Lão Đại Là Nữ Lang

Lượt đọc: 27144 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 27-2 Chương 28 Chương 28-2 Chương 29 Chương 29-2 Chương 29-3 Chương 30 Chương 31-1 Chương 31-2 Chương 32 Chương 32-2 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 108-4 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 110-3 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 118-2 Chương 118-3 Chương 118-4 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 122-4 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 127-2 Chương 127-3 Chương 128-1 Chương 128-2 Chương 128-3 Chương 128-4 Chương 129-1 Chương 129-2 Chương 129-3 Chương 129-4 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 132-4 Chương 132-5 Chương 133 Chương 133-2 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 138-3 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 140-3 Chương 140-4 Chương 140-5 Chương 140-6 Chương 141 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 141-4 Chương 141-5 Chương 142 Chương 142-2 Chương 142-3 Chương 142-4 Chương 143 Chương 143-2 Chương 143-3 Chương 143-4 Chương 144 Chương 144-2 Chương 144-3 Chương 145 Chương 145-2 Chương 145-3 Chương 146 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148 Chương 148-2 Chương 148-3 Chương 149 Chương 149-2 Chương 149-3 Chương 149-4 Chương 149-5 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 150-4 Chương 150-5 Chương 151 Chương 151-2 Chương 151-3 Chương 151-4 Chương 151-5 Chương 151-6 Chương 152 Chương 152-2 Chương 152-3 Chương 152-4 Chương 152-5 Chương 152-6 Chương 153 Chương 154 Chương 154-2 Chương 154-3 Chương 154-4 Chương 155 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 155-4 Chương 155-5 Chương 156 Chương 156-2 Chương 156-3 Chương 156-4 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158 Chương 158-2 Chương 158-3 Chương 158-4 Chương 158-5 Chương 158-6 Chương 159 Chương 159-2 Chương 159-3 Chương 159-4 Chương 159-5 Chương 159-6 Chương 159-7 Chương 160 Chương 160-2 Chương 160-3 Chương 160-4 Chương 160-5 Chương 161 Chương 161-2 Chương 161-3 Chương 161-4 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 166-3 Chương 166-4 Chương 166-5 Chương 166-6 Chương 167 Chương 167-2 Chương 167-3 Chương 167-4 Chương 168
Tiến »
Chương 154
(năm) (1)

❊ ❊ ❊

Thuyền đậu ở bến tàu, đã gần tối nhưng trên bờ vẫn có tiếng người nói ồn ào.

Đẩy cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, thuyền bè san sát, xa xa là những dãy núi xanh thẳm nối tiếp nhau tựa như sóng nước dập dềnh. Trời chiều đã ngả về tay, ánh sáng vàng nhàn nhạt dịu dàng bao phủ khắp thành quách trong sơn cốc, phía chân trời đã xuất hiện mấy ngôi sao.

Người bán rong gánh đòn gánh đi qua, mời chào rau dưa củ quả. Trời cuối xuân, trăm hoa đua nở, người phụ nữ mặc áo vải thô màu lam vác một chiếc rổ toàn hoa nhài, hoa sơn chi tươi.

Dù cách rất xa nhưng vẫn có thể ngửi được hương thơm ngào ngạt lẫn vào không khí.

Phó Vân Chương tựa vào thành giường trước cửa sổ, ngồi xếp bằng, tóc dài kéo sang một bên, mặc một chiếc áo bào cổ chéo bằng lụa Hàng Châu, vạt áo mở rộng, lộ ra trung y bằng lụa trắng bên trong, tay y cầm một cuốn sách nhưng lại không mở ra xem.

Y ngồi nhìn mặt sông lấp loáng, chỉ ngồi không như vậy hồi lâu, thấy chiều hôm dần buông xuống, khói bếp trong núi bốc lên khắp nơi, tiếng người ồn ào cũng xa dần.

Bến tàu đông đúc cả ngày cuối cũng cũng yên tĩnh trở lại.

Người ta bảo "Gần quê lòng lại thêm lo lắng" [1], y chẳng phải người về quê nhưng sau khi rời khỏi Hồ Quảng, không hiểu sao lại có cảm giác mê mang và sợ hãi, không biết rốt cuộc nên đi đâu về đâu.

[1] Trích "Độ Hán giang" của Lý Tần, bài thơ nói về tâm tình của người xa xứ về quê, càng về đến gần lại càng lo lắng sợ hãi, không dám hỏi thăm khách qua đường. Bản dịch trên thivien.net. Sơn tra đã chín từ lâu, quả đỏ ánh vàng lấp lánh. Trong hai phong thư liên tiếp gần đây, Phó Vân anh đều hỏi y ngày về.

Y trốn tránh, bảo phong cảnh trên đường rất đẹp, muốn đi chơi thêm mấy ngày, thực ra nếu không cố tình lần lữa thì đã về từ lâu rồi.

Liên Xác đẩy cửa bước vào, đốt hương vòng đuổi muỗi ở góc khoang thuyền. Thời tiết ấm lên, cạnh bờ sông rất nhiều muỗi, vo ve khiến người ta đau đầu.

Phó Vân Chương bảo hắn lấy cổ cầm ran, đặt ngang trên đầu gối, ngón tay khẽ lướt trên dây đàn.

Ánh trăng tràn ra như nước chảy, trong đêm tĩnh lặng, tiếng đàn thanh lãnh bi thương.

Liên Xác không thể không đứng lại lắng nghe. hắn không hiểu âm luật nhưng cũng có thể cảm nhận được sự nặng nề trong tiếng cổ cầm, khiến hắn không dám thở mạnh, sợ quấy nhiễu tiếng đàn kỳ ảo, trong sáng, thanh tao ấy.

Bên bờ sông, chín con ngựa to khỏe chạy băng băng, xé rách bóng đêm yên tĩnh.

Vó ngựa đạp vang như sấm rền.

Tới bến tàu, nghe loáng thoáng thấy tiếng đàn cất lên từ một con thuyền trên mặt nước, người cầm đầu khoác áo choàng siết cặt dây chương, ra hiệu cho tùy tùng phía sau dừng lại, nghiêng tai lắng nghe.

Mọi người vội hô lên một tiếng dừng ngựa lại, im lặng.

trên thuyền, Phó Vân Chương bỗng nhiên nghe thấy tiếng tiêu từ trên bờ bay tới.

Khúc nhạc y tấu lên chính là "Bá Nha điệu Tử Kỳ" [2], là một khúc nhạc gửi gắm nỗi muộn phiền thương nhớ, triền miên lâm li, thê lương bi ai uyển chuyển, cộng thêm sự thẫn thờ trong tâm hồn y lúc này, tiếng đàn càng thêm phần sầu bi, khiến người nghe như đứt từng khúc ruột.

[2] Chuyện Bá Nha - Tử Kỳ chắc ai cũng biết rồi, không nhắc nữa nhé, đây là khúc nhạc nói về chuyện Bá Nha đàn bên mộ Tử Kỳ, sau đó đập vỡ đàn, thề không đàn nữa vì mất đi tri âm. Liên Xác nghe chẳng hiểu gì nhưng nước mắt vẫn rơi lã chã, một chốc lại đưa tay lên lau mắt.

IMG
IMG
IMG

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 27-2 Chương 28 Chương 28-2 Chương 29 Chương 29-2 Chương 29-3 Chương 30 Chương 31-1 Chương 31-2 Chương 32 Chương 32-2 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 108-4 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 110-3 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 118-2 Chương 118-3 Chương 118-4 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 122-4 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 127-2 Chương 127-3 Chương 128-1 Chương 128-2 Chương 128-3 Chương 128-4 Chương 129-1 Chương 129-2 Chương 129-3 Chương 129-4 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 132-4 Chương 132-5 Chương 133 Chương 133-2 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 138-3 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 140-3 Chương 140-4 Chương 140-5 Chương 140-6 Chương 141 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 141-4 Chương 141-5 Chương 142 Chương 142-2 Chương 142-3 Chương 142-4 Chương 143 Chương 143-2 Chương 143-3 Chương 143-4 Chương 144 Chương 144-2 Chương 144-3 Chương 145 Chương 145-2 Chương 145-3 Chương 146 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148 Chương 148-2 Chương 148-3 Chương 149 Chương 149-2 Chương 149-3 Chương 149-4 Chương 149-5 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 150-4 Chương 150-5 Chương 151 Chương 151-2 Chương 151-3 Chương 151-4 Chương 151-5 Chương 151-6 Chương 152 Chương 152-2 Chương 152-3 Chương 152-4 Chương 152-5 Chương 152-6 Chương 153 Chương 154 Chương 154-2 Chương 154-3 Chương 154-4 Chương 155 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 155-4 Chương 155-5 Chương 156 Chương 156-2 Chương 156-3 Chương 156-4 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158 Chương 158-2 Chương 158-3 Chương 158-4 Chương 158-5 Chương 158-6 Chương 159 Chương 159-2 Chương 159-3 Chương 159-4 Chương 159-5 Chương 159-6 Chương 159-7 Chương 160 Chương 160-2 Chương 160-3 Chương 160-4 Chương 160-5 Chương 161 Chương 161-2 Chương 161-3 Chương 161-4 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 166-3 Chương 166-4 Chương 166-5 Chương 166-6 Chương 167 Chương 167-2 Chương 167-3 Chương 167-4 Chương 168
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của la thanh mai