Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Lượt đọc: 2977 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Văn Án. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 71 Chương 72 Chương 75 Chương 76 Chương 80 Chương 81 Chương 86 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »
Chương 125
sinh bệnh cũng hạnh phúc.

❊ ❊ ❊

Hoàng Thiên Tứ cắn răng, thân thể run run, môi muốn nói lại không thể phát ra lời.

"Thiên Tứ, anh làm sao vậy?" Thích Vi Vi thấy anh như thế liền hoảng hốt, không biết làm gì...

"Vi Vi, mau lên, mau gọi xe cấp cứu đi." Đàm Tiếu Tiếu ở bên nhắc nhở, nhìn dáng vẻ của anh không tốt lắm.

"Ừ ừ..." Thích Vi Vi cuốn quít lấy di động. "Chúng tôi cần một chiếc xe cấp cứu."

Rất nhanh, xe cấp cứu đã đến. Bác sĩ cùng y tá vội vào kiểm tra thân thể cho anh rồi nâng lên xe

"Ai là người nhà xin đi cùng chúng tôi."

"Là tôi... " Thích Vi Vi nói, lại lo lắng quay nhìn Đàm Tiếu Tiếu: "Mình đi trước, cậu cẩn thận nhé."

"Chúng ta cùng đi." Đàm Tiếu Tiếu nói, bản thân cô cũng không yên tâm.

"Được không?? " Thích Vi Vi nhìn cô, ngàn vạn lần cô đừng xảy ra chuyện.

"Nhanh lên, đừng chậm trễ." Bác sĩ thúc giục: "Hiện tại mạng người quan trọng."

Lúc này, Thích Vi Vi mới lôi kéo tay cô lên xe, Vi Vi nắm chặt tay anh, nhìn vẻ mặt thống khổ, cô nhẹ giọng an ủi: "Thiên Tứ, anh không có việc gì đâu, chúng ta đang tới bệnh viện, sẽ không sao hết."

Anh thống khổ nắm chặt lấy tay cô, cô rất đau nhưng lại không rên tiếng nào.

"Bác sĩ, anh ấy ruốt cuộc là làm sao vậy?" Đàm Tiếu Tiếu nhịn không được hỏi.

"Chuyện này tôi không chắc, cần phải đến bệnh viện kiểm tra mới có kết quả." Bác sĩ nói, nhưng còn có một câu ông chưa nói, nhìn bộ dạng thống kể như vậy xem ra rất khó chịu.

Thích Vi Vi khẩn trương hỏi: "Bác sĩ, có phải có chuyện gì không?"

"Tôi cũng không biết, nhưng các cô không cần lo lắng quá, không có việc gì đâu." Bác sĩ an ủi, chưa có kết quả nên chỉ có thể nói như vậy.

Tới bệnh viện, nhìn thấy anh bị đẩy vào trong, hai cô khẩn trương chờ ở bên ngoài, cũng hơn một tiếng, bác sĩ mới đi ra.

"Bác sĩ, bây giờ anh ấy sao rồi?" Thích Vi Vi lập tức hỏi.

"Đã qua cơn nguy hiểm nhưng cần phải kiểm tra cụ thể." Bác sĩ nói.

"Cảm ơn bác sĩ." Nghe được anh không có việc gì, cô mới thở phào, nói với Đàm Tiếu Tiếu: "Mình đưa cậu về, sau đó mình sẽ ở lại chăm sóc anh ấy."

"Không cần, cậu cứ ở đây đi. Mình đã gọi cho Lý Tường, anh ấy sẽ đến đón mình." Đàm Tiếu Tiếu nói.

"Như vậy cũng tốt. Chúng ta vào xem anh ấy thế nào." Thích Vi Vi đỡ cô đi vào phòng bệnh, liền thấy sắc mặt anh trắch bệch nằm ở trên giường, trên tay còn đang truyền nước biển, nhưng vẻ mặt đã không còn đau đớn.

"Thiên Tứ ngủ rồi, chúng ta không nên quấy rầy, ở bên ngoài chờ thì tốt hơn." Đàm Tiếu Tiếu nhỏ giọng nói.

"Ừ." Thích Vi Vi nhẹ nhàng đi ra ngoài cửa, liền thấy Lý Tường vội vã chạy vào bệnh viện, thấy bọn họ liền hỏi.

"Rốt cuộc sao lại thế này, Vi Vi, bạn của em bị gì vậy?"

"Em cũng không biết, đang đợi bác sĩ kiểm tra. Anh đưa Tiếu Tiếu về trước, không nên để cô ấy mệt mỏi." Thích Vi Vi nói.

"Ừ." Lý Tường cẩn thận đỡ lấy Đàm Tiếu Tiếu, nói: "Có chuyện gì cần thì nói cho chúng tôi biết, anh cùng Tiếu Tiếu sẽ giúp em."

