Vương Kỳ trở về phòng, Phù Diêu cùng hai người kia đã thu dọn đồ đạc xong xuôi, vừa vặn chuyển đến chỗ Vương Kỳ, đúng lúc Quân Vô Ngạn tới.
Hoa Thanh cùng ba người kia lập tức giải tán.
Quân Vô Ngạn vào phòng đóng cửa lại, ngồi xuống chiếc ghế bên giường Vương Kỳ, nói: "Tiểu Mộc Quy, ra đây đi, trốn lâu như vậy cũng đủ rồi."
Vương Kỳ thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là tìm lão tổ. Cậu lập tức trầm ý thức xuống, nói: "Lão tổ, môn chủ gọi người kìa." Lão tổ cũng có lúc bị lép vế, ha ha.
Lão tổ nghiêm giọng nói: "Gọi cái gì mà gọi, bảo ông đây không có ở đây, bảo hắn đi làm việc của hắn đi."
"Lão tổ, hình như người rất sợ hắn, Quân Vô Ngạn là người thế nào với người vậy?"
"Liên quan gì đến ngươi, cút ra ngoài!"
Vương Kỳ thầm cười, linh thức chuyển ra ngoài, cố nhịn cười nói: "Lão tổ tôi nói, người không có ở đây."
Quân Mộc Quy lập tức nổi giận, linh thức chui ra khỏi Dương Giản, vả cho linh thức của Vương Kỳ một cái. Vương Kỳ ỉu xìu, nằm im, không nói lời nào.
Đạo Nhất thở dài nói: "Ta đi cùng ngươi ra ngoài." Nói xong cũng chẳng thèm quan tâm Quân Mộc Quy có đồng ý hay không, liền kéo hắn ra ngoài.
Quân Vô Ngạn cạn lời nhìn nét mặt thay đổi liên tục của Vương Kỳ, cuối cùng cũng nhìn thấy hai linh thể, thu hồi ánh mắt, cười vui vẻ: "Đạo Nhất, ngươi hồi phục rồi."
Đạo Nhất đáp: "Hồi phục được một thời gian rồi, có phải ngươi muốn mở lại Đạo Vực?"
Vương Kỳ ngẩn người, nhắm mắt, giả vờ ngủ, dỏng tai lên nghe ngóng. Nghe là biết chuyện lớn, không thể bỏ lỡ.
Quân Vô Ngạn: "Đúng. Ít nhất cũng phải đưa Như Ý ra ngoài."
Quân Mộc Quy: "Bây giờ không mở được."
Quân Vô Ngạn: "Dáng vẻ này, hồi phục cũng gần xong rồi, tại sao phải trốn tránh ta?"
"Không muốn gặp. Lúc trước nếu không phải ngươi lừa ta đến Đạo Vực, làm sao có nhiều phiền phức như vậy. Đạo chủ là Luyện Sư, truyền thừa đương nhiên cũng là cho Luyện Sư, ngươi nhận là xong rồi, việc gì phải lôi ta vào?"
"Truyền thừa Đạo chủ, người người cầu mà không được, vậy mà ngươi lại không muốn?"
"Chẳng phải ngươi cũng không muốn sao?"
Vương Kỳ thầm than, cậu muốn lắm chứ, nhưng tên Đạo Nhất kia không cho, đều là người cả mà sao khoảng cách lại xa vời đến thế.
"Tu vi của ta vốn đã không thấp, không cần thiết phải lấy truyền thừa Đạo chủ. Ma tộc chưa diệt, đương nhiên là phải bồi dưỡng một cao thủ, mới có lợi cho chiến đấu. Đại nạn của nhân loại còn chưa qua, ngươi còn muốn tiêu dao, không thể góp chút sức lực sao?"
"Góp sức thì không vấn đề gì, ngươi là đang bắt ta đi bán mạng." Chuyến đi Phàm Vực vừa rồi, cửu tử nhất sinh, cũng may thằng nhóc Vương Kỳ kia, mấy đời mới có một đứa tư chất khá khẩm, suýt chút nữa là chết sạch rồi.
"Ta bắt ngươi? Sao ta nhớ lúc đó chính ngươi cứ quấn lấy ta đòi đi Đạo Vực nhỉ?"
"Còn không phải tại ngươi dụ dỗ ta, nói Đạo Vực tốt thế này thế kia, kết quả bên trong có cái gì? Ngoài một đám khí linh điên khùng ra, chẳng có cái vẹo gì cả. Còn..." Quay đầu nhìn về phía Đạo Nhất, "Thôi bỏ đi, dù sao cũng không mở được, không có Âm Giản."
Quân Vô Ngạn thở dài, nói: "Đạo Vực là vùng đất đẹp nhất thiên hạ, sao đến miệng ngươi lại trở nên vô dụng như vậy. Sau khi ra ngoài lâu như thế, tại sao không đi tìm Âm Giản? Âm Dương Giản tề tựu, lần đối đầu với Ma Thần đó, ngươi cũng sẽ không bị thương nặng đến vậy."
"Không tìm được."
Quân Vô Ngạn khựng lại, theo bản năng nhìn về phía Đạo Nhất.
Đạo Nhất: "Ta không cảm nhận được vị trí của Âm Giản. Lúc đó chiến cuộc hỗn loạn, Âm Giản bị Đệ nhất Ma Đế mang đi, có lẽ..."
Quân Vô Ngạn: "Bị luyện hóa rồi?"
Đạo Nhất: "Không, có lẽ là bị phong ấn."
Quân Vô Ngạn: "Không bị luyện hóa là tốt rồi. Thằng nhóc này thế nào?"
Vương Kỳ cử động lỗ tai, Đạo Nhất không được nói xấu cậu, cậu đang nghe đấy.
Đạo Nhất: "Ý ngươi là gì?"
"Đánh giá tổng thể."
"Tạm được, dùng được."
Vương Kỳ thầm mắng, cái gì mà tạm được, dùng được cái đầu ấy, không dùng được nữa rồi.
Đột nhiên yên lặng, một lúc lâu sau, Quân Vô Ngạn nói: "Âm Dương Giản thông với Cổ Phù và Thiên Mệnh Như Ý, có phải có thể mượn Cổ Phù để cảm ứng Âm Giản không?"
Đạo Nhất khựng lại: "Có thể thử xem."
"Ám Linh, ra đây."
Ám Linh trong Nê Hoàn Cung của Vương Kỳ nói: "Không ra được, có việc thì tìm Kim Linh, đừng tìm ta."
"Phong ấn của Ma tộc là thuộc tính Ám, Âm Giản cũng gần với thuộc tính Ám nhất, đương nhiên là phải mượn cảm giác của ngươi."
"Không mượn được. Nơi Đệ nhất Ma Đế biến mất là ở Thánh Vực, quay về Thánh Vực rồi tính sau."
Vương Kỳ chợt nghĩ ra điều gì đó, mở mắt nói: "Môn chủ, có thể nhờ người một việc không?"
Quân Vô Ngạn: "Chuyện gì?"
Vương Kỳ: "Tôi từ Bắc Vực đến đây, là được Hồ Thần truyền tống đưa đến, lúc đó truyền tống thất bại, những người cùng vào truyền tống với tôi bị lạc mất. Có thể giúp tìm xem Bạch Hoa và Hồ Thanh đang ở đâu không?"
"Tìm rồi, phía bắc Đoạn Giới Sơn không có, chỉ có thể là ở Yêu Vực."
"Tìm rồi ạ?"
"Lúc các ngươi đi, Thủy Linh có qua giúp một tay, ngươi chắc là thấy rồi chứ? Truyền tống bị nhiễu loạn, tất nhiên là thất bại, Hoa Nguyệt đã tìm từ lâu rồi, chỉ tìm thấy mỗi mình ngươi."
Yêu Vực, vậy là ba người bọn họ đã truyền tống tới đó. "Còn một việc nữa." Vương Kỳ kể về chuyện Ma tộc ký sinh trên cơ thể người, tu luyện tiến hóa, cuối cùng thay thế con người, cùng với khả năng ẩn nấp phát triển lén lút, nói: "Có phải nên chủ động xuất kích không?"
Quân Vô Ngạn suy nghĩ hồi lâu, sắc mặt không tốt: "Thái Nhất Môn ở Bắc Vực đã ẩn nấp rồi."
Vương Kỳ kêu lên: "Muộn rồi sao?"
"Vẫn chưa quá muộn, ít nhất cũng biết Ma tộc muốn làm gì. Nhân thủ ở Thánh Vực ta sẽ điều ra hỗ trợ phân bộ Phàm Vực, tập trung tìm kiếm tung tích Ma Thần, Ma Đế, cố gắng bắt giặc bắt vua trước."
"Linh khí kiểm tra Ma tộc, và linh khí pháp thuật tịnh hóa mà ai cũng dùng được, phải gọi Kỳ Lân xuất sơn. Nghiêu Hi đâu?"
Quân Mộc Quy: "Ở Thái Thanh Cung, Ma Thần từng tập kích Thái Thanh Cung một lần, sau đó các ngươi có qua kiểm tra không?"
"...Không tìm thấy người, dấu vết lúc đó cho thấy có người sống sót, đã chuyển đi nơi khác."
Bế tắc, nhân loại cuối cùng vẫn rơi vào thế bị động.
Không có cách nào tốt hơn, chỉ có thể đợi, đợi Nghiêu Hi xuất hiện, thử dùng cách khác để tìm Kỳ Lân, và nhanh chóng trở về Thánh Vực tìm Âm Giản.
Thời gian cấp bách, không có thời gian rảnh rỗi. Mấy tháng Vương Kỳ tĩnh dưỡng, Quân Vô Ngạn nhanh chóng quyết định, bổ nhiệm người quản sự cho phân bộ Vạn Tiên Hồ, ổn định những việc cơ bản, liền dẫn người trở về Thánh Vực.
Đương nhiên trên đường về, tiện thể ghé qua Bách Quỷ Môn và Phục Long Cốc một chuyến.
Kết quả cũng xem như cân nhắc đề nghị của Vương Kỳ, hoặc là năm vị quản sự kia cũng tiến cử như vậy.
Đoạn Nguyên Thụy trở thành tổng quản sự phân bộ Vạn Tiên Hồ, Chu Hồng làm quản sự bộ đặc chiến, bốn người còn lại, một người làm phó quản sự.
Gã đàn ông nóng tính vốn cũng được tiến cử làm phó quản sự, đáng tiếc Quân Vô Ngạn nói tính tình hắn không hợp làm việc này nên đã gạt xuống. Cùng với hai người kia, trở thành cấp dưới của Đoạn Nguyên Thụy.
Mộ Vân Sinh đến mấy lần, Vương Kỳ không đi được Mộ Tiên Tông, nên dứt khoát ôm hòm da rồng tới.
Kết quả bị Phù Diêu ngăn lại, không cho làm phiền Vương Kỳ, Phù Diêu phá giải pháp trận, cũng chẳng thèm nhìn bên trong là cái gì, trực tiếp đuổi về.
Việc nhà họ Thường đã định, ngũ trưởng lão còn sót lại làm đại trưởng lão, chọn vài người quản lý, vị trí các trưởng lão còn lại tạm thời để trống.
Thường Bất Diệt bị ông bố ở Thánh Vực một câu giữ lại, giúp nhà họ Thường ở Nam Vực phát triển, tiện thể rèn luyện, đợi sau khi diệt Ma xong mới được về. Hắn càm ràm liên tục hơn một tháng trời.
Thường Mãn Chi được Đạo Nhất trị liệu liên tục một tháng, dần dần điều chỉnh, vết thương cũ lành hẳn, tu vi từ từ hồi phục. Người trở nên trầm mặc nhạt nhẽo hơn nhiều, giao nộp toàn bộ tình báo về Ma tộc nắm giữ được, sau khi nhận được nhân thủ hỗ trợ từ Thánh Vực, lập tức bắt đầu chuyến hành trình báo thù.