) Đầu thỏ tiếng trung là 兔头, đầu trọc tiếng trung là 秃头. Đường Tuyết gõ nhầm hai từ đó:3
Lê Ngữ Băng gục xuống bàn, vùi đầu cười đến rung người, bả vai run rẩy dữ dội. Đường Tuyết có chút xấu hổ, "Cười nữa, cười nữa tớ liền phế bỏ phong hào của cậu, cho cậu đi làm một tiểu cung nữ, không, đi làm thái giám." (edit by wattpad jamjam1230)
Lê Ngữ Băng nghiêng mặt qua, gối lên cánh tay cười mỉm mà nhìn cô, mắt sáng như sao đêm, "Tớ thành thái giám, người khóc chính là cậu."
Đường Tuyết cũng không biết cái sự tự tin này của Lê Ngữ Băng lấy ở đâu ra. Được rồi, cô vẫn nên tiếp tục ăn đầu thỏ đi.
♣ ♣ ♣
Buổi tối trở về phòng ngủ, Đường Tuyết mua về chút đồ ăn khuya cho đám bạn cùng phòng, Hạ Mộng Hoan nhìn thấy đồ ăn, lập tức biến đổi trạng thái trở về, không diễn kịch cung đấu nữa, trở về ngốc bạch ngọt, vểnh cái chân lên, vui vẻ ở đằng kia gặm đầu thỏ, theo tiết tấu gặm đồ ăn của cô, chân từng chút từng chút một rung.
Vừa gặm vừa nói: "Đại vương, cuối tuần sau tranh tài tớ cùng với Liêu Chấn Vũ đi cổ vũ cho cậu, cuối tuần tớ rảnh."
Diệp Liễu Oanh cùng Triệu Cần cũng dơ tay tỏ ý bọn họ cũng rãnh.
Đường Tuyết gật đầu, "Tốt lắm, chẳng qua, hôm nay là ngày độc thân, tớ đột nhiên nhớ ra đã đáp ứng các cậu một chuyện."
"Chuyện gì?" Đám bạn cùng phòng nhao nhao nhìn về phía cô.
"Chính là đại hội xem mắt nha, quên rồi sao? Đội khúc côn cầu của trường tớ trai đẹp không ít, mang các cậu đi chọn hàng tốt."
"Hàaa...!" Diệp Liễu Oanh che ngực, "Hợp ý tớ quá đi! Đường Tuyết, tớ sau này theo cậu lăn lộn rồi."
"Không dám không dám, hai người các cậu thì sao? Triệu Cần có bạn trai rồi khẳng định sẽ không đi... Còn Mộng phi?"
"À......" Hạ Mộng Hoan tựa hồ là nghiêm túc suy tư một chút, cuối cùng lên tiếng, "Đại vương, trước tiên cậu cứ cho tớ báo danh đi."
——
Ngày hôm sau, Hạ Mộng Hoan cùng Liêu Chấn Vũ ăn cơm, trong lúc ăn vô tình nói đến chuyện bản thân muốn đi đại hội xem mắt, Liêu Chấn Vũ nghe xong, đùng một cái đem đũa đập lên bàn.
"Không cho cậu đi."
Hạ Mộng Hoan cúi đầu khuấy khuấy cơm lẫn lộn trong thạch oa (*), nhỏ giọng nói, "Tại sao không thể đi vậy?"
(*) Thạch oa: nồi đá. Như cái nồi này nè mọi người
"Hạ Mộng Hoan, có phải cậu mất trí nhớ rồi hay không? Cậu làm chuyện gì với tôi cậu quên rồi sao? Thế mà vẫn muốn đi xem mắt?"
"Tôi..."
"Lương tâm của cậu không biết đau phải không!" Liêu Chấn Vũ vẻ mặt lên án.
"Thế nhưng mà, tôi nghe nói nam sinh đội bóng đều là cơ bụng tám múi, dáng người đặc biệt tốt."
Liêu Chấn Vũ há to miệng, không biết nói thêm gì, cuối cùng buồn bực mà nghiêng đầu, "Cậu muốn bức chết tôi chứ gì."
♣ ♣ ♣
Buổi tối Hạ Mộng Hoan trở lại phòng ngủ, nói với Đường Tuyết, cô không muốn đi xem mắt nữa.
"Được" Đường Tuyết gật gật đầu, xoay qua chỗ khác vỗ vỗ bả vai Diệp Liễu Oanh, "Ba người chỉ còn lại một người, đồng chí Diệp Liễu Oanh, cậu biết như vậy là ý gì không?"