"Cảm ơn." Thích Vi Vi gật đầu.

"Vi Vi, cậu cũng nên chú ý sức khỏe, có tin tức gì thì gọi cho mình." Đàm Tiếu Tiếu đưa tay ra dấu động tác gọi điện thoại.

Hoàng Thiên Tứ cảm thấy cả người vô lực, chậm rãi mở mắt liền thấy mình đang ở bệnh viện. Bên cạnh còn có Vi Vi nằm ngủ gà ngủ gật. Xem ra cô đã chăm sóc mình rất mệt rồi, anh nhẹ nhàng rút tay, không muốn cô tỉnh giấc.

Thích Vi Vi vừa nhấc đầu liền nhìn thấy anh đã tỉnh, lập tức hỏi: "Anh Thiên Tứ, đã tỉnh rồi, cảm thấy thế nào?"

"Vi Vi anh không sao, vất vả cho em rồi."

Hoàng Thiên Tứ nhớ lại lúc nãy mình đột nhiên cảm thấy rất đau đớn mới hỏi: "Anh bị làm sao vậy?"

"Bác sĩ còn kiểm tra, nhưng em nghĩ do anh quá mệt mỏi nên mới như vậy. Anh Thiên Tứ, anh không nên liều mạng làm việc như vậy." Thích Vi Vi dặn dò anh.

"Đã biết." Anh cười, gật đầu. Nếu mình không liều mạng làm việc thì làm sao cho cô một cuộc sống tốt đẹp đây.

"Anh Thiên Tứ, nhất định anh đói bụng rồi. Anh nằm nghỉ đi, em đi mua chút đồ ăn cho anh, anh muốn ăn gì?" Thích Vi Vi hỏi.

"Mua cháo Bát Bảo đi." Anh nói, thật ra anh không muốn ăn, nhưng anh biết cô cũng chưa có ăn gì.

"Được, em sẽ trở lại nhanh thôi." Cô nói, nhưng cô hiểu được dụng ý của anh, bởi vì cháo Bát Bảo là món cô thích ăn nhất.

Cẩn thận đút anh ăn từng muỗng một. Hoàng Thiên Tứ băn khoăn, muốn tự mình ăn.

"Vi Vi, anh muốn tự mình ăn."

"Em làm tốt hơn. Anh đang truyền nước, không tiện." Vi Vi tiếp tục đút anh ăn.

Anh cũng ngoan ngoãn ăn từng muỗi, nhìn cô đột nhiên nói: "Cảm giác thật là hạnh phúc."

"Đương nhiên hạnh phúc. Không cần tự mình ra tay mà." Thích Vi Vi cố ý không hiểu.

"Về sau anh sẽ chăm cho em." Hoàng Thiên Tứ cười nói, sinh bệnh cũng rất tốt, có cô cẩn thận chăm sóc.

"Em không muốn bị bệnh đâu, anh muốn em bị bệnh sao?" Thích Vi Vi cố ý trừng mắt, liếc anh, thấy nước biển sắp truyền hết.

"Em đi kêu y tá."

Y tá vừa giúp anh tháo kim ra, lúc sau anh đã muốn rời giường.

"Anh làm gì? Phải nằm xuống nghỉ ngơi." Y tá lập tức nói.

"Tôi thấy khỏe rồi, tôi muốn xuất viện. Ngày mai còn phải đi làm." Hoàng Thiên Tứ nói, ngày mai còn có một cuộc họp rất quan trọng, huống chi bây giờ anh cũng không thấy đau.

"Không được. Sức khoẻ quan trọng hay là công việc quan trọng? Bác sĩ nói anh không thể xuất viện, còn phải làm kiểm tra cẩn thận." Y tá nghiêm khắc nói.

"Còn phải kiểm tra gì nữa? Cô xem, tôi không phải rất tốt sao? Cũng không còn đau nữa." Hoàng Thiên Tứ nói.

"Không phải anh nói hay tôi nói là được. Mà đó là lời bác sĩ. Nếu muốn xuất viện thì chờ ngày mai hỏi bác sĩ đi." Y tá không nể tình nói.

"Anh Thiên Tứ, em biết anh là không muốn ở đây nhưng nên nghe theo lời y tá đi anh." Thích Vi Vi ở bên nói, kỳ thật cũng muốn anh nên làm kiểm tra sức khoẻ thật tốt, mới thật sự yên tâm.

"Được rồi, nghe lời em vậy." Lúc này Hoàng Thiên Tứ mới ngoan ngoãn nằm xuống.

"Xì..." Y tá nhịn không được nở nụ cười: "Vẫn là lời của bạn gái tốt hơn."

Thích Vi Vi có chút không tự nhiên, nhưng anh lại mang vẻ mặt tươi cười.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Văn Án. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 71 Chương 72 Chương 75 Chương 76 Chương 80 Chương 81 Chương 86 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »