Ký Sự Hậu Cung

Lượt đọc: 6719 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41 Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97-1.. Chương 97-2.. Chương 98-1.. Chương 98-2.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104-1.. Chương 104-2.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126-1.. Chương 126-2.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157.. Chương 158.. Chương 159.. Chương 160.. Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 192..

❊ ❊ ❊

Phó gia.

"Tiểu Ca. Lão thân là họ hàng xa của Phó phu nhân, từ vùng khác đến thăm nàng. Kính xin thông báo."

Dứt lời đưa một cái ngọc bội qua.

"Ngài tạm giao vật này cho phu nhân, nàng nhất định biết ta là ai."

Tiểu Ca giữ cửa Phó gia nhìn lão phụ quần áo hoa lệ này, lại thấy dáng vẻ bà đúng mực, càng cảm thấy có mấy phần phong thái.

Lại nhìn chất lượng ngọc bội kia, càng là rất tốt.

Tuy rằng đoán trước chưa từng thấy nhưng mà cũng chắc là thân quyến của chủ tử rồi.

Chính là lập tức vào cửa thông báo.

Nếu nói trước kia, ngược lại cũng chưa chắc như thế nhưng hôm nay lại khác biệt.

Dù là khí độ hay là trang phục của người này, thoạt nhìn cũng không giống như là kẻ tống tiền.

Tiểu Ca thông báo đại nha hoàn ở cửa, ngược lại đại nha hoàn này cũng không trì hoãn, bèn cầm ngọc bội vào trong nhà.

Lúc này, Phó phu nhân đang tức giận.

Con dâu người ta đều là cầm kỳ thư họa, con dâu của nàng lại tốt rồi, lúc này lại mặc nam trang đi ra ngoài làm ăn, nói ra quả thật là mất thể thống. Nhưng, hai cha con này lại cũng không thèm để ý.

Nàng cảm thấy bực mình.

"Phu nhân."

Liếc nha hoàn một cái, Phó phu nhân hỏi: "Chuyện gì?"

Lại xuất hiện vào lúc tâm tình nàng không tốt.

"Ngoài cửa có vị phụ nhân, tự xưng là bà con xa của ngài. Đang cầu kiến phu nhân, nàng trình lên ngọc bội kia, nói để ngài thấy thì sẽ sáng tỏ."

Phó phu nhân đang muốn nổi giận, vừa ngẩng đầu thì lại thấy được ngọc bội xanh biếc này, nhất thời ngây người.

Lúc lâu, giọng nói có chút lo sợ không yên: "Người nào?"

"Vẫn còn ở cửa lớn ạ." Nha hoàn dĩ nhiên là nghe thấy giọng nói chủ tử đặc biệt.

Phó phu nhân lập tức đứng lên, vòng vo hai vòng ở trong phòng, làm như có chút khó khăn, có điều vẫn mở miệng: "Cửa chính sao?"

Nha hoàn kỳ quái nói: "Chính phải."

Không đi cửa chính, chẳng lẽ phải đi cửa nhỏ hay sao? Đúng là kỳ lạ.

"Dẫn người vào đi."

Bên cạnh, lão ma ma thấy Phó phu nhân như thế, biết người đến này là ai.

"Tội gì Phu nhân phải thấp thỏm như vậy. Bà ta tới đây cầu kiến, lại có thể có chuyện gì, dù sao cũng là một nô tài thôi."

"Ma ma không biết, mấy năm này vào cung hàng năm, mỗi lần nhìn nét mặt bà ta, ta đều cảm thấy thâm trầm. Ngược lại cũng không phải sợ bà ta, như ngươi nói bà ta là một nô tài, ta có gì đáng sợ. Nhưng mà, có lẽ bà ta đã ở lâu trong cung, lại thấy nhiều chuyện bẩn thỉu. Trên khí thế, luôn là có chút khiến người ta chẳng ngờ."

Phó phu nhân giải thích.

Lão ma ma gật đầu: "Phu nhân chớ nên lo lắng, có lão nô ở đây, cho dù bà ta đến đây thì có thể làm cái gì! Ngay cả Thái hậu cũng không còn. Bà ta chỉ là một lão nô tài thất thế thôi."

Nghe lão ma ma vừa nói như thế, cuối cùng Phó phu nhân yên tĩnh trở lại, gật đầu.

"Ngươi nói có mấy phần đạo lý. Ngược lại không biết vì sao bà ta cầu kiến. Nghe nói năm đó bà ta đến Tự Miếu mà chúng ta thường đi vì Thái hậu cầu phúc. Tại sao nhanh như vậy đã trở về rồi."

Lão ma ma cười: "Ba tháng cũng không phải là thoáng một cái đã qua."

Không sai, người khiến chủ tớ Phó phu nhân có chút thấp thỏm này chính là Quế ma ma vốn đi theo bên cạnh Thái hậu.

Mà lúc này Quế ma ma đi theo đại nha hoàn, băng qua đình đài lầu các, đang đi về phía Phó phu nhân.

"A Quế gặp qua Phó phu nhân." Quế ma ma khẽ thỉnh an xuống.

Phó phu nhân gật đầu, nha hoàn bên cạnh ra ngoài.

Nàng cũng không muốn để người khác biết Quế ma ma này tới đây gặp nàng. Vì vậy cũng không tiếp đãi ở trong sảnh, mà là dặn dò người dẫn bà tới phòng nàng ở.

"Nhiều năm như vậy, Quế ma ma vẫn là khoẻ mạnh như vậy." Phó phu nhân mỉm cười nói.

Có điều trong đôi mắt cũng không có bao nhiêu ý cười.

"A Quế tất nhiên già đi rất nhiều, chẳng qua Phó phu nhân lại cũng giống vậy đấy." Lúc nói lời này, giọng nói hơi mang theo châm chọc.

Nữ tử dù tuổi hoặc nhỏ hoặc lớn, đều cực kỳ không thích bị nói một chữ "Già".

Nghe lời ấy của Quế ma ma, trên mặt Phó phu nhân lộ ra không vui.

Nhưng Quế ma ma cũng không thèm để ý.

Nói: "Phó phu nhân ngược lại đến cả ngụm nước trà, cũng không chịu dâng cho lão thân." Trong lúc nói chuyện, nở nụ cười.

Phó phu nhân giả cười: "Xem ta này, chỉ là gặp cố nhân quá vui mừng lại quên mất. Cũng không biết Quế ma ma uống quen trà ngon trong cung rồi, có thể để ý trà kém của Tướng phủ ta hay không?"

Lão ma ma bên cạnh vội vàng làm việc.

Trong khoảnh khắc đã bưng nước trà lên.

Sau khi Quế ma ma uống vào cảm khái: "Không kém là bao."

Chủ tớ Phó phu nhân quả thật không biết, hôm nay Quế ma ma này đến đây, rốt cuộc là có chuyện gì.

Thấy bà ta cũng không nói chủ đề, chính là cũng theo lời của bà ta.

Đương nhiên cũng là phòng bị nhiều hơn.

"Thật ra thì hôm nay lão thân đến đây, ngược lại có chuyện muốn thỉnh giáo Phó phu nhân."

Vẻ mặt Phó phu nhân sửng sốt: "Không biết Quế ma ma muốn hỏi chuyện gì?"

Quế ma ma cười: "Vãn Thúy. Không biết Phó phu nhân còn nhớ cái tên này hay không?"

Phó phu nhân cố gắng tự trấn định: "Tên này có chút quen tai, có điều cũng không nhớ rõ."

Quế ma ma cũng không miễn cưỡng, nhìn hai người, rất lâu, cười cực kỳ quái dị: "Lần này tuy nói là ta trở về huyện Kỳ cầu phúc cho thái hậu nương nương, nhưng ngược lại cũng gặp mấy bằng hữu cũ ở trong phủ trước đây! Nhưng phụ thân của Vãn Thúy đã nói, cái chết của Vãn Thúy vô cùng thảm."

Phó phu nhân lạnh mặt xuống: "Ta cũng không biết người này, cũng không muốn biết những chuyện kia."

Đang lúc nói chuyện, càng cảm thấy bắt đầu có chút mệt mỏi, nàng còn chưa động, đã thấy lão ma ma bên cạnh lại thẳng tắp ngã xuống.

Vừa định đưa tay đỡ, lại phát hiện mình cũng không có hơi sức.

"Người đâu." Lúc này nàng kinh hoảng, vội vàng la lên.

Nhưng cũng không có người đi vào.

Không đúng, có cái gì rất không đúng.

Quế ma ma cười càng vui vẻ: "Phó phu nhân gọi cái gì đấy?"

Cười đủ rồi, lạnh mặt xuống: "Phó phu nhân cũng cảm nhận được là một mình kêu, lại không có cảm giác người đến cứu ngươi chứ?"

Hôm nay như vậy, Phó phu nhân còn có gì không hiểu, cửa Tề Lan tất nhiên là đã bị Quế ma ma thu mua.

"Ngươi...ngươi, ngươi muốn làm gì?"

Quế ma ma nhìn bộ dáng hai người co quắp trên mặt đất không thể nhúc nhích, càng thêm vui vẻ.

"Ta đã đoán được, với tính tình của ngươi tất nhiên là sẽ không để cho quá nhiều người biết ta đến. Chỉ chừa một người ở Tề Lan, hối hận rồi sao?"

Quế ma ma tùy tiện kéo khăn qua, chặn lại miệng của hai người.

Thậm chí buộc chặt, vậy cũng không có.

Bây giờ hai người đã xụi lơ, một tý hơi sức cũng không có, bà lại có cái gì phải lo lắng đây?

"Có lẽ là các ngươi cũng không biết, tại sao mình lại như vậy nhỉ? Ha ha! Trước đó Tề Lan bưng đồ ăn cho các ngươi, ăn ngon không?"

Phó phu nhân trừng lớn mắt, biết được tất nhiên là cái đó có vấn đề.

Quế ma ma cũng ngồi xuống đất, hoàn toàn không có thể diện ngày xưa trong cung.

Nhìn ánh mắt hung tợn của lão ma ma bên cạnh Phó phu nhân.

Quế ma ma lấy đao ra, rắc lên một tầng phấn ở trước mặt các nàng.

Giọng nói hời hợt: "Cho dù là đao đâm không chết các ngươi được, các ngươi cũng có thể yên tâm, đây là kịch độc."

Dứt lời, chính là xoay người lại, đâm đao vào trên đùi lão ma ma.

Bởi vì bịt mồm, bà ta đau trợn tròn mắt lại không thể phát ra tiếng.

Quế ma ma mặt lạnh: "Năm đó nếu không phải ngươi khuyến khích, sao đến nỗi Văn Uyển Lan làm hại chủ tử."

Văn Uyển Lan này chính là khuê danh Phó phu nhân.

"Nếu không phải là ngươi thu mua, sao đến nỗi Vãn Thúy hạ □ cho chủ tử."

Dứt lời lại một đao chính là ở ngực.

Lão ma ma lập tức ngất đi.

Quế ma ma cũng không có một tý lòng trắc ẩn, nhìn Phó phu nhân, hận đến: "Chủ tử hận Phó tướng cả đời, cuối cùng mới hiểu, nếu không phải là ngươi, sao đến nỗi có những việc sau đó. Các ngươi là biểu tỷ muội, chủ tử đối đãi ngươi thân thiết, ngươi lại vì cá nhân mình hãm hại nàng. Ngươi thật độc ác."

Dứt lời chính là một đao đâm tới, đâm vào đầu vai Phó phu nhân.

Lúc này Phó phu nhân đã run sợ trong lòng.

"Có lẽ, sợ là ngươi còn không biết tại sao Phó tướng cưới ngươi làm vợ nhỉ?" Quế ma ma ác ý cười.

"Năm đó ngươi vì có thể gả cho Phó Uẩn Duệ, 0di33xn0dafnl330fys0doon biết rõ hắn có tình thân mật với chủ tử, lại cố ý lừa gạt chủ tử uống hết nước trà này, lại mua được Vãn Thúy. Nếu như không phải đúng lúc tiên hoàng tham bái ở Tự Miếu, lại ngẫu nhiên đi qua, sợ rằng chủ tử sẽ bị hòa thượng chà đạp ở trong chùa, ngươi thật nhẫn tâm, thật là lòng dạ độc ác. Ngươi cố ý sắp xếp Phó Uẩn Duệ đi qua bắt kẻ thông dâm, cũng không ngờ, người nọ lại là tiên hoàng, không ngờ chứ? Đời người gặp gỡ luôn là như thế. Tiên hoàng là loại người nào, tất nhiên thấy rõ tất cả nhưng vì lấy được chủ tử, hắn chính là cố ý bày mưu đặt kế Phó Uẩn Duệ, Phó tướng vì hai nhà yên ổn, cuối cùng để chủ tử cho là, là hắn vì quyền thế, cố ý làm những thứ này, cố ý đưa chủ tử tới giường tiên hoàng. Càng vì an lòng hoàng thượng mà cưới ngươi, vì sợ hoàng thượng nghi ngờ mà có mấy đứa bé. Buồn cười chứ? Ngươi cho rằng Phó Uẩn Duệ có một tý tình nghĩa đối với ngươi sao? Buồn cười, quả nhiên là cực kỳ buồn cười."

Phó phu nhân trừng lớn mắt, nàng tất nhiên biết những thứ phía trước.

Năm đó nàng với biểu muội cùng lúc ái mộ Phó Uẩn Duệ, nhưng Phó Uẩn Duệ lại chỉ có tình thân mật đối với biểu muội.

Sau đó nàng bị ghen tỵ làm tâm trí mê muội, làm những chuyện kia, tất nhiên muốn để cho hắn thấy nàng ta bị người khác chà đạp, thì sẽ không thân mật với nàng ta.

Ai có thể ngờ, người mở cửa lại là tiên hoàng.

Sau đó thị thị phi phi nàng cũng không hiểu, chỉ cho là Phó Uẩn Duệ không có biểu muội, sẽ vui vẻ với nàng.

Quế ma ma bỗng nhiên lại một đao, Phó phu nhân đau đến sắc mặt trắng bệch, máu kia càng chảy không ngừng, nhìn màu máu của lão ma ma bên cạnh đã biến thành màu đen.

Phó phu nhân biết, Quế ma ma không phải là hù dọa bọn họ, trên đao này đúng là nhúng kịch độc.

"Hoàng thượng biết tâm sự của chủ tử, càng vì để cho nàng hoàn toàn hận Phó Uẩn Duệ, trừ bày mưu đặt kế hắn cưới ngươi, càng thêm ám hiệu hi vọng các ngươi có con cái. Ngươi không ngờ chứ? Nếu không phải chủ tử đại nạn sắp tới, những bí mật này có lẽ cũng sẽ đá chìm xuống biển. Nhưng mà, phàm là bí mật cuối cùng sẽ có ngày lại được thấy ánh sáng mặt trời. Ngươi, Văn Uyển Lan, sẽ thảm hại hơn so với chủ tử."

Quế ma ma cực hận Phó phu nhân, vừa thêm hai đao, có lẽ Phó phu nhân cũng không bị thương ở chỗ yếu, tuy là ý chí không tỉnh táo nhưng cuối cùng không có hôn mê.

Quế ma ma lấy khăn trong miệng nàng ra.

Phó phu nhân nỉ non: "Nếu như vậy, các ngươi càng nên hận, nên hận tiên hoàng......"

Hơi thở mong manh.

Mặt Quế ma ma không chút thay đổi: "Nếu như không có ngươi bỏ thuốc, sao đi tới một bước kia? Các ngươi là biểu tỷ muội, ngươi có thể nghĩ ra chủ ý ác độc như vậy, ngươi cho rằng, ta sẽ bỏ qua cho ngươi? Thời gian cuối cùng, trang ## bubble chủ tử lười phải so đo với ngươi nhưng ta không thể không báo thù cho nàng. Sợ là ngươi không biết chứ? Ta tới nơi này, sẽ không nghĩ tới còn sống rời đi. Chủ tử chết rồi, ngươi cũng đừng hòng sống thật tốt."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41 Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97-1.. Chương 97-2.. Chương 98-1.. Chương 98-2.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104-1.. Chương 104-2.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126-1.. Chương 126-2.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157.. Chương 158.. Chương 159.. Chương 160.. Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214 Chương 215
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thập nguyệt vi vi lương