Gió không ngừng thổi, kèm theo sự ngột ngạt khó chịu, thổi qua khu công viên ẩm ướt, trên con đường vắng vẻ chỉ có hai người đang đứng đối mặt nhau, kim đồng hồ vẫn quay đều, chầm chậm mang theo thời gian trôi.
Lồng ngực cậu ngày càng đau đớn, những lời cô nói bên tai bắt đầu trở nên mơ hồ, tri giác dần dần tê liệt, nhịp tim ngày một nhanh hơn, càng rối loạn hơn, trong nháy mắt cậu cảm thấy tim mình như vỡ tan…
☆ ☆ ☆
Sâm Đề giật mình tỉnh giấc.
Vén chăn ngồi dậy, cơn ác mộng vừa nãy làm cho cả người cậu nhễ nhại mồ hôi, quay đầu nhìn chiếc đồng hồ đặt trên tủ đầu giường, giờ là hai giờ ba mươi phút sáng, cậu lật chăn ra, bước xuống giường, đi đến mở một cánh cửa sổ ra, chăm chú nhìn lên ánh trăng đêm.
Năm lần mơ thấy cùng một cơn ác mộng, khung cảnh trong mơ vẫn rõ ràng như chỉ vừa mới xảy ra, đặt tay lên phần ngực trái đang âm ỉ đau, thở ra một hơi, trong lòng cậu thầm hạ quyết tâm…
☆ ☆ ☆
Suốt mây tháng gần đây, nỗi đau thất tình vẫn giày vò tôi không ngừng, tôi nhận ra mình không thể nào xua đi hình bóng của Tạ San trong lòng, cô ấy hoàn toàn chiếm hữu đầu óc tôi, không thế xua đi…
Tôi nhảy theo giai điệu vang lên bên tai, giờ này trong phòng tập chỉ còn mình tôi, một mình đứng giữa căn phòng bốn bề đều là những tấm gương lớn, cơ thể tôi đong đưa theo nhịp thở.
“Sao mà… Mình vẫn thấy có chỗ nào đó chưa đúng nhỉ?”
Tôi ngừng động tác, rảo bước đến chỗ chiếc đài đang đặt ở góc phòng, tắt nhạc đi.
Một ý niệm đột nhiên thoáng qua trong đầu tôi, tôi chuyển kênh nghe đài, quay về chỗ cũ, nhắm mắt thả lỏng cơ thể rồi từ từ nhớ lại từng bước nhảy ban nãy, thử ngẫm xem vấn đề ở đâu…
☆ ☆ ☆
“Tiếp theo là bài hát dành tặng cho bạn…”
Trong phòng thu âm, Khả Đệ ngồi trước microphone, cô tháo tai nghe xuống, đưa tay thao tác trên bàn điều khiển, chuyển sang chế độ phát nhạc. Tranh thủ thời gian nghỉ, cô rút từ trong túi áo ra một cuộn băng ghi âm, ngơ ngẩn nhìn nó…
Vươn tay định lấy chiếc cốc trên giá nhưng lại vô tình làm đổ chồng băng đĩa CD cao ngất trên đầu tủ, lúc này cô mới bừng tình, vội đứng dậy dọn dẹp đống hỗn loạn trên mặt đất. Trong lúc xếp lại đĩa, cô chợt chú ý đến bìa của một chiếc CD trong số đó…
“Bản giao hưởng số 8?”
Chợt nhớ đến những lời cuối La Kỳ nói với mình, cô ấy lặng đi một lát rồi bỗng mỉm cười…
☆ ☆ ☆
Giai điệu hỗn loạn không hề theo một quy tắc nào vang vọng khắp quán bar, cô gái đang ngồi một mình bên chiếc bàn tròn, vừa lắc viên đá trong chiếc ly thủy tinh, vừa uống loại rượu pha cực chua, tựa như đang chờ đợi ai đó.
Trời vừa tảng sáng, mới nãy chiếc ghế đối diện với Phó Lỗi Nhã vẫn chưa có ai ngồi, chỉ có vài chú bướm bay lượn bên ngoài khung cửa kính, lúc này đây, một chàng trai khoác trên mình chiếc sơ mi sọc bước đến và ngồi xuống.
“Cuối cùng anh cũng xuất ngũ rồi… Em nhớ anh lắm.”
Hai người mỉm cười nhìn nhau, chàng trai lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp màu đỏ, nhỏ bé nhưng rất tinh xảo, đưa cho Phó Lỗi Nhã. Khoảnh khắc mở chiếc hộp ra, trên mặt cô lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Trong hộp là một chiếc nhẫn bạc tuyệt đẹp.
“Sinh nhật vui vẻ.” Chàng trai nói.
“Anh có biết… tặng thứ này có ý nghĩa gì không?” Phó Lỗi Nhã hỏi người đối diện, chàng trai gật đầu đầy kiên định.
Sao thế này… Lẽ ra cô phải cảm thấy rất vui mới đúng, nhưng trong khoảnh khắc ấy, cô ấy đã do dự…
Đây chẳng phải thứ mình mong đợi bấy lâu nay sao? Cô nghi hoặc tự hỏi, giờ đây, khi giấc mơ đã trở thành sự thật, cô lai mơ hồ không rõ, đây có thật là thứ mà cô ấy vẫn hằng mong muốn hay không?
☆ ☆ ☆
Liệu có phải… “giấc mơ” luôn kèm theo sự sợ hãi?
Giấc ngủ là một quá trình đầy quy luật, ngủ nồng, ngủ sâu, ngủ rất sâu, sau đó lại quay về giai đoạn ngủ nồng, khi một người rơi vào trạng thái “Cử động mắt nhanh”*, sóng não của người đó sẽ tương tự như trạng thái tỉnh táo.
Sau đó, họ sẽ bị rơi vào một giấc ngủ rối loạn, không có quy luật.
Trạng thái mơ không chỉ phát sinh trong khi ngủ, nhiều lúc, ngay cả khi đang rất tỉnh táo, con người vẫn có thể tự tạo cho mình một giấc mơ vô cùng rõ ràng, chỉ là chính họ cũng không thể nào khống chế được nó.
Có lẽ nó chỉ ra rằng, con người, vì sợ hãi phải đối mặt với những mất mát trong thực tế, mà tự xây cho mình một bức tường kiên cố bằng mật ngọt để tránh xa sự bất an của mình?
☆
Rapid eye movement (REM) là một trong năm giai đoạn trong chu kỳ giấc ngủ của con người, trong giai đoạn này, nhiệt độ cơ thể, nhịp tim, nhịp thở và huyết áp đều tăng lên, nhãn cầu chuyển động nhanh qua lại, trong khi cơ tay chân tạm thời không hoạt động. Những giấc mơ thường xuất hiện trong giai đoạn này.
☆
Chúng ta có thật sự phân biệt được đâu là mộng ảo và đâu là thực tại? Hay ta chỉ đang tự lừa mình dối người mà thôi?
☆ ☆ ☆
“Tất cả những gì cậu làm suốt thời gian qua, tới cuối cùng đều sẽ bị một người khác thay thế…”
“Dù là như thế cũng không sao ư?”
Từng lời nói của chị chủ quán bar không ngừng vang lên trong đầu Sâm Đề. Lúc này, cậu đang phóng mô tô như bay trên đường, lồng ngực ngày càng đau đớn, hôm nay chính là ngày mà Phó Lỗi Nhã cùng với bạn trai cô ấy, cũng là một người bạn cũ của cậu, được gặp lại nhau.
Nhiệm vụ của cậu đã xong rồi, cậu đã tận tình tận nghĩa rồi.
Thật ra, vừa nhập ngũ chưa được bao lâu, bạn trai của Phó Lỗi Nhã đã bắt đầu dan díu với một cô gái khác, khi bị phát hiện, hắn năn nỉ Sâm Đề đừng nói cho Phó Lỗi Nhã biết, đó chỉ là một phút nhất thời mà thôi.
Thế nhưng cô gái kia lại khăng khăng quấn chặt lấy hắn, không tài nào dứt ra được, hắn sợ rằng nếu Phó Lỗi Nhã biết được nhất định sẽ không tha thứ cho hắn, vì thế cố ý tạo thêm một số điện thoại mới, chiếc cũ gửi lại chỗ Sâm Đề, để hắn có thể toàn tâm toàn ý giải quyết chuyện kia.
Ban đầu Sâm Đề cũng rất tức giận, nhưng nghĩ lại, nếu như Phó Lỗi Nhã biết được chắc sẽ rất đau lòng, như thế đối với ai cũng không tốt. Nếu như mình từ chối… Lỗi Nhã liệu có suy sụp không?
Món đồ trong túi… có lẽ đã chẳng còn thích họp để gửi đi rồi nhỉ?
Cũng tốt thôi. Sâm Đề cười khổ, cơn đau trong lồng ngực tăng dần, ý thức của cậu cũng trở nên mơ hồ…
Không sao… như vậy đã là đủ rồi.
Không biết từ lúc nào, bản thân đã trở thành một người không nên xuất hiện nữa. Dù sao cũng không phải cậu chưa từng thử qua, chỉ có điều, sự thật đã hiển hiện ngay trước mắt, là người ấy chứ không phải cậu.
Có sao đâu… Chỉ cần sau này cô ấy có thể hạnh phúc là được rồi.
Như thế đã đủ rồi…
Một tiếng phanh gấp vang lên, chiếc xe mô tô trượt dài tiên mặt đường, cả người cậu văng ra ngoài, chiếc xe tải ngược chiều không phanh kịp… Sau đó… đám đông xúm lại… nhìn một người đang nằm trên mặt đường, xung quanh máu chảy lênh láng…
Một chú bướm đỏ bay đến, đậu lên chiếc mũ bảo hiểm vỡ…
☆ ☆ ☆
“Em sao thế?”
Con tim Phó Lỗi Nhã thắt lại, kinh sợ trước chân tướng mà bạn trai mình vừa chính miệng thừa nhận, cô vô thức siết chặt chiếc hộp trong tay.
Thì ra… suốt thời gian qua, người cùng cô trao đổi từng mẩu tin nhắn, lắng nghe tâm sự mỗi ngày, trao cho cô những lời ngọt ngào đều là một người khác, cô có cảm giác… ngay từ đầu, cô đã bị coi như một đứa ngốc.
“Anh chỉ không muốn em đau khổ mà thôi.” Tên bạn trai cô nói.
“Cho nên chiếc nhẫn này… chỉ là quà bồi thường cho việc đó thôi sao?” Cô vặn hỏi, vành mắt cũng bắt đầu đỏ hoe.
“Chẳng phải bây giờ anh đã thú nhận hết với em rồi sao? Đó chính là vì anh yêu em đấy chứ.”
“Em chỉ muốn hỏi anh một việc… Anh có từng nghĩ đến cảm xúc của Sâm Đề không?”
Hắn im lặng.
“Em… Em yêu anh mà, đúng không?” Trầm ngâm một lúc lâu, hắn mới hỏi ngược lại, như thể đang muốn đè nén sự lo lắng trong lòng.
“Trước đây… em đã từng nghĩ như thế.”
“Nhưng giờ phút này em mới nhận ra rằng, thứ mà em mong chờ nào phải một ảo ảnh không chạm đến được.”
“Em xin lỗi.”
Phó Lỗi Nhã đứng dậy, bỏ lại chiếc hộp trên bàn, quay mặt đi thẳng…
Đẩy cánh cửa quán bar ra, lúc này trong đầu cô chỉ còn lại hình ảnh của người đó, người luôn âm thầm quan tâm đến cô, những hy sinh bao năm qua của người ấy, thậm chí chỉ vì lo cho cô, không muốn cô buồn, mà âm thầm nhận lấy tất cả khổ đau về mình.
Cô thật sự muốn mắng cho người đó một trận, nhưng đồng thời cũng rất muốn được gặp người đó, trên con đường tấp nập xe cộ qua lại, Phó Lỗi Nhã vội vàng rút điện thoại ra gọi nhưng đầu dây bên kia không có phản ứng…
Sao mà ngay cả điện thoại cũng không gọi được chứ? Cô cảm thấy kì lạ, ngay khi vừa cúp máy thì một số điện thoại khác lại gọi đến…
“ A lô, Vương Đinh à? Cậu… Sao cơ? Tông xe?!”
Trong giây lát, cô lặng người bàng hoàng…
☆ ☆ ☆
Tiếng còi xe cảnh sát réo liên hồi trên con đường đông đúc, tại hiện trường, chiếc xe gắn máy hỏng nặng đang nằm bên đường, xe cảnh sát đậu ngay gần đó, người tài xế xe tải đang thuật lại sự tình với viên cảnh sát.
Ba người Khả Đệ, Lặc và tôi đứng đó, trong lòng nóng như lửa đốt, chỉ mong xe cứu thương có thể đến nhanh hơn, cả ba đứng ngồi không yên như kiến bò trong chảo. Không lâu sau, một cô gái khác cũng vội vàng chạy đến đây.
Phó Lỗi Nhã tháo mũ bảo hiểm, vừa xuống xe lập tức chạy vội qua chỗ chúng tôi.
Nhìn thấy người đang nằm bất tỉnh nhân sự trên mặt đất, cô ấy không ngăn được nước mắt rơi như mưa, miệng không nói nên lời, bước chân lảo đảo, từng bước, từng bước đi đến bên người đó… Cô ấy khuỵu người xuống, đỡ lấy người nằm trên đất, khuôn mặt của cậu ấy lúc đó nhuộm đầy máu…
Trong chiếc túi rơi cạnh xe mô tô, một góc giấy vẽ thấp thoáng lộ ra.
Cô ấy mơ hồ nhìn thấy tên mình trên đó, bèn bước đến lấy tập giấy ra. Trên tờ giấy vẽ là một chú bướm đang tung cánh bay lượn, góc trái còn viết dòng chữ:
“Sinh nhật vui vẻ, Lỗi Nhã.”
Nước mắt lại một lần nữa lã chã tuôn rơi.
Cô ấy nhẹ nhàng vươn tay vuốt vấy khuôn mặt đầy thương tích của Sâm Đề, chăm chú nhìn vào khuôn mặt lấm lem bùn đất ấy.
“Tớ đã hiểu nỗi lòng của cậu rồi… Tớ đã hiểu rồi, đó là giấc mơ của cậu phải không? Thế nên… cậu phải sớm tỉnh lại đấy!”
“Tại sao cậu lại phải gánh vác hết mọi thứ như thế? Tại sao lại không nói với tớ từ đầu? Vốn dĩ cậu đâu cần phải làm cái bóng của người khác như thế!”
“Cậu đừng cứ mãi gánh chịu mọi khổ đau như thế chứ!” Cô ấy vùi mặt vào ngực Sâm Đề, khóc nức nở.
Một cơn gió vụt qua, cuốn lấy tờ giấy vẽ trên tay cô ấy, xoay vài vòng trên không trung rồi thổi nó bay đi xa tít…
Bươm bướm luôn vậy, chỉ đậu lại một lúc, ta sẽ không bao giờ biết được sau khoảnh khắc đó nó sẽ bay đến nơi nào…