Lão Đại Là Nữ Lang

Lượt đọc: 27223 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 27-2 Chương 28 Chương 28-2 Chương 29 Chương 29-2 Chương 29-3 Chương 30 Chương 31-1 Chương 31-2 Chương 32 Chương 32-2 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 108-4 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 110-3 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 118-2 Chương 118-3 Chương 118-4 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 122-4 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 127-2 Chương 127-3 Chương 128-1 Chương 128-2 Chương 128-3 Chương 128-4 Chương 129-1 Chương 129-2 Chương 129-3 Chương 129-4 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 132-4 Chương 132-5 Chương 133 Chương 133-2 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 138-3 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 140-3 Chương 140-4 Chương 140-5 Chương 140-6 Chương 141 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 141-4 Chương 141-5 Chương 142 Chương 142-2 Chương 142-3 Chương 142-4 Chương 143 Chương 143-2 Chương 143-3 Chương 143-4 Chương 144 Chương 144-2 Chương 144-3 Chương 145 Chương 145-2 Chương 145-3 Chương 146 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148 Chương 148-2 Chương 148-3 Chương 149 Chương 149-2 Chương 149-3 Chương 149-4 Chương 149-5 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 150-4 Chương 150-5 Chương 151 Chương 151-2 Chương 151-3 Chương 151-4 Chương 151-5 Chương 151-6 Chương 152 Chương 152-2 Chương 152-3 Chương 152-4 Chương 152-5 Chương 152-6 Chương 153 Chương 154 Chương 154-2 Chương 154-3 Chương 154-4 Chương 155 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 155-4 Chương 155-5 Chương 156 Chương 156-2 Chương 156-3 Chương 156-4 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158 Chương 158-2 Chương 158-3 Chương 158-4 Chương 158-5 Chương 158-6 Chương 159 Chương 159-2 Chương 159-3 Chương 159-4 Chương 159-5 Chương 159-6 Chương 159-7 Chương 160 Chương 160-2 Chương 160-3 Chương 160-4 Chương 160-5 Chương 161 Chương 161-2 Chương 161-3 Chương 161-4 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 166-3 Chương 166-4 Chương 166-5 Chương 166-6 Chương 167 Chương 167-2 Chương 167-3 Chương 167-4 Chương 168
Tiến »
Chương 129-4
đăng cơ (4)

❊ ❊ ❊

IMG
IMG
IMG
IMG

Cứ như thể cái người khi nãy khăng khăng phải dùng thân phận quân vương để vào cung không phải hắn vậy.

Mấy người Vương các lão không dám tỏ thái độ.

Những triều thần có phẩm giai thấp hơn nhìn nhau đầy ẩn ý.

Đại điển đăng cơ được cử hành ở điện Phụng Thiên.

Đại điện nguy nga hùng tráng từng chứng kiến vô số mưa máu gió tay giờ đã lấy lại tư thái trầm tĩnh uy nghiêm, nghênh đón một vị quân vương mới.

Tất cả đều trật tự nghiêm chỉnh.

Quan chấp sự nâng chiếc khay đựng áo Cổ và mũ Miện (lễ phục của quân vương) lên, Chu Hòa Sưởng khoác áo Cổn, đội mũ Miện.

Đủ loại quan lại phía dưới nhìn lên bậc quân vương trẻ tuổi.

Lễ quan bước ra khỏi hàng, xướng lên: "Bài ban." (Lời ra lệnh tấu nhạc) Đội ngũ nhạc công tấu lễ nhạc, thanh âm vang tận trời.

Quần thần đã đứng theo thứ tự phẩm gia từ đầu giờ bái lạy, đồng loạt hô vạn tuế.

Đứng dậy, tiếp tục bái.

Lại đứng dậy.

Lại bái.

Tới khi lễ nhạc dừng lại, đại thần bước lên dâng ngọc tỷ.

Chu Hòa Sưởng nhận ngọc tỷ.

Đủ loại quan lại tiếp tục bái.

Nhưng thế vẫn chưa xong, sau đó còn có khom lưng, bái hưng (quỳ rồi đứng dậy) , cầm hốt (thẻ quan lại dùng khi vào triều) , vũ đạo, dập đầu, đồng thanh hô vạn tuế...

Mãi đến khi xuất hốt mới xong.

Hoàn thành toàn bộ lễ tiết, những đại thần già cả như Diêu Văn Đạt đến đứng còn không đứng lên nổi, phải có quan viên trẻ tuổi bên cạnh vội vàng đỡ dậy.

Đây vẫn là lễ nghi đã được tinh giản, nếu dựa theo những nghi thức nguyên bản ban đầu, có khi một ngày cũng chưa hoàn thành.

Với phẩm giai hiện tại của Phó Vân anh, nàng vẫn chưa có tư cách vào chính điện.

Chu Hòa Sưởng muốn nàng theo hắn vào đó, nàng lắc đầu, kiên quyết ở lại sân ngoài hành lễ.

Đây là Tử Cấm Thành, khắp nơi đều có ánh mắt của người khác nhìn vào, không thể thoải mái như lúc ở trên đường.

Tiếng nhạc vang vọng khắp đại điện truyền ra ngoài sân, trang trọng uy nghiêm.

Từ ngày hôm nay trở đi, Chu Hòa Sưởng đã là Hoàng đế.

Nàng nghe thấy tiếng mọi người quỳ rạp xuống đất liền quỳ xuống theo.

Sân rộng trống trải, chứa cả mấy trăm quan viên mà đến một tiếng ho khan cũng không nghe thấy, chỉ có tiếng gió thổi ồ ồ.

Có tiếng động từ xa vọng lại, rồi lại dần dần đi xa, các vị đại thần theo Chu Hòa Sưởng đi tế bái tiên đế.

Tiếng lễ quan lảnh lót vang lên, quan viên ngoài sân đứng dậy Xa xa có tiếng hít vào kinh ngạc truyền lại, mọi người thì thào với nhau, không biết đang bàn luận cái gì.

Phó Vân anh đang tò mò thì đã thấy mấy thái giám đi tới trước mặt nàng trong vô số ánh mắt, kinh ngạc có, ghen tỵ cũng có.

"Phó tướng công có công cứu giá, bệ hạ ngự tứ mãng bào."

Cả sân chìm vào tĩnh lặng.

Tiếng nhạc ngừng.

Tiếng gió cũng ngừng.

Sân rộng có thể chứa tới mấy vạn người, giờ tất cả bọn họ đều đang hướng ánh mắt về phía Phó Vân anh.

Mãng bào là bào phục ngự tứ có cấp bậc cao nhất.

Lúc này, cụm từ "lưng như bị kim chích" không còn đủ để miêu tả, Phó Vân anh đã bị đủ loại ánh mắt nướng chín tới nơi.

Trong số đó cũng có vài ánh mắt mang theo sự vui mừng và hâm mộ, họ mừng thay cho nàng.

Nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Phó Vân Chương đang ở cách đó không xa, y nhìn nàng, ánh mắt điềm đạm, ôn hòa, mang theo sự cổ vũ.

Cát Tường bưng một khay đựng mãng bào, nhìn nàng cười tủm tỉm.

Phó Vân anh quỳ xuống nhận mãng bào, tạ ơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 27-2 Chương 28 Chương 28-2 Chương 29 Chương 29-2 Chương 29-3 Chương 30 Chương 31-1 Chương 31-2 Chương 32 Chương 32-2 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 108-4 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 110-3 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 118-2 Chương 118-3 Chương 118-4 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 122-4 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 127-2 Chương 127-3 Chương 128-1 Chương 128-2 Chương 128-3 Chương 128-4 Chương 129-1 Chương 129-2 Chương 129-3 Chương 129-4 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 132-4 Chương 132-5 Chương 133 Chương 133-2 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 138-3 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 140-3 Chương 140-4 Chương 140-5 Chương 140-6 Chương 141 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 141-4 Chương 141-5 Chương 142 Chương 142-2 Chương 142-3 Chương 142-4 Chương 143 Chương 143-2 Chương 143-3 Chương 143-4 Chương 144 Chương 144-2 Chương 144-3 Chương 145 Chương 145-2 Chương 145-3 Chương 146 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148 Chương 148-2 Chương 148-3 Chương 149 Chương 149-2 Chương 149-3 Chương 149-4 Chương 149-5 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 150-4 Chương 150-5 Chương 151 Chương 151-2 Chương 151-3 Chương 151-4 Chương 151-5 Chương 151-6 Chương 152 Chương 152-2 Chương 152-3 Chương 152-4 Chương 152-5 Chương 152-6 Chương 153 Chương 154 Chương 154-2 Chương 154-3 Chương 154-4 Chương 155 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 155-4 Chương 155-5 Chương 156 Chương 156-2 Chương 156-3 Chương 156-4 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158 Chương 158-2 Chương 158-3 Chương 158-4 Chương 158-5 Chương 158-6 Chương 159 Chương 159-2 Chương 159-3 Chương 159-4 Chương 159-5 Chương 159-6 Chương 159-7 Chương 160 Chương 160-2 Chương 160-3 Chương 160-4 Chương 160-5 Chương 161 Chương 161-2 Chương 161-3 Chương 161-4 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 166-3 Chương 166-4 Chương 166-5 Chương 166-6 Chương 167 Chương 167-2 Chương 167-3 Chương 167-4 Chương 168
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của la thanh mai