Ký Sự Hậu Cung

Lượt đọc: 6615 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41 Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97-1.. Chương 97-2.. Chương 98-1.. Chương 98-2.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104-1.. Chương 104-2.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126-1.. Chương 126-2.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157.. Chương 158.. Chương 159.. Chương 160.. Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 97-1..

❊ ❊ ❊

Nghiêm Vũ lại bị bệnh, nhìn bộ dạng yếu ớt của hắn, Tịch Nguyệt cảm thấy hơi chua xót.

Hắn và muội muội giống nhau, vừa mới ra đời đều không có mẫu thân, phụ thân lại cũng không thích lắm. Thuở nhỏ được tổ mẫu chăm sóc, nhưng khác biệt là, bên cạnh muội muội Nhất Nhất còn có bọn họ. Thế nhưng bên cạnh Nghiêm Vũ cũng chỉ có cung phi tính toán.

Có lẽ trong mắt Tịch Nguyệt có rất nhiều từ *, Nghiêm Vũ lại nhìn nàng một cái, chần chừ mở miệng: “Sao ngươi nhìn ta thế?”

Tịch Nguyệt mỉm cười: “Ngươi phải dưỡng bệnh cho tốt.”

Hỏi một đằng, trả lời một nẻo.

Nghe được đối thoại của hai người, Thái hậu ngẩng đầu nhìn Tịch Nguyệt.

Dĩ nhiên Thái hậu đối với Thẩm Tịch Nguyệt rõ như lòng bàn tay, chỉ một lát liền nghĩ đến chỗ mấu chốt.

Hoàng gia này, lại hạnh phúc bao nhiêu so với gia đình tầm thường đây?

Tịch Nguyệt cũng thế, thấy Nghiêm Vũ vẫn còn có vẻ không được tự nhiên, cũng không nói thêm gì, đợi đến khi Nghiêm Vũ ngủ, mấy người quay lại phòng chính.

Tịch Nguyệt suy nghĩ một chút, mới mở miệng: “Thật ra thì trẻ con đều rất hi vọng người thân quan tâm nhiều hơn. Cũng hi vọng mọi người đều cưng mình, thích mình.”

Thái hậu nhìn vẻ mặt của Tịch Nguyệt, mỉm cười.

“Ngươi rất hiểu. Muội muội ngươi cũng như vậy?”

Tịch Nguyệt lắc đầu.

“Muội muội của ta tương đối ngoan.”

Thái hậu thu hồi khuôn mặt tươi cười: “Ý của ngươi là Vũ Nhi không ngoan?”

Dĩ nhiên, không có ai hi vọng người khác nói đứa bé nhà mình không tốt, mặc dù là nói thật.

“Không phải. Làm sao đại hoàng tử và muội muội của ta có thể như nhau, chỉ nhìn hoàn cảnh một cách đơn thuần, cũng có khác biệt trời vực. Kết cấu gia đình của Thẩm gia cũng không phức tạp, tổ mẫu cũng chỉ quản lý nội viện của Thẩm gia. Muội muội có tổ mẫu che chở, bởi vì phụ thân không thích Nhất Nhất, mẹ kế lại biểu hiện hiền huệ, đối với muội muội cũng coi như không tệ. Về phần ba phòng của chi thứ hai, mặc dù cũng có tranh chấp nhỏ, nhưng chỉ nhìn phân thượng của tổ mẫu, cũng sẽ không lấy muội muội của ta làm bè.”

Tịch Nguyệt cẩn thận phân tích: “Mà hoàn cảnh của Đại hoàng tử không phải như vậy, hoàn cảnh trong cung này phức tạp hơn ngàn vạn lần so với Thẩm gia. Thái hậu lại cũng không có nhiều thời gian làm bạn với hắn. Trong thâm cung này, hắn lại không dám tin tưởng người khác, khó tránh khỏi suy nghĩ quá nhiều, vốn là tuổi còn nhỏ, lại suy nghĩ quá nhiều, tất nhiên thân thể không thể tiêu thụ.”

Đây cũng là ý nghĩ của bản thân Tịch Nguyệt.

Mặc kệ như thế nào, nàng đều sẽ không đối xử không tốt với một đứa bé.

Thái hậu suy xét một lát, hẳn là cảm thấy có mấy phần đạo lý, bà thở dài: “Ngươi hãy lui ra sau đi.”

Lần dưỡng bệnh này, lại là thời gian vài ngày, đảo mắt liền đến sinh nhật của hoàng thượng.

Bởi vì lúc trước hoàng thượng từng nhắc, không thể tổ chức lớn, xa hoa dâm dật, phô trương lãng phí.