"Ý gì?"
"Là như này, hiện tại không còn gọi là xem mắt nữa rồi, là tuyển tú."
Diệp Liễu Oanh: Ha ha ha ha ha!
Đường Tuyết chụp hình cho Diệp Liễu Oanh, chụp xong ảnh, bốn con người tụm chung lại một chỗ photoshop hơn nửa ngày. Đương nhiên các cô cũng không phải cố ý muốn gạt người. Đầu năm nay mấy cô gái đăng ảnh chụp không pts một cái, cảm giác giống như là đi ra ngoài không mặc quần áo, một chút cảm giác an toàn cũng không có.
Làm xong ảnh, Đường Tuyết gửi cho Lê Ngữ Băng.
Phản ứng đầu tiên của Lê Ngữ Băng: Cậu đổi bạn cùng phòng rồi hả?
Đường Tuyết: Không có, chính là Diệp Liễu Oanh, cậu gặp qua rồi mà.
Lê Ngữ Băng: Cậu ấy người thật so với ảnh mập hơn 30 cân nhỉ?
Đường Tuyết: Lê Ngữ Băng, cậu biết bí quyết để sống lâu là gì không?
Lê Ngữ Băng: Nói ít làm nhiều. # nhu thuận #
Lê Ngữ Băng rất trực quan mà cảm nhận được uy lực tà thuật của pts, cảm giác... gây chấn động đấy.
Chẳng qua, nếu như muốn cậu chọn lựa giữa bạn gái và huynh đệ, cậu tất nhiên là đạo nghĩa không thể chùn bước mà chọn bạn gái rồi, vì vậy cũng không có nhiều lời, lặng yên đem ảnh chụp gửi cho đám Tưởng Thế Giai.
Đội bóng cẩu độc thân nhìn thấy ảnh chụp đều sôi trào, đều chạy đến tìm cậu, hỏi lung tung này kia.
Lê Ngữ Băng phiền muộn không thôi. Cậu chỉ là người truyền lời, tin tức biết được cũng rất ít. Huống chi cậu muốn sống thì không được làm lộ quá nhiều tin tức ra ngoài. Lê Ngữ Băng vì muốn đơn giản hoá việc khai thông, lại phát triển một cái hạ tuyến truyền lời người, liên hệ cùng Tưởng Thế Giai, để Tưởng Thế Giai cùng những người khác câu thông, cùng nhau chọn ngày xem mắt, à không, là chọn thời gian cùng địa điểm tuyển tú.
Tưởng Thế Giai tạo mội tài khoản wechat, tài khoản thay đổi cùng với ảnh đại diện là hình Băng ca, mỗi ngày bản thân tự biên soạn ghi chép của cuộc hội thoại, screenshots chia sẻ cho các huynh đệ, làm như vậy vài ngày, cảm giác tinh thần mình có chút không bình thường rồi.
Cũng may cố gắng không phí công, hiệu quả rõ rệt, các huynh đệ đội bóng đều bị hắn lừa gạt, hắn kẹp ở trong đó đánh tin tức sai. Tuyển tú ngày ấy, những người khác đều cho rằng địa điểm gặp mặt là quán bar, từng người một ăn mặc dạng chó hình người đi quán bar, chỉ có Tưởng Thế Giai, ăn mặc dạng chó hình người đi quán cà phê. Địa điểm ước định chính thức.
Hô ha ha ha! Nữ thần ta đến rồi!
Tưởng Thế Giai phóng tới quán cà phê, liếc nhìn Đường Tuyết cùng Băng ca, ngồi cùng bàn với hai người là một nữ sinh béo ị.
"Này, Tưởng Thế Giai, bên này" Đường Tuyết hướng cậu vẫy vẫy tay, chờ Tưởng Thế Giai đi qua, cô chỉ chỉ nữ sinh béo ị nói, "Đây là bạn cùng phòng của tôi, Diệp Liễu Oanh... Sao chỉ có một mình cậu vậy, những người khác đâu rồi?"
Tưởng Thế Giai nhìn ảnh chụp trong màn hình điện thoại di động, rồi lại nhìn người trước mắt, chênh lệch quá lớn.
Không, đây không phải là sự thật.
Vận mệnh vì sao lại đối đãi với tôi như thế.
Băng ca, cậu là đồ đại lừa gạt!
*edit by jamjam1230