Lẳng Lơ Tao Nhã

Lượt đọc: 6022 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »
Chương 344
kinh biến tụ bảo môn (1)

❊ ❊ ❊

Trương Nguyên nghiêng người lục lọi, tay phải nhẹ nhàng tiến vào trong lớp đồ lót, khe khẽ vuốt ve lớp da bụng nõn nà, Đạm Nhiên có thai khoảng bốn tháng rồi, bình thường nhìn thấy vẫn là vòng eo mảnh khảnh, bây giờ cẩn thận vuốt ve da thịt mới cảm nhận được rõ ràng về một sinh linh trong đó, thấp giọng nói:

- Ta rất muốn vào kinh cùng nàng, nhưng thế nào mẫu thân cũng không đáp ứng.

- Thiếp biết, chỉ là nói thôi.

Thương Đạm Nhiên cong môi, như một chú gà con mổ thóc, dúi vào lòng Trương Nguyên. Sáng mai hắn phải rời khỏi Sơn Âm, sao nàng không quyến luyến khó rời cho được, ruột mềm trăm mối chứ…

Tay Trương Nguyên lần lần từ bụng nàng lên hai bầu ngực, hai hạt anh đào vươn cao, khẽ cười nói:

- Lớn hơn rất nhiều, giống như một trái cây chín mọng. Sau khi sinh nhất định sữa rất tốt, con ta có lộc ăn rồi.

Đột nhiên cúi miệng xuống ngậm lấy.

Thương Đạm Nhiên ha ha cười, ôm đầu hắn, cảm nhận sự kích thích của đầu lưỡi kia, thân mình cũng cứng lên, hơi thở thoáng chốc cũng gấp lên, nũng nịu nói:

- Trương lang.

Duỗi dài cánh tay.

Hắn ngẩng đầu lên:

- Cái này không được rồi.

Nàng khẽ xoay mình, ha ha cười:

- Thiếp mặc kệ, ai bảo chàng trêu thiếp. Chính chàng cũng…

Trương Nguyên cũng không nhịn nổi nữa, thì thầm vào lỗ tai nàng:

- Vậy chúng ta thực hiện luôn.

Tiếp theo cởi đồ lót của nàng, gã anh em cùng cha khác mẹ nóng lên, vừa động đã không thể dừng lại được nữa, tuy nhiên, tiếng vang cũng không thể quá lớn, sợ Vân Cẩm nghe thấy đi vào. Thật lâu sau mới tận hứng, hai vợ chồng lại nói chuyện đến nửa đêm mới cùng nhau ngủ thiếp đi.

Lúc này, ở Sơn Âm thành, phía tây Lãnh Nguyệt, sương giăng hoa rụng đầy mặt đất.

Ngày mồng chín tháng mười, đầu giờ Tỵ, hành trang của Trương Nguyên đã được sắp sẵn trong thuyền bên cạnh Bát Sĩ kiều, thuyền đi là một chiếc thuyền Tam Minh ngói trắng của Thương thị, chính là Thương Chu Đức chuẩn bị cho Trương Nguyên. Hoàng Tôn Tố, Vương Bính Lân và Trương Nguyên ngồi cùng thuyền. Nghê Nguyên Lộ, Kỳ Bưu Giai và Chu Mặc Nông ngồi thuyền của Trương Đại.

Trương Nguyên bái biệt song thân. Phụ thân Trương Thụy Dương nói:

- Không được gây chuyện bên ngoài, nhớ thường viết thư về nhà đấy.

Trương mẫu Lã thị nhìn Thương Đạm Nhiên mênh mông lệ quang nói với Trương Nguyên:

- Nương sẽ chăm sóc Đạm Nhiên cho con. Con chỉ cần yên tâm mà đi, ở bên ngoài phải tự chăm sóc mình cho tốt là được.

Lại dặn dò Mục Chân Nhân, Mục Chân Nhân gật đầu đồng ý,

Lai Phúc, Vũ Lăng tiến vào dập đầu chào từ biệt lão chủ nhân, Trương Thụy Dương dặn dò vài câu đơn giản, chỉ là sớm chiều chăm chỉ, không được lười biết.

Vũ Lăng nhìn trộm Vân Cẩm bên cạnh thiếu nãi nãi, Vân Cẩm cũng liếc nhìn lại, mặt hơi đỏ lên, nghĩ thầm:

- Năm nay Tiểu Vũ đã cao lên rất nhiều, hơi có bộ dáng của một nam tử trưởng thành, tiểu thư nói muốn gả mình cho Vũ Lăng, không biết Tiểu Vũ theo cô gia đi chuyến này khi nào mới quay về?

Trong ly biệt nói không hết các loại cảm xúc tình cảm, Trương Nguyên dẫn theo Mục Chân Nhân, Vũ Lăng, Lai Phúc rời đi. Trương Thụy Dương và Tông Dực Thiện đưa tiến tới tận Bát Sĩ kiều.

Tới đầu Bát Sĩ kiều, người tiễn chân Trương Nguyên, Trương Đại chật ních hai đầu cầu, nói hết xong lời chúc phúc, đốt pháo từ bên này sang bên kia, hai chiếc thuyền mui trắng chậm chậm rời bờ trong bầu không khí ấm áp. Trương Nguyên đứng ở mũi thuyền chắp tay nói lời từ biệt. Bắt đầu từ Bát Sĩ kiều này, hắn tới Hàng Châu, tới Thanh Phổ, theo Trường Giang xuôi về phía nam Kim Lăng, hiện giờ hắn đang hướng tới chỗ giao của Trường Giang và Hoàng Hà mà đi, thủy lộ bốn ngàn dặm đến Kinh thành, đó mới là sân khấu của hắn…

- Trương Nguyên Trương tướng công. Trương Nguyên Trương tướng công.

Một giọng nói thô to đột nhiên vang lên, tuy có thêm ngôi xưng tướng công nhưng gọi thẳng tên như vậy vẫn là rất vô lễ, đám người tiễn đưa quay đầu tìm kiếm người nọ chỉ trích..

Một người thanh niên to lớn chen đến bên bờ sông, cái khăn lớn đeo trên đầu cũng bị xô lệch, cánh tay trái còn kẹp theo một cái bao, tay phải lau mồ hôi, rướn cổ tròn mắt nhìn thuyền dưới sông. Trên thuyền của Trương Nguyên có nhiều người đứng, ngoài hắn ra còn có chủ tớ Hoàng Tôn Tố, Vũ Lăng và vợ chồng người chèo thuyền đều đứng ở mũi thuyền, gã thanh niên râu xồm xoàm kia căng mắt hỏi:

- Trương Nguyên Trương tướng công có ở trên thuyền không?

Hai hàng lông mày của Trương Nguyên nhăn lại, bảo thuyền công tạm hoãn chống thuyền, nhìn chằm chằm vào tráng hán kia, nói:

- Uông Đại Chùy, tại sao ngươi ở đây?

Tráng hán này chính là Uông Đại Chùy ở Hoa Đình, là đồ đệ của Ngô Long thủ lĩnh Tùng Giang, tháng năm năm trước, Trương Nguyên đấu với Đổng thị ở Hoa Đình, vì Đổng Tổ Thường giam cầm sinh đồ Phạm Sưởng mà làm cho Phạm Sưởng tử vong ở đó. Uông Đại Chùy gánh tội thay cho Đổng Tổ Thường bị đánh, sau đó bị mẹ mình chửi bới thậm tệ mới hối cải cung khai. Ngô Long là bị hành hình bằng gậy đánh tới chết, Uông Đại Chùy chịu bốn mươi gậy phạt, làm khổ dịch một năm. Khi ấy Trương Nguyên niệm tình Uông Đại Chùy hiếu thuận với mẹ mình, bảo Lai Phúc mang theo một ít tiền đến sắp xếp cuộc sống cho lão nương mù hai mắt của Uông Đại Chùy, cũng nhắc nhở hàng xóm không được bắt nạt Uông mẫu. Trương Nguyên lại nhờ Hoa Đình Sinh đồ Ông Nguyên Thăng năm ngày ba bận lại đến giúp đỡ chăm sóc Uông mẫu một chút. Hiện giờ Uông Đại Chùy lại tới Sơn Âm, ý muốn thế nào đây?

Uông Đại Chùy định thần nhìn lại, vui vẻ nói:

- Trương tướng công, quả thật là Trương tướng công. Trương tướng công vẫn còn nhớ tiểu nhân sao.

Trong khoang thuyền, Mục Chân Nhân nghe được cái tên “Uông Đại Chùy” vội vàng chui ra đứng bên cạnh thiếu gia Trương Nguyên, con mắt u lam chằm chằm nhìn vào Uông Đại Chùy đang đứng cách thuyền hai trượng.

Trương Nguyên gật đầu nói:

- Ta nhận ra ngươi. Ngươi tới đây làm gì?

Uông Đại Chùy đáp:

- Lão mẫu của tiểu nhân đã ra đi từ hai tháng trước. Khi lâm chung có dặn tiểu nhân tìm đến nương tựa Trương tướng công để đền ơn.

Trương Nguyên nói:

- Lệnh đường đã đi về cõi tiên sao? Thật đáng tiếc. Bất quá, ta cũng không có ơn nghĩa gì với ngươi cả. Ngươi hãy tự tìm nơi nào mưu sinh đi, đừng làm xằng làm bậy ức hiếp người lương thiện như trước là tốt rồi.

Uông Đại Chùy quỳ sụp xuống bên cầu, kêu gào:

- Trương tướng công sai người chiếu cố lão mẫu thân của tiểu nhân chính là có ơn với tiểu nhân. Lão mẫu của tiểu nhân mù hai mắt, lại nhiều bệnh, vô cùng đáng thương, nếu không phải có người chiếu cố sợ rằng không chờ được đến khi tiểu nhân về chăm sóc cho người trước lúc lâm chung.

Nói xong, lấy ra một phong thư từ trong ngực:

- Đây là thư Ông tướng công viết gửi cho Trương tướng công, cũng biết những lời tiểu nhân nói là thực, tới để báo ân.

Dân chúng đầu cầu Sơn Âm bèn xì xào khen Trương Nguyên nhân nghĩa, kho lương Dương Hòa cứu khố phò nguy làm rất nhiều việc thiện, bây giờ còn có người từ tận Tùng Giang ngàn dặm xa xôi tới tận đây báo ân.

Tông Dực Thiện nhận thư của Uông Đại Chùy, đợi thuyền tới gần một chút bèn nhảy lên đưa cho Trương Nguyên. Ông Nguyên Thăng là Xã phó Hoa Đình Hàn Xã, lần này cũng trúng cử nhân, cũng có thư từ qua lại với Trương Nguyên. Hắn nhìn thư, đích thực là bút tích của Ông Nguyên Thăng, trong thư có nói đến việc lão mẫu của Uông Đại Chùy qua đời, bảo Trương Nguyên cứ tùy tiện sai bảo Uông Đại Chùy này, miễn cho y lải nhải không yên.

Tông Dực Thiện thấp giọng nói:

- Uông Đại Chùy này là người thô hào, không phải kẻ có dụng tâm hiểm ác. Gã rất hiếu thuận với lão nương, nói báo ân hẳn là nói thực.

Trương Nguyên nói:

- Chính vì thế ta mới không thể để cho gã ở lại Sơn Âm. Vẫn là để ta đưa đi. Dực Thiện huynh lưu tâm một chút, Đồng, Uông có thể có âm mưu khác.

Tông Dực thiện nói:

- Đổng, Uông là muốn nhằm vào đệ. Chính đệ đi ra ngoài cần phải cẩn thận một chút, trong nhà ta sẽ giúp đỡ chăm sóc nhạc phụ. Việc ở Sơn Âm thì đệ cứ việc yên tâm.

Uông Đại Chùy kia nghe thấy Trương Nguyên đồng ý thu nhận và giúp đỡ mình, mừng rỡ nhảy lên thuyền, quay người liền bái lạy. Trương Nguyên để cho Lai Phúc dẫn y tới đuôi thuyền tắm rửa, toàn thân y hôi rình.

Từ khi Uông Đại Chùy lên thuyền, Mục Chân Chân không rời Trương Nguyên một tấc, Trương Nguyên cười nói:

- Chân Chân không cần khẩn trương, bản tính Uông Đại Chùy không ác, cái này có thể nhìn ra được từ một màn trước cửa Đổng phủ kia.

Tuy đã nói vậy, nhưng khi hắn tới đuôi thuyền nói chuyện với Uông Đại Chùy, Mục Chân Chân vẫn theo sát đằng sau như hình với bóng.

Thuyền đến bến Hạnh Hoa, Vương Bính Lân lên thuyền Trương Nguyên, thê nhi của y, Vương sư mẫu, còn có tỷ muội Vương Tĩnh Thục, Vương Anh Tư đều đứng đó đưa tiễn. Trương Nguyên lên bờ bái kiến Vương sư mẫu. Vì có Vương sư mẫu ở đó nên hắn không thể nói được câu nào với Vương Anh Tư, bốn mắt gặp nhau, chỉ có thể mỉm cười, Vương Anh Tư làm động tác viết viết, hắn gật đầu.

Trên một cái thuyền khác, Trương Đại lên bờ nói với Trương Nguyên:

- Giới Tử, trước tiên cứ để Uông Đại Chùy kia lên thuyền ta, bên này ta có nhiều người, Năng Trụ, Phùng Hổ cũng có sức mạnh hơn…

Hắn mỉm cười nói:

- Nếu Uông Đại Chùy không đáng tin đệ cũng không thể để cho y lên thuyền của huynh. Đại huynh yên tâm đi, đệ vừa đi hỏi thăm Uông Đại Chùy mấy câu, y không có tâm kế gì đâu, y không phải người giỏi giả bộ.

Hai chiếc thuyền chở bảy cử nhân vào Kinh tham gia thi cử đi qua kênh đào Tây Hưng hướng về phía Hàng Châu. Sau buổi trưa ngày mười một tháng mười, bên bờ trái kênh đào Hàng Châu, Trương Nguyên bảo Vũ Lăng tới cầu Vạn Tiên báo tin.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tặc đạo tam si