Nhưng mà cũng chỉ làm một bữa tiệc cỡ nhỏ trong nội cung.

Hôm nay Tịch Nguyệt mặc một bộ váy áo mỏng màu xanh nước hồ, búi tóc linh xà thật cao, xung quanh kẹp mấy đồ trang sức cánh hoa bằng vàng, trong vẻ quyến rũ lại cũng có mấy phần dí dỏm.

Nghĩ đến hôm nay chính là ganh đua sắc đẹp, đợi đến khi đi tới đình, quả nhiên, tất cả đều là trang phục lộng lẫy.

Cho dù là đoan trang như Đức Phi cũng mặc một bộ váy áo ngực hồng hồng, sa mỏng phủ trên vai, hẳn là khiến người gấp gáp.

Tịch Nguyệt nâng lên một nụ cười, bước nhanh tiến vào.

Thấy Thuần Quý Nghi đến, cũng rất nhiều người thở phào nhẹ nhõm, nhìn trong đình này, hẳn là không có ai giống màu sắc quần áo của Tịch Nguyệt.

Mình Tịch Nguyệt không biết, thật ra, không ít cung phi đã cố ý thám thính y phục nàng muốn mặc, tránh né màu sắc này.

Người người đều nói Thuần Quý Nghi này được hoàng thượng thích, thường ngày cũng có người cố ý mặc màu sắc giống, nhưng mỗi lần đều bại trận. Mặc kệ người khác cho rằng người nào mặc tương đối đẹp, đây đều là vô dụng.

Ý kiến của Hoàng thượng mới là hành động chân thật.

Hôm nay nhìn thấy, cho dù mặc màu sắc giống vị phi tần cao như Đức Phi Huệ Phi, cũng tuyệt đối không thể mặc giống nhau như đúc với Thuần Quý Nghi.

“Muội muội mặc quần áo này thật là đẹp, tỷ tỷ thấy, cũng không nhịn được! Người người đều nói hoàng thượng thích màu xanh dương, lần này muội muội thật đúng là hợp ý rồi. Hoàng thượng nhìn thấy, thế nào cũng vui vẻ.” Đức Phi vui vui mừng mừng lôi kéo tay Tịch Nguyệt.

Mặc dù lời nói này dễ nghe, nhưng lại cũng khiến cho Tịch Nguyệt nhận không ít mắt đao.

Đoán chừng là có không ít người thầm hận trong lòng.

Tịch Nguyệt vốn phòng bị chặt đối với mấy “tỷ tỷ muội muội” này, thấy nàng ta cố ý làm cho người khác ghi hận mình như thế, ngược lại cũng không giận.

Nếu như chuyện nhỏ như vậy sẽ làm nàng tức giận, vậy nàng không phải Thẩm Tịch Nguyệt rồi.

Đối với Đức Phi, nàng cực kỳ cẩn thận.

“Mỗi ngày trong lúc muội muội rãnh rỗi, đương nhiên muốn suy nghĩ kỹ càng làm như thế nào đạt được lòng yeu thích của hoàng thượng. Chúng ta vào cung cũng không phải là vì phục vụ hoàng thượng sao?”

Lời ngầm của nàng cũng rõ ràng.

Ngươi không nghĩ phục vụ hoàng thượng thế nào cho tốt, ngược lại mỗi ngày nghĩ cách hãm hại người khác, nên cũng không được cưng chiều.

Trong cung này chính là như thế, mọi việc đều không cần nói trắng ra quá nhiều, mọi người ai cũng không phải là đứa ngốc, hiểu rõ ràng trong nội tâm là tốt rồi.

Đức Phi còn chưa mở miệng, liền thấy An Thục Nghi bên cạnh mở miệng cười: “Thuần Quý Nghi muội muội còn nhỏ tuổi, dĩ nhiên suy nghĩ đến phục vụ hoàng thượng cho tốt, Đức Phi đã là người phân vị cao trong cung, lại có Nhị hoàng tử bên cạnh, đâu còn sẽ suy nghĩ nhiều.”

Lời này lại không giống như lời nói mập mờ của Tịch Nguyệt rồi, trực tiếp làm cho người ta liếc mắt.

Sắc mặt Đức Phi càng thay đổi, nhưng mà vẫn nở nụ cười: “Thục Nghi muội muội đừng vội nói bậy. Vào cung thì bổn phận chính là phục vụ hoàng thượng.”

Lời nói cứng rắn của An Thục Nghi lại kéo mục tiêu oán hận của đám đông xuống trên người Đức Phi, mà trước đó vài ngày Đức Phi mới kéo ngã An Thục Nghi dẫn đến đẻ non, lúc này đương nhiên không tiện cãi cọ với nàng nhiều.

“Nhìn muội muội lúc nào cũng lỡ lời kìa. Đúng rồi, Bạch muội muội đâu rồi, còn chưa tới ư? Có thai thì phải cẩn thận, nếu không, không chừng bị đụng. Đứa bé trong cung này, muốn sinh ra được thật đúng là khó khăn.”

An Thục Nghi thật sự chống đối Đức Phi, nói chuyện hoàn toàn không có kiêng kỵ.

Mà lúc này biểu tình của Đức Phi lại không tốt, khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng.

Tịch Nguyệt đứng một bên, cười yếu ớt: “Hay là Thục Nghi tỷ tỷ tìm một chỗ ngồi xuống trước đi, thân thể khỏi hẳn rồi hả? Trước đó vài ngày muội muội qua thăm ngươi, ngươi đang ngủ say, ta cũng không quấy rầy.”

Muốn người ta không biết, trừ phi đừng làm, Thẩm Tịch Nguyệt nàng cũng không thể để cho người ta gây khó dễ. Muốn làm mọi người ghen ghét nàng, sao nàng lại chịu để yên chứ?

Đức Phi hại nàng cũng không chỉ một lần, hôm nay khoe công phu miệng, nàng cũng không rảnh nhường nhịn nhiều.

Chỉ có điều nàng cũng không nói trắng ra giống như An Thục Nghi, nhưng lời ngầm ai không nghe ra.

Đức Phi hại An Thục Nghi đẻ non, đây là chuyện mọi người đều biết.

Thuần Quý Nghi và An Thục Nghi nói chuyện, Đức Phi cũng không tiện giải thích cái gì, tức giận không dứt, lại không phát tác được.

Tịch Nguyệt giơ khăn nhỏ lên cùng An Thục Nghi đi qua một bên.

Hai người vốn cũng không thân thiết mấy, chẳng qua là lúc đó cùng chung mối thù đối với Đức Phi mà thôi.

Trên mặt Tịch Nguyệt mang tươi cười: “Trong cung này, nhằm vào một người vốn có vấn đề gì, nhưng nếu như mỗi ngày đều treo tức giận trên mặt, có lẽ, hoàng thượng thấy cũng không vui.”

Dứt lời thì đứng dậy.

An Thục Nghi cũng không nói lời nào, chỉ nhìn bóng lưng Thẩm Tịch Nguyệt, giống như suy nghĩ chuyện gì.

Tất cả mọi người đều tụm năm tụm ba cùng nhau đứng nói xấu, duy chỉ có Chu Vũ Ngưng, một mình đứng nơi đó, hơi thê lương.

Thấy Tịch Nguyệt tới đây, nhe răng cười một tiếng, quả nhiên đẹp không sao tả xiết.

“Sao một mình tỷ tỷ ở bên này?”

Chu Vũ Ngưng cười nhìn nàng: “Cũng không phải là muội muội không biết, trong cung này đâu có ai thích ta.”

Đây là lời nói thật, chẳng qua nàng lại nói ra giống như truyện cười trẻ con.

Tịch Nguyệt che miệng cười: “Thật là trùng hợp đấy, muội muội ta lại cũng không thích người nào.”

Xem xét lời nói này, ngược lại có mấy phần kiêu ngạo trong đó.

Chu Vũ Ngưng không nhịn được, bật cười.

Hai người đang nói chuyện, liền nghe tiếng trẻ con lạnh nhạt truyền đến: “Không biết xấu hổ.”

Lại nhìn một cái, cũng chỉ là ba khối đậu hũ cao Nghiêm Vũ.

Hắn đứng trong góc tối, nên không có ai phát hiện.

Hắn vừa lên tiếng, ngược lại dọa Tịch Nguyệt và Chu Vũ Ngưng giật mình.

Thấy bên cạnh hắn ngay cả một thị nữ cũng không có, Tịch Nguyệt kết luận, hắn len lén tới đây.

Nàng nhướng mày nhìn hắn: “Tại sao Đại hoàng tử chạy loạn một mình đây? Thái hậu nương nương sẽ lo lắng.”

Tiểu oa nhi nhíu lông mày một cái, Tịch Nguyệt thấy hắn lại nhíu mày, lại nghĩ đến Cảnh đế.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41 Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97-1.. Chương 97-2.. Chương 98-1.. Chương 98-2.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104-1.. Chương 104-2.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126-1.. Chương 126-2.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157.. Chương 158.. Chương 159.. Chương 160.. Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214 Chương 215
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thập nguyệt vi vi lương