vang lên không ngừng, bỗng dừng hẳn.

Hệ thống: Có chút để tâm.

Tác giả có lời muốn nói:

Tạm thời ẩn bình luận cho mấy chương này, đợi Thời sensei tỉnh rồi xem tiếp. Góc nhìn Milan đã hoàn thành 90%, phần giải mã sẽ ở góc nhìn Joshua, sắp tới có màn simp Milan cực mạnh.

Weibo: 第一霹雳帅比

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »