Khá lắm!
Trần Cảnh đầy vẻ kinh ngạc nhìn "người quen cũ" trước mắt, bước tới dùng sức xoa nắn cái trán của nó.
Ừm, cảm giác vẫn quen thuộc như ngày nào!
Nhưng chuyện này là sao đây?
Tại sao lại gặp được tiểu gia hỏa này ở đây, chẳng lẽ vết nứt không gian nơi chân trời kia chính là vết nứt ở phía Nam Hạ Quốc sao?
Vận may của mình tốt đến vậy ư?
Ngay khi Trần Cảnh còn đang mải suy nghĩ, bỗng nhiên hai tiếng mèo kêu chói tai, dồn dập ở bên cạnh kéo tâm trí anh trở về.
Ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy hai con mèo có hoa văn trên người hơi khác biệt, nhưng cũng thuộc tộc Tử Đồng Báo Miêu, đang nhe nanh múa vuốt gầm gừ với anh.
Không đợi Trần Cảnh có động thái gì, "người quen cũ" đang nằm dưới lòng bàn tay anh, hoàn toàn từ bỏ chống cự và phó mặc cho số phận, đã cất tiếng kêu với hai đồng loại trước.
Trong nháy mắt, hai con mèo vốn đang hung hăng dữ tợn bỗng trở nên im lặng.
Trần Cảnh nhìn cảnh đó mà bật cười.
Anh nhanh chóng nhận ra đây là hai con mèo cái, hơn nữa một con trong đó còn đang mang thai.
“Khá lắm! Hưởng phúc tề nhân đây mà! Không ngờ mới lâu không gặp, tiểu gia hỏa nhà ngươi sống sung túc thật, chẳng những thành gia lập nghiệp mà con cái cũng sắp có rồi!”
Tử Đồng Báo Miêu biết nói gì đây, chỉ có thể dang rộng bốn chi, bất lực cam chịu sự ác ý của thế giới này.
Mỗi lần gặp Trần Cảnh, nó đều không có vận may.
Lần đầu tiên bị dùng làm mồi nhử, suýt chút nữa bị bắn trúng.
Lần thứ hai còn đáng sợ hơn, bị đem ra làm bia đỡ đạn, chỉ sợ sơ suất một chút là bị đối phương bóp chết.
Sau chuyện đó, chẳng những không được báo đáp, mà nó còn chủ động trốn thật xa.
Vậy mà dù làm thế, vẫn bị đồng loại của anh truy sát.
Cuối cùng nó đành hạ quyết tâm thực hiện cuộc di cư vạn dặm.
Kết quả không ngờ rằng đi xa đến thế rồi vẫn bị anh đụng mặt.
Tất cả đều là định mệnh.
Nó đã lười phản kháng, đối phương muốn làm gì thì làm.
Nếu để Trần Cảnh miêu tả tất cả chuyện này, thì đó chính là duyên phận.
Có thể gặp lại cố nhân nơi đất khách trên vùng đất bao la này, nếu không phải duyên phận thì là gì?
Huống chi trước đó đã từng gặp nhau hai lần, cả hai lần đó nó đều giúp anh rất nhiều.
Vốn dĩ anh còn định cảm ơn, nhưng Tử Đồng Báo Miêu lại tự mình bỏ chạy.
Điều này khiến Trần Cảnh cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Giờ thì tốt rồi, lại gặp nhau.
Quá tam ba bận, lần này anh tuyệt đối sẽ không để tiểu gia hỏa này trốn thoát nữa.
Dù sao không phải lúc nào anh cũng có thể xuất hiện kịp thời để giải vây cho nó.
“Ta quyết định rồi! Đưa cả nhà ngươi về nuôi dưỡng cho tử tế. Đừng có trợn mắt, ngươi cũng không còn nhỏ nữa, đã có vợ, con cái cũng sắp chào đời, không thể sống hoang dã như trước được, phải gánh vác trách nhiệm của một người cha. Hôm nay nếu không có ta, cả nhà các ngươi đều khó giữ mạng. Nếu cứ thế để ngươi đi, thì sau này thì sao? Vận may không phải lúc nào cũng tốt như vậy đâu.”
“Hai ta có thể gặp nhau ở đây chính là duyên phận. Duyên đã tới, trốn cũng không thoát. Sau khi về theo ta ăn ngon mặc đẹp, cùng vợ con sống những ngày không phải nơm nớp lo sợ chẳng phải tốt hơn sao.”
“Ừm! Cứ quyết định vậy đi!”
Trần Cảnh vỗ hai tay vào nhau, lập tức hạ quyết tâm, trực tiếp ngó lơ Tử Đồng Báo Miêu đang tỏ vẻ u oán, đặt nó lên vai, rồi vẫy tay với hai con mèo cái dưới đất, tiếp tục tiến về phía vết nứt không gian.
Hai con mèo cái nhìn nhau ngơ ngác.
Giờ phải làm sao đây?
Chủ gia đình đã đi theo người ta rồi thì biết làm thế nào!
Chỉ còn cách đi theo thôi.
Tử Đồng Báo Miêu bất lực phản kháng, chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi chuyện diễn ra.
Cũng may trước đó Trần Cảnh đã thì thầm với nó rằng sau khi về sẽ kiếm thêm cho nó vài con mèo cái, điều này mới khiến trái tim treo ngược của nó hơi ổn định lại, cuối cùng cũng có chút mong đợi.
Đã không thể phản kháng, vậy thì hãy dũng cảm đối mặt thôi.
Nói đi cũng phải nói lại, tuy đấu đá hậu cung rất phiền phức, nhưng ai mà chẳng muốn mở rộng hậu cung chứ.
Con người là vậy, mèo cũng chẳng khác gì!
Lam Tinh, đảo Honshu, Đông Doanh.
Là vết nứt không gian duy nhất trên lãnh thổ quốc gia này, vì quy mô ngắn hơn một nửa so với bất kỳ vết nứt nào ở Hạ Quốc, nên việc phòng thủ cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Nếu nhìn từ trên cao xuống, có thể thấy dọc theo vết nứt màu đen trải dài trên các vùng đồi núi là từng lớp hỏa lực dày đặc bao vây chặt chẽ. Súng máy, đại bác, tên lửa, đạn đạo, cho đến chiến đấu cơ sẵn sàng ở phía sau và các chiến hạm trên biển với họng pháo luôn chĩa thẳng vào đây.
Tuy quốc lực không thể phản công dị giới, mở mang bờ cõi như Hạ Quốc, nhưng cũng được coi là phòng thủ kiên cố, tuyên bố không để lọt một sinh vật sống nào từ dị giới đến đây.
Man nhân trong vết nứt không gian này không đông và mạnh như ở Hạ Quốc, cộng thêm đầu óc cũng không linh hoạt bằng, sau vài lần bị vũ khí hiện đại càn quét, họ cũng dần từ bỏ ý định xâm lược nơi này.
Vì vậy, cuộc sống của người dân trên vùng đất này khá là dễ chịu.
Tại tiền tuyến, hai võ giả quân đội đang nhàn nhã hút thuốc, tán gẫu.
Cả hai đang tranh cãi gay gắt xem tiệm phong tục nào phục vụ tốt hơn, những người xung quanh cũng chẳng ngăn cản, còn cười đùa châm dầu vào lửa.
Dù sao dạo gần đây nơi này rất yên bình, ngay cả man thú vốn thường thấy cũng chẳng thấy bóng dáng đâu, nên thả lỏng một chút cũng chẳng sao.
Cuối cùng, hai người đang tranh cãi quyết định trong kỳ nghỉ sẽ dắt nhau đến tiệm phong tục mình thích để trải nghiệm thực tế rồi mới phân thắng bại.
Lúc này, không khí náo nhiệt mới dịu xuống.
Ngay khi mọi người thấy chưa đã mà chuẩn bị giải tán, bỗng nhiên!
Tiếng còi báo động dồn dập vang lên, trong phút chốc khiến cả doanh trại nhốn nháo.
“Có man nhân từ vết nứt không gian đi tới, dự đoán mức độ đe dọa là cao cấp! Tất cả nhân viên, vào trạng thái chiến đấu cấp một!”
Tiếp đó, âm thanh liên lạc vô tuyến vang lên bên tai mỗi người, sắc mặt đám quân nhân Đông Doanh này thay đổi.
Đúng là không lên tiếng thì thôi, một khi đã lên tiếng là gây chấn động.
Bao nhiêu ngày sóng yên biển lặng, vừa tới là có ngay tin lớn.
Không ai nghĩ đây là người phe mình.
Dù quốc gia này cũng có cường giả đi mạo hiểm ở dị giới, nhưng họ đều thông qua ở một nơi khác.
Nơi này vốn là khu quân sự cấm, những kẻ có thể từ dị giới tới đây chỉ có thể là kẻ thù.
Việc điều động quân đội diễn ra vô cùng nhanh chóng.
Vì vậy, ngay khi Trần Cảnh mang theo gia đình Tử Đồng Báo Miêu đặt chân lên đất Lam Tinh, thứ chào đón anh chính là khung cảnh vũ trang tận răng này.
“Đây là?”
Trần Cảnh sững sờ, nhìn trang phục và trang bị quân sự của những người trước mắt, rõ ràng không phải quân đội Hạ Quốc.
May mà tai anh khẽ động, nghe thấy thứ ngôn ngữ "oang oang" kia, lập tức hiểu ra mình đang ở Đông Doanh.
Anh đang định chào hỏi thì bỗng nhiên!
Hỏa lực ngút trời mang theo sóng âm chói tai ập tới nơi anh đang đứng.
Đây là coi mình thành man nhân rồi!
Trần Cảnh nhìn lại trang phục trên người, trước đó để tránh rắc rối anh đã sớm thay đồ của man nhân, không ngờ khi trở về lại gây ra hiểu lầm tai hại thế này.
Xem ra bắt buộc phải đánh một trận rồi!
Trần Cảnh ngẩng đầu, trong ánh mắt tràn ngập ngọn lửa rực cháy, bàn tay lập tức chuyển động.