Lên Nhầm Kiệu Hoa

Lượt đọc: 10019 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 72
vương xích

❊ ❊ ❊

Thích Giác ngược lại quả thực buông sổ sách trong tay ra, nghiêm túc suy tư.

“Có được không vậy?” Thẩm Khước bắt đầu lắc lắc cánh tay của Thích Giác.

Thích Giác cong môi, khẽ cười nói: “Được, ta sẽ tặng cho nàng một phần đại lễ thân là người giàu nhất Đại Thích nên lấy ra.”

“Ngoéo tay!” Thẩm Khước cong cong mặt mày, vươn ngón tay út ra với Thích Giác.

Thích Giác bất đắc dĩ vươn ngón út móc ngoéo với nàng, chàng nhìn dung nhan vẫn chưa mất đi toàn bộ vẻ trẻ con của Thẩm Khước, có chút trầm tư.

Sáng sớm ngày thứ hai, Vương Xích liền đến phủ. Trước kia khi Thẩm Khước cùng Thích Giác đi dạo ở một cửa hàng điểm tâm đã từng gặp qua hắn. Vương Xích này lớn lên thanh tú, trông giống như một tú tài văn nhã, chứ không giống một thương nhân khéo léo.

Thẩm Khước ở trong lòng lắc lắc đầu, tiên sinh của nàng nhìn càng không giống thương nhân đó. Đây đại khái chính là không thể trông mặt mà bắt hình dong.

“Tiên sinh nói, nên đến nhà ai gửi thiệp mời ngươi đều đã tra xong rồi.” Thẩm Khước đoan đoan chính chính ngồi trên ghế mây của Thích Giác, chậm rãi nói.

Thật ra Thích Giác chưa từng nói lời này.

Trước đó khi điều Vương Xích đến đây, chỉ nói Trầm Tiêu phủ có việc cần điều hắn đến giúp đỡ vài ngày, vốn không bảo hắn điều tra trước cái gì. Thẩm Khước chẳng qua chỉ thuận miệng nói mà thôi.

Ngày thường nàng đều tránh ở phía sau màn học cùng Thích Giác, trong lòng Thẩm Khước cho rằng loại hành vi này là mượn cớ vô sỉ.

“Đêm qua khi nhận được tin tức phải chạy tới, vài cửa hàng đều có rất nhiều chuyện phải xử lý, thời gian có chút chặt chẽ. Cho nên trong lúc vội vàng liền viết một danh sách như vậy, có lẽ sẽ có sơ suất.” Vương Xích cung kính giơ danh sách gấp ngay ngắn trong tay áo qua đỉnh đầu.

Lục Nghị vội vàng nhận lấy, đưa cho Thẩm Khước.

Trong lòng Thẩm Khước tuy rằng có chút kinh ngạc, trên mặt lại không lộ ra chút gì, nàng mở danh sách kia ra, thấy phía trên viết chi chít mấy chục cái tên. Thậm chí ngay cả cha chú, chức quan nhà chồng trong nhà đều đánh dấu lại.

“Nhiều như vậy? Chắc khoảng bảy tám chục người đi? Đều là ở Ngạc Nam sao?” Thẩm Khước nghi hoặc hỏi.

Vương Xích bẩm báo: “Có bốn nhà là ở Bình Quan thành lân cận.”

Bình Quan thành không lớn, lại rất giàu có, rất gần với Ngạc Nam, ngược lại không tính là quá xa.

Thẩm Khước cẩn thận nhìn danh sách, những cái tên đó đa số đều xa lạ. Tầm mắt của nàng rất nhanh rơi xuống trên cái tên Tiêu Như Tranh.

“Tiêu Như Tranh, xoá bỏ. Những người khác thì theo ý của ngươi.” Thẩm Khước đưa danh sách cho Lục Nghị, ra hiệu nàng trả lại cho Vương Xích.

Vương Xích do dự một lát, nói: “Không mời Tiêu cô nương e rằng về tình về lễ đều không ổn.”

Thẩm Khước trầm mặc, nhẫn nại nghe hắn nói hết.

“Tiêu cô nương gần như là người thân duy nhất của Tiêu gia, hơn nữa năm đó phụ mẫu của Tiêu cô nương đều có ơn dưỡng dục đối với tiên sinh. Hơn nữa, hiện giờ buôn bán của Trầm Tiêu phủ chúng ta cùng với buôn bán trong tay Tiêu cô nương tương đối chặt chẽ có quan hệ lợi ích rất lớn.” Vương Xích từ đầu đến cuối đều cúi đầu, thanh âm cung kính mà không hèn mọn chậm rãi nói.

Thẩm Khước không cao hứng mím mím môi.

“Thôi, mời thì mời đi.” Thẩm Khước rầu rĩ nói.

Thẩm Khước lại thương lượng cùng Vương Xích rất nhiều chuyện khác trong yến hội, nàng phát hiện bất kể chuyện lớn nhỏ gì, Vương Xích này giống như đều có thể lo liệu không tồi. Nàng cũng trở nên yên tâm hơn.

“Vậy thì, mấy ngày này phiền toái ngươi rồi.” Thẩm Khước đứng dậy đi ra ngoài. Nàng đi được hai bước lại dừng lại, xoay người nhìn Vương Xích, kiên định nói: “Không mời Tiêu Như Tranh.”

“Cái gì?” Vương Xích kinh ngạc ngẩng đầu.

“Ta nói,” Thẩm Khước cong cong môi, “Không mời Tiêu Như Tranh, cho dù nàng tới cũng đuổi đi cho ta!”

Dứt lời, Thẩm Khước kéo tay Lục Nghị đi ra ngoài.

Vương Xích nhìn bóng dáng đi xa của Thẩm Khước có chút không phản ứng kịp, sao lại đã qua hơn nửa canh giờ, lại nói nhiều công việc khác như vậy, cuối cùng lại đột nhiên thay đổi chủ ý? Hắn lại ẩn ẩn cảm thấy thần thái cong môi vừa nãy trước khi đi của Thẩm Khước quả thực cực kỳ giống Thích Giác.

Lục Nghị lén liếc mắt nhìn Vương Xích, che miệng cười nói bên tai Thẩm Khước: “Cô nương, Vương Xích này còn đứng ở kia phát ngốc kìa.”

Thẩm Khước dừng bước chân, quan sát Lục Nghị từ trên xuống dưới một phen.

Lục Nghị bị nàng nhìn đến kì quái, vội hỏi: “Cô nương, nô tỳ nói sai cái gì sao?”

Thật sự là hầu hạ bên người Thẩm Khước quy củ vốn không nhiều, càng không có quy củ cái này có thể nói cái kia không thể nói, đặc biệt là tính tình vô cùng hoạt bát của Lục Nghị, lời nói càng không cố kỵ gì. Hiện giờ nàng đang cẩn thận hồi tưởng rốt cuộc mình đã nói câu nào không đúng rồi?

Thẩm Khước lắc đầu, tiếp tục đi về phía trước.

Nàng cảm thấy tuổi của Lục Nghị và Hồng Nê quả thực đều đã lớn, tuy nói tuổi kết thân của những nha hoàn này quả thật phải lớn hơn vài tuổi so với các chủ tử, nhưng nếu còn lưu lại bên người sẽ chậm trễ các nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »