Kiêu Phong

Lượt đọc: 9872 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1: Lập công lớn. Q.1 Chương 2: Quan thân. Q.1 Chương 3: Mỹ nhân như ngọc. Q.1 Chương 4: Quân chế. Q.1 Chương 5: Huyện Thạch Đại. Q.1 Chương 6: Nhà. Q.1 Chương 7: Hộ quân Huyện úy. Q.1 Chương 8: Tiêu phủ. Q.1 Chương 9: Gia đinh Trần Bình. Q.1 Chương 10: Muội muội Tiểu Nghiên. Q.1 Chương 11: Hội nghị gia đình. Q.1 Chương 12: Ninh Nhi. Q.1 Chương 13: Đêm ngọt ngào ngắn ngủi. Q.1 Chương 14: Chuyện nhà. Q.1 Chương 15: Chức quan. Q.1 Chương 16: Oai uy chức quan. Q.1 Chương 17: Luận quốc sách. Q.1 Chương 18: Đông Thanh. Q.1 Chương 19: Lòng thương xót. Q.1 Chương 20: Tính kiêu phỉ. Q.1 Chương 21: Cường quyền. Q.1 Chương 22: Oan ức. Q.1 Chương 23: Trò chuyện trong đêm. Q.1 Chương 24: Mua hiệu thuốc. Q.1 Chương 25: Một khúc kiêu phong. Q.1 Chương 26: Cầm tâm động. Q.1 Chương 27: Người giỏi mưu thì dùng mưu. Q.1 Chương 28: Đắc quân. Q.1 Chương 29: Gia tộc. Q.1 Chương 30: Góp lời. Q.1 Chương 31: Huấn luyện binh lính. Q.1 Chương 32: Ý tứ của mẫu thân. Q.1 Chương 33: Cầu hôn. Q.1 Chương 34: Khảo nghiệm. Q.1 Chương 35: Nghi thức trừ tà. Q.1 Chương 36: Tiểu Vân bảo vệ chủ. Q.1 Chương 37: Đoàn tụ sum vầy. Q.1 Chương 38: Vi song nhi. Q.1 Chương 39: Huynh đệ tâm sự. Q.1 Chương 40: Phố tây đại. Q.1 Chương 41: Vừa đấm vừa xoa. Q.1 Chương 42: Nguy cơ của chức quan. Q.1 Chương 43: Giết hổ. Q.1 Chương 44: Buôn thuốc. Q.1 Chương 45: Đồ nguy cơ. Q.1 Chương 46: Tâm tính. Q.1 Chương 47: Cung tốt. Q.1 Chương 48: Hậu trường. Q.1 Chương 49: Quân chế tuần tra. Q.1 Chương 50: Đánh phỉ. Q.1 Chương 51: Phía sau màn. Q.1 Chương 52: Diệt phỉ. Q.1 Chương 53: Truy phỉ. Q.1 Chương 54: Nhập thế. Q.1 Chương 55: Lời nói. Q.1 Chương 56: Rút tướng. Q.1 Chương 57: Tâm sự. Q.1 Chương 58: Trạch ngữ. Q.1 Chương 59: Diễm nữ Lục Nga. Q.1 Chương 60: Xem giai nhân. Q.1 Chương 61: Đào hoa. Q.1 Chương 62: Diễn trò. Q.1 Chương 63: Tuyệt hảo. Q.1 Chương 64: Trái tim quan kiêu. Q.1 Chương 65: Minh và ám. Q.1 Chương 66: Đêm tình. Q.1 Chương 67: Cự thân. Q.1 Chương 68: Cửa ải khó khăn. Q.1 Chương 69: Sát uy (Giết một mạng lập uy). Q.1 Chương 70: Tỷ muội đồng minh. Q.1 Chương 71: Đậu đỏ. Q.1 Chương 72: Hiền thê. Q.1 Chương 73: Quan trên. Q.1 Chương 74: Giành thể diện. Q.1 Chương 75: Trò đùa nhân duyên. Q.1 Chương 76: Cưới. Q.1 Chương 77: Biến cố. Q.1 Chương 78: Động phòng. Q.1 Chương 79: Nỗi hận của Tương Nhi. Q.1 Chương 80: Cầu nối. Q.1 Chương 81: Hóa giải. Q.1 Chương 82: Đối xử tử tế. Q.1 Chương 83: Xuất hành. Q.1 Chương 84: Bạn đồng hành. Q.1 Chương 85: Tỷ tỷ. Q.1 Chương 86: Hiện thực. Q.1 Chương 87: Gian dâm. Q.1 Chương 88: Thỏ khôn có ba hang. Q.1 Chương 89: Dị nhân. Q.1 Chương 90: Chu phủ. Q.1 Chương 91: Bày tỏ cõi lòng. Q.1 Chương 92: Đáp ứng lời mời. Q.1 Chương 93: Nguy hiểm. Q.1 Chương 94: Sau màn. Q.1 Chương 95: Áp tải. Q.1 Chương 96: Tâm ngạo. Q.1 Chương 97: Quan và phỉ. Q.1 Chương 98: Xem tình thế. Q.1 Chương 99: Trốn về. Q.1 Chương 100: Dục vọng. Q.1 Chương 101: Kẻ địch không ngờ tới. Q.1 Chương 102: Oán hận. Q.1 Chương 103: Hướng tình. Q.1 Chương 104: Bí mật Bảo Châu. Q.1 Chương 105: Nhận thức tốt. Q.1 Chương 106: Hợp tu. Q.1 Chương 107: Ngày vui. Q.1 Chương 108: Biến cố. Q.1 Chương 109: Điều cầu xin bất ngờ. Q.1 Chương 110: Mưu kế của nữ nhân. Q.1 Chương 111: Tâm sự chuyện cũ. Q.1 Chương 112: Truyền công. Q.1 Chương 113: Nửa đêm sao lại có người đến?. Q.1 Chương 114: Vũ ưng sao lại ở trong rừng chim. Q.1 Chương 115: Thả chim cho bay đi. Q.1 Chương 116: Dị năng sinh cơ. Q.1 Chương 117: Bắt hung thủ. Q.1 Chương 118: Rước lấy oán giận. Q.1 Chương 119: Vi hạo. Q.1 Chương 120: Sát kiếp. Q.1 Chương 121: Tử kiếp. Q.1 Chương 122: Điểm thiếu hụt của Tiên Thiên công. Q.1 Chương 123: Chấp nhận lời mời. Q.1 Chương 124: Lão hổ. Q.1 Chương 125: Chỉ điểm giang sơn. Q.2 Chương 1: Giang ninh. Q.2 Chương 2: Thị lang phủ. Q.2 Chương 3: Lòng tốt. Q.2 Chương 4: Lòng tin. Q.2 Chương 5: Khổng tước lâu. Q.2 Chương 6: Ngọc trúc. Q.2 Chương 7: Tình nghĩa. Q.2 Chương 8: Gặp nhau. Q.2 Chương 9: Tươi đẹp. Q.2 Chương 10: Ngô lão gia. Q.2 Chương 11: Nhận ủy thác. Q.2 Chương 12: Mua được. Q.2 Chương 13: Chủ nhà. Q.2 Chương 14: Cầu võ. Q.2 Chương 15: Tổng tiêu đầu. Q.2 Chương 16: Là nhà sao?. Q.2 Chương 17: Võ uy. Q.2 Chương 18: Bái tế. Q.2 Chương 19: Sư tỷ. Q.2 Chương 20: Tâm sự. Q.2 Chương 21: Thuyết hoàng. Q.2 Chương 22: Kinh doanh. Q.2 Chương 23: Cầu mối quan hệ. Q.2 Chương 24: Lữ soái phủ quân. Q.2 Chương 25: Kiến giải. Q.2 Chương 26: Cuộc trò chuyện trong đêm. Q.2 Chương 27: Tìm người. Q.2 Chương 28: Lâm tiểu điệp. Q.2 Chương 29: Thí võ. Q.2 Chương 30: Phân công. Q.2 Chương 31: Gặp giai nhân. Q.2 Chương 32: Nhân sinh. Q.2 Chương 33: Hôi ưng. Q.2 Chương 34: Tiếng đàn khiến người xót thương. Q.2 Chương 35: Duyên phận. Q.2 Chương 36: Quan tâm. Q.2 Chương 37: Điệp vũ. Q.2 Chương 38: Thương lượng. Q.2 Chương 39: Hỏi ý kiến. Q.2 Chương 40: Đón mỹ nhân về. Q.2 Chương 41: Quan gia. Q.2 Chương 42: Kinh sợ. Q.2 Chương 43: Bướm đêm. Q.2 Chương 44: Hoàng đế Đường quốc. Q.2 Chương 45: Gặp mặt vua trần tình. Q.2 Chương 46: Quý Ngũ thúc. Q.2 Chương 47: Phỉ khí. Q.2 Chương 48: Vấn điệp. Q.2 Chương 49: Quan niệm. Q.2 Chương 50: Truyền công. Q.2 Chương 51: Tự biết mình. Q.2 Chương 52: Chuyện ngoài ý muốn. Q.2 Chương 53: Quân cờ ẩn. Q.2 Chương 54: Phát ngôn. Q.2 Chương 55: Mưu sự tại nhân. Q.2 Chương 56: Tương phùng. Q.2 Chương 57: Bàn bạc làm ăn. Q.2 Chương 58: Trân trọng nhân duyên. Q.2 Chương 59: Họa một cái bánh. Q.2 Chương 60: Gặp gỡ ở đình. Q.2 Chương 61: Thâm độc. Q.2 Chương 62: Lệnh tới. Q.2 Chương 63: Nam đại doanh. Q.2 Chương 64: Rình trộm. Q.2 Chương 65: Thanh phù. Q.2 Chương 66: Hoảng sợ. Q.2 Chương 67: Mượn da hổ. Q.2 Chương 68: Ân và uy. Q.2 Chương 69: Lâm tổng tiêu đầu. Q.2 Chương 70: Tần hạo. Q.2 Chương 71: Nói chuyện trong xe (một). Q.2 Chương 72: Nói chuyện trong xe (hai). Q.2 Chương 73: Nói chuyện trong xe (ba). Q.2 Chương 74: Cuộc gặp gỡ bất ngờ. Q.2 Chương 75: Thiên ngưu đao. Q.2 Chương 76: Thiên ngưu vệ. Q.2 Chương 77: Công dụng của Thiên Ngưu. Q.2 Chương 78: Tụ họp. Q.2 Chương 79: Trương thị. Q.2 Chương 80: Mạnh thạch. Q.2 Chương 81: Đối ngữ. Q.2 Chương 82: Dẫn kiến. Q.2 Chương 83: Trương hồng ba. Q.2 Chương 84: Cú vọ. Q.2 Chương 85: Mưu xa. Q.2 Chương 86: Lên thuyền hải tặc. Q.2 Chương 87: Thu hoạch. Q.2 Chương 88: Thưởng thức. Q.2 Chương 89: Chim Phượng về tổ. Q.2 Chương 90: Mật đàm. Q.2 Chương 91: Cấm kỵ. Q.2 Chương 92: Tấu đối. Q.2 Chương 93: Quân tâm. Q.2 Chương 94: Vùi lấp trong khó khăn. Q.2 Chương 95: Nhân sinh quan. Q.2 Chương 96: Kinh tâm. Q.2 Chương 97: Khởi hành. Q.2 Chương 98: Ám sát. Q.2 Chương 99: Mượn người truyền lời. Q.2 Chương 100: Ninh Quốc quân. Q.2 Chương 101: Lý xuyên. Q.2 Chương 102: Về nhà. Q.2 Chương 103: Lũng tâm. Q.2 Chương 104: Tri kỷ. Q.2 Chương 105: Quyền mưu. Q.2 Chương 106: Trí giả. Q.2 Chương 107: Trấn an. Q.2 Chương 108: Về nhà. Q.2 Chương 109: Nhà. Q.2 Chương 110: Trưởng sử Trì Châu. Q.2 Chương 111: Thứ sử trì châu. Q.2 Chương 112: Cáo già. Q.2 Chương 113: Cầu thăng chức. Q.2 Chương 114: Đi thanh dương. Q.2 Chương 115: Dương gia. Q.2 Chương 116: Thành ý của Dương gia. Q.2 Chương 117: Lời của mẫu tử. Q.2 Chương 118: Trở về Thạch Đại. Q.2 Chương 119: Dịu dàng. Q.2 Chương 120: Đêm đẹp. Q.2 Chương 121: Đông hà. Q.2 Chương 122: Quý nhân. Q.2 Chương 123: Cơ hội. Q.2 Chương 124: Tống phủ. Q.2 Chương 125: Lập tín. Q.2 Chương 126: Tiến cử. Q.2 Chương 127: Tình nghĩa. Q.2 Chương 128: Con bướm của huyện Thạch Đại tỉnh rồi. Q.2 Chương 129: Diễn võ. Q.2 Chương 130: Đường ai nấy đi. Q.3 Chương 1: Bất ngờ. Q.3 Chương 2: Vô tâm cắm liễu. Q.3 Chương 3: Tứ hôn. Q.3 Chương 4: Nước nghèo. Q.3 Chương 5: Sách lược. Q.3 Chương 6: Bắt giam Thái tử. Q.3 Chương 7: Gặp mặt. Q.3 Chương 8: Không biết bộ mặt thật “Lư Sơn”. Q.3 Chương 9: Hành thích. Q.3 Chương 10: Yết kiến. Q.3 Chương 11: Phân công. Q.3 Chương 12: Cuộc gặp bất ngờ. Q.3 Chương 13: Phong ngô thành. Q.3 Chương 14: Vụ án hành thích. Q.3 Chương 15: Quân giận, chủ giết. Q.3 Chương 16: Chuyện nội phủ. Q.3 Chương 17: Hoàng cung. Q.3 Chương 18: Cuộc gặp trước điện. Q.3 Chương 19: Thấy mặt vua. Q.3 Chương 20: Huynh đệ tụ hợp. Q.3 Chương 21: Quân vương kiêng kỵ chưa chắc là họa. Q.3 Chương 22: Kết nối. Q.3 Chương 23: Sứ mệnh của Tiểu Phức. Q.3 Chương 24: Ước hẹn. Q.3 Chương 25: Bí mật gặp mặt. Q.3 Chương 26: Thuộc tướng. Q.3 Chương 27: Thẳng tiến. Q.3 Chương 28: Tiêu hao nuôi quân. Q.3 Chương 29: Mưu cầu thế lực bên ngoài. Q.3 Chương 30: Một người làm quan, cả họ được nhờ. Q.3 Chương 31: Từ sư đà. Q.3 Chương 32: Ám hiệu chữ “Dược. Q.3 Chương 33: Tiến lên trước? Lùi về sau?. Q.3 Chương 34: Cố nhân không ngờ đến. Q.3 Chương 35: Thái Tử triệu kiến. Q.3 Chương 36: Lời nói của quân thần. Q.3 Chương 37: Tương ngu hầu. Q.3 Chương 38: Lĩnh quân. Q.3 Chương 39: Huấn luyện. Q.3 Chương 40: Ủng hộ. Q.3 Chương 41: Hiểu biết mù mờ. Q.3 Chương 42: Vinh xương. Q.3 Chương 43: Văn hoa. Q.3 Chương 44: Thích gì?. Q.3 Chương 45: Hỏi nguyện vọng ban đầu. Q.3 Chương 46: Xuất chinh. Q.3 Chương 47: Trung phủ sứ. Q.3 Chương 48: Lục đô úy. Q.3 Chương 49: Quyền hành. Q.3 Chương 50: Tráng quân. Q.3 Chương 51: Chủ động. Q.3 Chương 52: Thượng thư và lời nói ác độc. Q.3 Chương 53: Ván bài. Q.3 Chương 54: Chuẩn bị chiến đấu. Q.3 Chương 55: Sát uy. Q.3 Chương 56: Trận chiến của huyện Cú Dung (1). Q.3 Chương 57: Trận chiến huyện Cú Dung (2). Q.3 Chương 58: Trận chiến ở huyện Cú Dung (phần 3). Q.3 Chương 59: Dâng thư cho triều đình. Q.3 Chương 60: Muốn. Q.3 Chương 61: Bí mật trong cung. Q.3 Chương 62: Anh vương. Q.3 Chương 63: Quân biến. Q.3 Chương 64: Muốn đi. Q.3 Chương 65: Cướp giết. Q.3 Chương 66: Thưởng công hóa khế. Q.3 Chương 67: Suy đoán. Q.3 Chương 68: Cắt đuôi. Q.3 Chương 69: Quyền giam. Q.3 Chương 70: Bái kiến kinh tâm. Q.3 Chương 71: Giật dây. Q.3 Chương 72: Đẩy sóng. Q.3 Chương 73: Đại chiến Thường Châu (I). Q.3 Chương 74: Đại chiến Thường Châu (II). Q.3 Chương 75: Đại chiến Thường Châu (III). Q.3 Chương 76: Đại chiến Thường Châu (IV). Q.3 Chương 77: Đại chiến Thường Châu (V). Q.3 Chương 78: Đại chiến Thường Châu (VI). Q.3 Chương 79: Đại chiến Thường Châu (VII). Q.3 Chương 80: Đại chiến Thường Châu (VIII). Q.3 Chương 81: Đại chiến Thường Châu (IX). Q.3 Chương 82: Đại chiến Thường Châu (X). Q.3 Chương 83: Kết thúc. Q.3 Chương 84: Ưu lo của lão thần. Q.3 Chương 85: Biến động. Q.3 Chương 86: Họa cạn lương thực. Q.3 Chương 87: Khí phách. Q.3 Chương 88: Gặp ban đêm. Q.3 Chương 89: Nói là làm. Q.3 Chương 90: Lựa chọn. Q.3 Chương 91: Chiêu binh. Q.3 Chương 92: Trốn về. Q.3 Chương 93: Cầu tài. Q.3 Chương 94: Được Thường muốn Tô. Q.3 Chương 95: Tập kích bất ngờ Tô Châu (1). Q.3 Chương 96: Tập kích bất ngờ Tô Châu (2). Q.3 Chương 97: Tập kích bất ngờ Tô Châu (3). Q.3 Chương 98: Tập kích bất ngờ Tô Châu (4). Q.3 Chương 99: Tập kích bất ngờ Tô Châu (5). Q.3 Chương 100: Tập kích bất ngờ Tô Châu (6). Q.3 Chương 101: Tập kích bất ngờ Tô Châu (7). Q.3 Chương 102: Uy hiếp. Q.3 Chương 103: Dụ dỗ. Q.3 Chương 104: Thế gia. Q.3 Chương 105: Được phong hầu. Q.3 Chương 106: Thể chế ở Tô Thường. Q.3 Chương 107: Lôi kéo. Q.3 Chương 108: Hứa hẹn. Q.3 Chương 109: Hứa hẹn (tiếp). Q.3 Chương 110: Về nhà. Q.3 Chương 111: Gian nan khổ cực. Q.3 Chương 112: Độc chiếm thiên hạ. Q.3 Chương 113: Thái thường tự. Q.3 Chương 114: Lý giải. Q.3 Chương 115: Chiến tranh lương thực ngầm. Q.3 Chương 116: Truy phong. Q.3 Chương 117: Giao dịch quỷ dị. Q.3 Chương 118: Tham vọng quyền lực. Q.3 Chương 119: Giáo phường. Q.4 Chương 1: Quay về Tô Châu. Q.4 Chương 2: Quy Đức quân phủ. Q.4 Chương 3: Quy Đức quân. Q.4 Chương 4: Trị quân. Q.4 Chương 5: Thái Thương quân. Q.4 Chương 6: Chiến lược. Q.4 Chương 7: Kế hoạch. Q.4 Chương 8: Lẻn vào. Q.4 Chương 9: Đâm. Q.4 Chương 10: Ban đêm đoạt lấy Tây Sơn. Q.4 Chương 11: Mời soái. Q.4 Chương 12: Bắt rùa trong hũ. Q.4 Chương 13: Thắng lợi. Q.4 Chương 14: Hồi hương. Q.4 Chương 15: Hưng vân. Q.4 Chương 16: Cuộc chiến lương thực. Q.4 Chương 17: Sợ ngoài ép trong. Q.4 Chương 18: Lại đến Tiêu phủ. Q.4 Chương 19: Tiêu thị. Q.4 Chương 20: Đoàn viên. Q.4 Chương 21: Vừa lòng đẹp ý. Q.4 Chương 22: Gặp mặt. Q.4 Chương 23: Thuộc quốc. Q.4 Chương 24: Vọng sơn. Q.4 Chương 25: Sách lược. Q.4 Chương 26: Định ra sách lược. Q.4 Chương 27: Tình nghĩa quân nhân. Q.4 Chương 28: Thuyết phục. Q.4 Chương 29: Huyện lâm xuyên. Q.4 Chương 30: Trên nước. Q.4 Chương 31: Phát lương thực. Q.4 Chương 32: Bắt cá. Q.4 Chương 33: Sở bá. Q.4 Chương 34: Chu đại soái. Q.4 Chương 35: Khống chế thành. Q.4 Chương 36: Dẫn dụ. Q.4 Chương 37: Phá vòng vây. Q.4 Chương 38: Xưng vương. Q.4 Chương 39: Lục thị. Q.4 Chương 40: Hủy quân. Q.4 Chương 41: Quốc sứ. Q.4 Chương 42: Tình thế. Q.4 Chương 43: Đục khoét nền tảng. Q.4 Chương 44: Mất bò mới lo làm chuồng. Q.4 Chương 45: Hòa thân. Q.4 Chương 46: Chuẩn bị về. Q.4 Chương 47: Nói chuyện trong doanh. Q.4 Chương 48: Lại bày trận tập kích. Q.4 Chương 49: Tính kế. Q.4 Chương 50: Về nước. Q.4 Chương 51: Quân nghị. Q.4 Chương 52: Mưu phạt. Q.4 Chương 53: Ý đồ thực sự. Q.4 Chương 54: Tri kỷ. Q.4 Chương 55: Người đẹp lưng ong. Q.4 Chương 56: Nạp gián. Q.4 Chương 57: Tấn công. Q.4 Chương 58: Ý nghĩa trận chiến. Q.4 Chương 59: Dám chiến. Q.4 Chương 60: Chiến sự. Q.4 Chương 61: Khuyên ở lại. Q.4 Chương 62: Cán châu. Q.4 Chương 63: Đồn điền. Q.4 Chương 64: Đi tuần. Q.4 Chương 65: Đối với kẻ phản bội. Q.4 Chương 66: Bổ nhiệm. Q.4 Chương 67: Đảo lưu cầu. Q.4 Chương 68: Đảo lưu cầu (2). Q.4 Chương 69: Hải Châu Vân phủ. Q.4 Chương 70: Thủy quân Bành Hồ. Q.4 Chương 71: Đề phòng hậu hoạn. Q.4 Chương 72: Đột biến ở Phúc Châu. Q.4 Chương 73: Vương quyền. Q.4 Chương 74: Thủy quân Mân quốc. Q.4 Chương 75: Lấy thân mạo hiểm. Q.4 Chương 76: Bình hải. Q.4 Chương 77: Có được quân đội. Q.4 Chương 78: Tín ngưỡng. Q.4 Chương 79: Tin thần. Q.4 Chương 80: Quay về Nhiêu Châu. Q.4 Chương 81: Lập kế hoạch. Q.4 Chương 82: Phủ nam xương. Q.4 Chương 83: Lâm nhân triệu. Q.4 Chương 84: Mục đích. Q.4 Chương 85: Mục đích chân chính. Q.4 Chương 86: Vinh thị. Q.4 Chương 87: Chu lệnh vân. Q.4 Chương 88: Sát uy. Q.4 Chương 89: Khiêu khích. Q.4 Chương 90: Giải thích trước. Q.4 Chương 91: Chiến lược nhìn xa trông rộng. Q.4 Chương 92: Tính kế. Q.4 Chương 93: Đổi trắng thay đen. Q.4 Chương 94: Binh biến Thường Châu. Q.4 Chương 95: Xuất động. Q.4 Chương 96: Rút quân. Q.4 Chương 97: Quy thuận. Q.4 Chương 98: Vượt sông trước. Q.4 Chương 99: Đoạt hạ khẩu. Q.4 Chương 100: Giết soái. Q.4 Chương 101: Dọa đầu hàng. Q.4 Chương 102: Theo kinh châu. Q.4 Chương 103: Chinh chiến. Q.4 Chương 104: Thuận lợi?. Q.4 Chương 105: Kỳ thủ. Q.4 Chương 106: Quyền chủ động. Q.4 Chương 107: Phản loạn. Q.4 Chương 108: Về nhà. Q.4 Chương 109: Nói chuyện. Q.4 Chương 110: Giữ vững cơ nghiệp. Q.4 Chương 111: Gặp được quan. Q.4 Chương 112: Ẩn đế. Q.4 Chương 113: Nói gạt. Q.4 Chương 114: Trở lại Giang Ninh. Q.4 Chương 115: Hồi phủ. Q.4 Chương 116: Mẫu tử nói chuyện. Q.4 Chương 117: Cáo trạng. Q.4 Chương 118: Xưa và nay khác biệt. Q.4 Chương 119: Trách nhiệm. Q.4 Chương 120: Ức hiếp. Q.4 Chương 121: Đình nghị. Q.4 Chương 122: Tiền qua đường. Q.4 Chương 123: Một bức thư. Q.4 Chương 124: Quân sư Dương Côn. Q.4 Chương 125: Thổ lộ tình cảm. Q.4 Chương 126: Uỷ nhiệm. Q.4 Chương 127: Diệt việt. Q.4 Chương 128: Lời mời bất ngờ. Q.4 Chương 129: Đối phó. Q.4 Chương 130: Công tâm. Q.4 Chương 131: Tấn quốc chi trị. Q.4 Chương 132: Cướp giết. Q.4 Chương 133: Triệu quát?. Q.4 Chương 134: Chiếm hấp châu. Q.4 Chương 135: Lời của Trần Bình. Q.4 Chương 136: Huynh đệ. Q.4 Chương 137: Tai họa ngầm. Q.4 Chương 138: Ngư thị. Q.4 Chương 139: Ba Lăng quân. Q.4 Chương 140: Nhạn Thê phủ. Q.4 Chương 141: Thiện đãi. Q.4 Chương 142: Mưu hại. Q.4 Chương 143: Phục binh. Q.4 Chương 144: Khoan dung. Q.4 Chương 145: Huynh muội. Q.4 Chương 146: Con gái. Q.4 Chương 147: Chuyện xưa. Q.4 Chương 148: Bái tế. Q.4 Chương 149: Lục thị tô châu. Q.4 Chương 150: Luận nhân. Q.4 Chương 151: Lời quân thần. Q.4 Chương 152: Ngư tú hoa. Q.4 Chương 153: Cầu nối. Q.4 Chương 154: Giang Âm Trương gia. Q.4 Chương 155: Lựa chọn của Trương gia. Q.4 Chương 156: Trên hồ. Q.4 Chương 157: Cần. Q.4 Chương 158: Ý nghĩa của việc phân phong. Q.4 Chương 159: Tuần phủ. Q.4 Chương 160: Trị sở. Q.4 Chương 161: Luận bàn quốc sách. Q.4 Chương 162: Trị quốc. Q.4 Chương 163: Quay về Giang Ninh. Q.4 Chương 164: Tính kế bất ngờ. Q.4 Chương 165: Hội nghị. Q.4 Chương 166: Gặp gỡ. Q.4 Chương 167: Bạch linh nhi. Q.4 Chương 168: Giết ảnh vệ. Q.4 Chương 169: Hoàng phủ kế huân. Q.4 Chương 170: Rời đi. Q.4 Chương 171: Uống rượu luận đàm. Q.4 Chương 172: Đại Giang đông khứ. Q.5 Chương 1: Bày tỏ. Q.5 Chương 2: Người thân. Q.5 Chương 3: Lời nói trên đường đi. Q.5 Chương 4: Đông Thiền tự. Q.5 Chương 5: Tranh giành phật. Q.5 Chương 6: Bá phụ. Q.5 Chương 7: Bác cháu nói chuyện. Q.5 Chương 8: Đuổi tận giết tuyệt. Q.5 Chương 9: Thuộc hạ. Q.5 Chương 10: Khai phong phủ. Q.5 Chương 11: Ý chỉ. Q.5 Chương 12: Phố mã hành. Q.5 Chương 13: Thanh Phong tửu lâu. Q.5 Chương 14: Chiết gia Phủ Châu. Q.5 Chương 15: Xung đột. Q.5 Chương 16: Hội miếu thành hoàng. Q.5 Chương 17: Muốn gặp. Q.5 Chương 18: Chiết duy trung. Q.5 Chương 19: Vân cẩm đông. Q.5 Chương 20: Chuyện gẫu. Q.5 Chương 21: Thủy củng điện. Q.5 Chương 22: Thùy củng điện (2). Q.5 Chương 23: Thùy củng điện (3). Q.5 Chương 24: Thạch thủ tín. Q.5 Chương 25: Quân thần. Q.5 Chương 26: Lão hổ. Q.5 Chương 27: Cung từ minh. Q.5 Chương 28: Thấy mặt vua. Q.5 Chương 29: Mưu kế đế vương. Q.5 Chương 30: Âm mưu. Q.5 Chương 31: Hành quân. Q.5 Chương 32: Bá thạch châu. Q.5 Chương 33: Mưu chiến. Q.5 Chương 34: Hạ quân. Q.5 Chương 35: Chim ưng. Q.5 Chương 36: Hậu chiến. Q.5 Chương 37: Rét đậm. Q.5 Chương 38: Cầu viện. Q.5 Chương 39: Giết sói. Q.5 Chương 40: Tập kích Ngân Châu. Q.5 Chương 41: Thủ thành. Q.5 Chương 42: Tây bắc. Q.5 Chương 43: Thạch trung phi. Q.5 Chương 44: Luyện thiết. Q.5 Chương 45: Ai là nguyệt lão. Q.5 Chương 46: Chiết hương nguyệt. Q.5 Chương 47: Cha vợ. Q.5 Chương 48: Ngắm trời sao. Q.5 Chương 49: Mùa xuân đến rồi. Q.5 Chương 50: Chiến khởi. Q.5 Chương 51: Ly gián. Q.5 Chương 52: Vỡ quân. Q.5 Chương 53: Tiến thoái tự nhiên. Q.5 Chương 54: Chuyện xưa. Q.5 Chương 55: Tình hình chiến đấu. Q.5 Chương 56: Lục thiên minh. Q.5 Chương 57: Đến nguyên châu. Q.5 Chương 58: Khách ban. Q.5 Chương 59: Cảnh vân tự. Q.5 Chương 60: Vương ngạn thăng. Q.5 Chương 61: Thổ hoàng đế. Q.5 Chương 62: Lá mặt lá trái. Q.5 Chương 63: Hậu trường. Q.5 Chương 64: Thương tiếc. Q.5 Chương 65: Nữ chủ. Q.5 Chương 66: Lục Bàn Sơn. Q.5 Chương 67: Thủ thành. Q.5 Chương 68: Vùi lấp. Q.5 Chương 69: Truy đuổi. Q.5 Chương 70: Chiếm lấy Hội Châu. Q.5 Chương 71: Hội nghị triều đình. Q.5 Chương 72: Đế sách. Q.5 Chương 73: Vận tài trí dụng. Q.5 Chương 74: Chiến. Q.5 Chương 75: Đế nghi. Q.5 Chương 76: Sứ giả thật giả. Q.5 Chương 77: Kế người ta dùng. Q.5 Chương 78: Nhã Lan phu nhân. Q.5 Chương 79: Nhìn xa trông rộng. Q.5 Chương 80: Ô Lan Độ. Q.5 Chương 81: Eo sông Cổ Lãng. Q.5 Chương 82: Đoạt Võ Uy. Q.5 Chương 83: Hà Tây. Q.5 Chương 84: Tây chinh. Q.5 Chương 85: Năm đó. Q.5 Chương 86: Cam Châu. Q.5 Chương 87: Dĩ dật đãi lao. Q.5 Chương 88: Tâm chiến chi bá. Q.5 Chương 89: Sa Châu. Q.5 Chương 90: Gia chủ Vương thị. Q.5 Chương 91: Thỉnh cầu thiết lập. Q.5 Chương 92: Thiệt hơn. Q.5 Chương 93: Đại Đấu Bạt Cốc. Q.5 Chương 94: Đại Thông Hà. Q.5 Chương 95: Phản loạn. Q.5 Chương 96: Đô hộ phủ. Q.5 Chương 97: Không đứng dưới tường sắp sập. Q.5 Chương 98: Đầu tháng bảy. Q.5 Chương 99: Kiêng dè. Q.5 Chương 100: Cư Diên Hải. Q.5 Chương 101: Bạn cũ tha hương. Q.5 Chương 102: Huynh đệ nói chuyện. Q.5 Chương 103: Lời thẳng thắn. Q.5 Chương 104: Tây Châu. Q.5 Chương 105: Chinh phạt Bắc Đình. Q.5 Chương 106: Sa chiến. Q.5 Chương 107: Vạn mã triều bái. Q.5 Chương 108: Giáo huấn (một). Q.5 Chương 109: Giáo huấn (hai). Q.5 Chương 110: Tuần sát. Q.5 Chương 111: Tự biện giải. Q.5 Chương 112: ‘Lời chân thực’. Q.5 Chương 113: ‘Mượn lương thực’. Q.5 Chương 114: Nghe tuyên. Q.5 Chương 115: Tâng bốc một chút. Q.5 Chương 116: Lôi kéo. Q.5 Chương 117: Khởi hành. Q.5 Chương 118: Kinh sợ. Q.5 Chương 119: Trường An. Q.5 Chương 120: Tây Thị Trường An. Q.5 Chương 121: Chống đỡ Khai Phong. Q.5 Chương 122: Trưng cầu ý kiến. Q.5 Chương 123: Thay mặt hỏi. Q.5 Chương 124: Tây Phong lầu. Q.5 Chương 125: Rượu bồ đào, chén dạ quang. Q.5 Chương 126: Cống sinh. Q.5 Chương 127: Bất ngờ. Q.5 Chương 128: Uống rượu. Q.5 Chương 129: Nhà đế vương. Q.5 Chương 130: Người vinh quy. Q.5 Chương 131: Vào cung. Q.5 Chương 132: Bố cục?. Q.5 Chương 133: Bố trí. Q.5 Chương 134: Vô căn cứ. Q.5 Chương 135: Dạy con ở Noãn Đình (1). Q.5 Chương 136: Dạy con ở Noãn Đình (2). Q.5 Chương 137: Ôn chuyện. Q.5 Chương 138: Căm thù. Q.5 Chương 139: Đón người. Q.5 Chương 140: Chùa Đại Tướng Quốc. Q.5 Chương 141: “Lời nói bộc trực.”. Q.5 Chương 142: Triệu Phổ. Q.5 Chương 143: Trù tính tiến công. Q.5 Chương 144: Gặp nhau ở phòng khách. Q.5 Chương 145: Hoa chúc. Q.5 Chương 146: Vưu vật. Q.5 Chương 147: Nghe lén. Q.5 Chương 148: Hơn cả tỷ muội. Q.5 Chương 149: Ứng biến mà biến. Q.5 Chương 150: Ngu tự chi giải. Q.5 Chương 151: Tụ Anh Điện. Q.5 Chương 152: Dám nói. Q.5 Chương 153: Ngu mưu. Q.5 Chương 154: Tiệc nhà. Q.5 Chương 155: Tin nhà. Q.5 Chương 156: Phụ mệnh. Q.5 Chương 157: Chiến lược chặt đứt cổ tay. Q.5 Chương 158: Tương kế tựu kế?. Q.5 Chương 159: Triệu Khuông Nghĩa. Q.5 Chương 160: Sai lầm cấp công. Q.5 Chương 161: “Thủ đoạn mềm dẻo”. Q.5 Chương 162: Mời đến nâng cốc. Q.5 Chương 163: Tiêu diệt Ngụy quốc. Q.5 Chương 164: Đòi phong danh. Q.5 Chương 165: Hậu chiến. Q.5 Chương 166: Quản lí Lũng Hữu. Q.5 Chương 167: Cuộc chiến ở Ba Thục. Q.5 Chương 168: Vùi lấp Thành Đô. Q.5 Chương 169: Phương Kiệt. Q.5 Chương 170: Lương thần. Q.5 Chương 171: Chiến lược phương bắc. Q.5 Chương 172: Vén lên một góc. Q.5 Chương 173: Tây tuần. Q.5 Chương 174: Vấn giải. Q.5 Chương 175: Tuần du. Q.5 Chương 176: Bảo vệ. Q.5 Chương 177. Q.5 Chương 178: Ba đạo thánh chỉ. Q.5 Chương 179: Phụ tử nói chuyện. Q.5 Chương 180: Ước định. Q.5 Chương 181: Ngu mỹ nhân. Q.5 Chương 182: Vương Kế Ân (1. Q.5 Chương 183: Vương Kế Ân (2). Q.5 Chương 184: Mượn đường. Q.5 Chương 185: Huyết chiến núi Vương Ốc. Q.5 Chương 186: Gia Luật Tề Cách. Q.5 Chương 187: Đoạt quân chuyển chiến. Q.5 Chương 188: Nổi loạn. Q.5 Chương 189: Chiếm cứ Thái Nguyên. Q.5 Chương 190: Thà làm ngọc vỡ không làm ngói lành. Q.5 Chương 191: Lục Thiên Lâm. Q.5 Chương 192: Thỏa hiệp. Q.5 Chương 193: Phong vương. Q.5 Chương 194: Được Quan Nội. Q.5 Chương 195: Lục Thiên Cần. Q.5 Chương 196: Gia tộc. Q.5 Chương 197: Dương Diên Chiêu. Q.5 Chương 198: Đoạt quân. Q.5 Chương 199: Tập kích U Châu. Q.5 Chương 200: Bắt vua. Q.5 Chương 201: Giết. Q.5 Chương 202: Mua dây buộc mình. Q.5 Chương 203: Báo tin thắng trận. Q.5 Chương 204: “Đại Tống”. Q.5 Chương 205: Từ Huyễn. Q.5 Chương 206: Phát động. Q.5 Chương 207: Đại gian. Q.5 Chương 208: Thế không thể đỡ. Q.5 Chương 209: Kết nối. Q.5 Chương 210: Tiếc tình. Q.5 Chương 211: Chiến Thổ Phiên. Q.5 Chương 212: Di giá. Q.5 Chương 213: Đại Ngu đế quốc. Q.5 Chương 214: Độc chiếm thiên hạ. Q.5 Chương 215: Trở về Khai Phong. Q.5 Chương 216: Đế thuật. Q.5 Chương 217: Thân nhân. Q.5 Chương 218: Nhân duyên. Q.5 Chương 219: Khoa cử. Q.5 Chương 220: Bắc tuần. Q.5 Chương 221: Vì một giấc mộng viết lại một truyền kì. Q.5 Chương 222: Về nhà (kết cục).
Tiến »
Q.1 Chương 40: Phố tây đại.

❊ ❊ ❊

[/TIÊU ĐỀ]

Nhưng cái ôm này, một vật cứng ngắc lại càng động vào trong một tấc.

Lật Hạ bị hắn đỉnh đến hồn phi phách tán, giống như một con gấu túi nhỏ gắt gao ôm cổ hắn, treo trên người hắn, giậm chân khóc loạn: “Anh đừng động nữa, đừng vào nữa mà. Em sắp bị anh chọc chết rồi!”

Nghê Lạc thấy khóe mắt nàng ngấn lệ trong suốt, sợ là thật sự đau đến nỗi, bèn ôm mông nhỏ của nàng dịch ra xem xét, Lật Hạ lại ré lên một tiếng thảm thiết.

Mà trên ga giường hiện ra một mảng lớn vết máu đỏ tươi.

Không khoa học!!!

Nghê Lạc chớp chớp mắt, lại nhìn về phía Lật Hạ đang rơi lệ, hơi hé miệng, vẻ mặt ngây ngốc, như muốn nói gì đó, nhưng lại không thốt nên lời.

Hắn nhìn chằm chằm Lật Hạ hồi lâu, khóe môi khẽ cong lên một tia cực nhạt, một nụ cười khó phát hiện như tia chớp lướt qua gương mặt đang mờ mịt của hắn, chớp mắt biến mất, ẩn nhẫn vào đôi mắt đen thẫm.

Lật Hạ bị hắn nhìn đến khó hiểu, ngơ ngác cúi đầu xem xét, cũng giật mình, đồng dạng trợn mắt há hốc mồm, nhìn lại Nghê Lạc, ấp úng: “Đây là chuyện gì vậy?”

Nghê Lạc đột nhiên lòng như trống đánh, cố nén cảm xúc hỗn loạn, cẩn thận đặt Lật Hạ nằm xuống, nhưng vẫn không rời khỏi thân thể nàng. Lật Hạ cũng ngoan ngoãn, nhẹ nhàng ôm lấy hắn, mặc hắn đặt mình xuống, cái mông nhỏ vẫn dính sát vào hắn, sợ động đậy một cái là đau chết.

Khi nàng chậm rãi nằm thẳng xuống, hắn mới phủ lên người, phía dưới cố tình hay vô ý mà rút/động một cái. Lật Hạ chỉ cảm thấy bị hắn lấp đầy, nhẹ nhàng “Ưm” một tiếng, lần này lại không đau, trái lại cảm thấy thực thỏa mãn dễ chịu.

Nghê Lạc lau mồ hôi trên trán nàng, lại hôn lên vành tai trắng ngọc của nàng một cái, lúc này mới hỏi: “Nói cho anh biết chuyện ngày hôm đó đi.”

Lật Hạ tự nhiên biết hắn nói là ngày nào, hơn nữa vừa rồi nhìn thấy vết máu đầy giường, nàng cũng ý thức được, có lẽ có vài chuyện không giống nàng nghĩ.

Thì ra, ngày hôm đó ở trung học, Lật Hạ đi quán bar cùng bạn bè luyện nhạc, nửa đường uống say rồi thì chẳng nhớ gì nữa. Tỉnh lại lúc 3, 4 giờ sáng. Quần áo bị xé rách tung tóe trên mặt đất, còn mình thì trần truồng nằm trên giường. Chăn ga gối đệm hỗn độn, rõ ràng là đã lăn lộn qua. Mà hai chân nàng mở ra rất mất tự nhiên, đùi trong còn có dấu vết cọ xát.

Lật Hạ hoảng sợ, phản ứng đầu tiên là sợ bị người làm nhục. Nhưng trên giường không có máu, nàng ôm một tia hy vọng lên mạng tra cứu, phát hiện có một số phụ nữ lần đầu cũng không chảy máu. Hy vọng tan vỡ, nàng xác định đã xảy ra chuyện.

Nhưng mãi đến vừa rồi, nàng mới phát hiện có chỗ không đúng, hình như đã quên mất, tại sao sau lần đầu tiên, chỗ đó của nàng lại không hề có chút đau đớn hay khó chịu nào?

Đâu có giống như lúc Nghê Lạc vừa vào, nàng đau đến suýt chết đi sống lại. Mà nhìn thấy vết máu trên giường, nàng cuối cùng cũng xác định, thì ra ngày hôm đó chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Nàng vẫn còn nguyên vẹn, không bị vấy bẩn.

Nghê Lạc không chớp mắt nhìn nàng, thấy nàng đỏ mặt chậm rãi kể xong chuyện, trong đôi mắt tĩnh lặng của hắn chợt lóe lên một tia sáng, bỗng nhiên một tay ôm chặt lấy nàng.

Cái ôm đột ngột này, Lật Hạ cảm thấy chỗ đó của hắn như lại to thêm một chút, căng trướng đến nàng vừa khó chịu vừa dễ chịu, hắn vô thức đỉnh lên, nàng suýt bị hắn đâm thủng, cảm giác như sắp chạm tới tim vậy.

Nàng nhẹ nhàng hừ hừ, tay chân quấn chặt lấy hắn, cọ cọ trong lòng ngực ấm áp của hắn. Bên tai lại vang lên giọng nói kích động đến run rẩy của hắn: “Tốt quá! Lật Hạ, tốt quá rồi!”

Lật Hạ khẽ mỉm cười, vừa định nói đúng vậy, không ngờ hắn còn chưa nói hết,

“Anh không phải để ý quá khứ của em, cũng không phải so đo em đã từng yêu người đàn ông khác hay đã từng làm gì với người đàn ông khác. Quá khứ của em, anh thực sự không quan tâm. Chỉ là, không phải là tên khốn Lang Hiểu kia, cũng không phải là trải nghiệm tủi nhục bị hạ thuốc mê. Tốt quá rồi.”

Giọng hắn rất nhẹ, nhưng từng tiếng từng tiếng gõ vào lòng Lật Hạ,

“Lật Hạ, em có vui không, có may mắn không? Em và tên đàn ông đó không hề có chút giao thoa nào. Hắn tuy rằng đã làm tổn thương chị em, nhưng ở chỗ em hắn đã không thực hiện được. Em sẽ không bao giờ phải vì thế mà cảm thấy bực bội hay bi phẫn nữa. Tốt quá, thực sự tốt quá rồi!”

Lật Hạ im lặng, toàn thân như ngâm trong làn nước ấm, mềm mại và vui vẻ.

Đúng vậy, tốt quá! Nàng vẫn luôn cảm thấy, nàng và Lật Thu hai chị em bị cùng một người đàn ông ngủ, đó là một sự sỉ nhục đến nhân phẩm và tôn nghiêm biết bao.

Nhưng bây giờ nàng cuối cùng cũng biết, thì ra không phải. Nàng và Lang Hiểu chưa từng có quan hệ!

Nàng vui vẻ cười toe toét, ôm chặt lấy Nghê Lạc, vừa rồi lời thổ lộ chân tình của hắn đã làm nàng cảm động chết đi được. Đúng là người đàn ông tốt, nàng muốn ôm thật chặt, không bao giờ buông ra.

Nghê Lạc tự nhiên cũng sẽ không buông nàng ra, vừa kích động vừa vui sướng mà hôn khắp mặt và ngực nàng, chỉ là cái thứ cứng ngắc kia cọ xát trong cơ thể nàng, Lật Hạ dần dần lại cảm thấy căng trướng khó chịu.

Cô nàng nhỏ lập tức đổi ý, đẩy hắn: “Hay là để lần sau đi.”

Nghê Lạc nào chịu, hôm nay mà bỏ qua cho nàng, lần sau nhất định lại kêu đau, chi bằng nhân cơ hội hôm nay một hơi giải quyết luôn. Hắn nhìn nàng một lúc, nói: “Ngoan, đau dài không bằng đau ngắn.”

Lật Hạ bĩu môi: “Làm gì có kiểu đó……”

Nói còn chưa dứt lời, môi đã bị hắn chặn lại, mà phía dưới cũng dần dần động tác.

Nghê Lạc cân nhắc đến sức chịu đựng của nàng, ban đầu khá nông và chậm, hơn nữa bên trong Lật Hạ quá chặt, nóng hổi bao bọc lấy hắn, vừa kích thích vừa sảng khoái, hắn thực sự có chút lo mình không kiềm chế được.

Sự trêu đùa dịu dàng như vậy làm nàng dần dần nhạy cảm lên, khát vọng ma người từng chút từng chút tích tụ ở sâu trong hạ/thể.

“Ưm ~” nàng khẽ rên, dần dần thả lỏng, thậm chí vô thức theo nhịp điệu của hắn mà áp sát vào.

Cảm nhận được thân thể nàng càng lúc càng trơn tru, hắn từ nhẹ đến nặng, từ chậm chuyển nhanh, chín nông một sâu, như cuồng phong. Lật Hạ bị hắn mân mê đến hồn bay phách lạc, vô thức ưỡn eo, càng lúc càng ăn ý cùng hắn cọ xát.

Nàng tuy rằng nhíu chặt mày cắn chặt môi, nhưng nhiệt độ bên trong càng lúc càng cao, lực căng chặt càng lúc càng mạnh, cảm giác khoái lạc kỳ dị ở hạ bụng càng lúc càng rõ ràng, cuối cùng nàng vẫn không kìm được, vừa đau vừa sướng mà rên rỉ thành tiếng.

Lần đầu hắn cũng không muốn làm nàng quá mệt, cảm thấy nàng sắp lên đỉnh, liền đơn giản sau khi nàng rên rỉ, cũng thả lỏng bản thân, cùng nàng chìm vào ý loạn tình mê.

Đợi đến khi kết thúc, cả hai đều ướt đẫm và nóng hổi. Lật Hạ hoàn toàn không ngờ chuyện nam nữ lại có thể mê hoặc đến vậy, bị hắn giày vò một trận, linh hồn nhỏ bé đã sớm bay mất, mềm nhũn nằm liệt trên giường chẳng muốn động đậy.

Nhưng Nghê Lạc vẫn biết trên người đầy mồ hôi bẩn, muốn đưa nàng đi tắm.

Lật Hạ làm nũng không chịu, để Nghê Lạc ôm vào phòng tắm. Nhưng đến phòng tắm, Lật Hạ mới thực sự hối hận, hắn đâu có muốn tắm, rõ ràng là biến tướng sờ soạng nàng từ trên xuống dưới một lần nữa, sau đó sờ đến nổi lửa, liền trực tiếp đè nàng xuống bồn tắm.

Thân thể nhỏ bé của Lật Hạ lại phải chịu một trận ngược đãi hung hãn, bị hắn giày vò đến réo ầm ĩ.

Lật Hạ chưa từng nghĩ tên quân tử chạm vào một cái là chết người lần đầu gặp mặt này, lại có sức chiến đấu mạnh như vậy, lăn qua lộn lại giày vò nàng không biết bao lâu.

Mãi đến đêm khuya, nàng mệt đến thành một bãi bùn, mềm như bông nằm sấp trên giường, mí mắt nặng trĩu không mở nổi. Trong lúc ý thức mơ hồ, lại cảm thấy bàn tay nóng bỏng của người đàn ông đẩy hai chân nàng ra, nàng thực sự muốn trợn trắng mắt ngất đi cho xong.

Nhưng lần này, Nghê Lạc không có lại phát động một vòng tấn công mới, mà là cúi đầu xuống tỉ mỉ kiểm tra một chút, thấy chỗ đó của tiểu nữ nhân vừa đỏ vừa sưng, xem ra là thực sự bị giày vò không nhẹ.

Hắn hơi nhíu mày, ngón tay thon dài nhẹ nhàng chạm vào nơi mềm mại kia, Lật Hạ đang buồn ngủ bị đau đến hừ hừ một tiếng, co rúm lại, cái mông nhỏ vặn vẹo, tìm tư thế khác rồi tiếp tục ngủ.

Hắn lại không khỏi hối hận vì hôm nay mất kiểm soát, cũng không biết tại sao cứ một lần lại một lần muốn nàng.

Hắn nằm xuống lại, ôm tiểu nữ nhân đã mệt đến ngủ say vào lòng, hôn lên trán nàng một cái.

Lật Hạ buồn ngủ mơ màng, chỉ cảm thấy vòng tay hắn ấm áp và an toàn, tiếng tim đập trầm ổn hữu lực khiến người ta vô danh an tâm, nàng như một con thú nhỏ tìm hơi ấm, chui rúc vào lòng hắn, tìm một tư thế thoải mái, mỉm cười ngủ.

Nghê Lạc nhìn chằm chằm gương mặt ngủ an lành của nàng, đôi đồng tử trong veo tràn đầy dịu dàng, theo bản năng ôm chặt eo thon mềm mại của nàng, mới nhắm mắt lại, cảm thấy thỏa mãn mà ngủ.

Hắn thầm nghĩ, tiểu nha đầu hôm nay mệt quá sức, để nàng ngủ ngon đi!

Nhưng đến ngày hôm sau, người nào đó vừa tỉnh dậy đã tinh thần phấn chấn, hoàn toàn quên mất tâm trạng đau lòng tối qua, nhìn gương mặt ngủ đáng yêu phúng phính của tiểu hạt dẻ, vuốt ve thân thể trơn bóng mềm mại đàn hồi của nàng, không khỏi lại tâm viên ý mã.

Thịt hạt dẻ trơn bóng lột vỏ ngay bên miệng mà không ăn, thực sự là không sáng suốt, cho nên trực tiếp xoay người đè lên.

Lật Hạ bị hắn giày vò tỉnh, lăn lộn một trận cuối cùng không bò dậy nổi giường. Nàng chống eo mềm nhũn trên giường, trong lòng oán hận chửi thầm, mình đúng là miệng tiện mới nói muốn làm tình với anh, cái này mà gọi là ái tình à, là cái quái gì vậy!

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu kịch trường (hai)

Chú chó Husky nhỏ đi dạo trong bụi cỏ, đi mãi, bỗng nhiên nhìn thấy trong bụi cỏ có một con hạt dẻ nhỏ xíu. Hạt dẻ nhỏ rất ngây thơ, trên lớp vỏ xù xì toàn là gai xanh.

Hạt dẻ nhỏ tròn tròn đầy gai, xanh xanh, nhỏ nhỏ, dễ thương làm sao.

Nó nghiêng đầu, nhìn một lúc, lấy móng vuốt chạm vào nó. Nha, gai của hạt dẻ nhỏ nhìn thì cứng và nhọn, nhưng sờ vào cũng không quá đau tay, ngược lại có cảm giác hơi xù xì.

Chú chó Husky nhỏ lại chạm vào nó, hạt dẻ nhỏ động đậy, tỉnh dậy, ngây thơ mờ mịt nhìn nó.

Hai con vật nhỏ mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau một lúc, hạt dẻ nhỏ kinh ngạc mở to mắt, nói: “Nha, một con chó to!”

Chú chó Husky nhỏ: o(╯□╰)o…… Ờ, tôi tên là Nghê Tiểu Lạc.

Hạt dẻ nhỏ nhảy nhót về phía trước vài cái, nhảy đến trước mặt nó, giọng lanh lảnh nói: “Tôi tên là Lật Hạ Hạ.”

Chú chó Husky nhỏ nghiêng đầu, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh nhìn chằm chằm nàng: “Nha, một hạt dẻ sinh ra vào mùa hè.”

Hạt dẻ nhỏ gật gật đầu, nó đứng nhỏ xíu trước mặt con chó to, có chút khẩn trương, nó ngượng ngùng xoa xoa những cái gai trên người, nhỏ giọng nói: “Tôi nghe nói mũi chó rất thính, anh dẫn tôi tìm đường về nhà được không?”

Chú chó Husky nhỏ lấy móng vuốt gãi gãi lông trên đầu, nhìn ánh mắt vừa chờ đợi vừa bất lực của hạt dẻ nhỏ, ngượng ngùng nói: “Không được!”

Chương 43

“Kiều Kiều, con có thể, đi về phía dì một bước nữa.”

Cố Đồng, Lật Hạ và Nghê Lạc ba người lớn đang đứng thành một hàng, ngồi xổm trên bãi cỏ trước cửa.

Kiều Kiều cao ngang chiếc xe lăn nhỏ, hai tay nắm chặt xe lăn, đôi chân ngắn nhỏ mềm như bông run rẩy, hồi lâu mới bước ra một bước nhỏ, lảo đảo tiến về phía Cố Đồng.

Bây giờ nó cần dựa vào xe lăn để nâng đỡ, sức chân cũng không đủ, đi vài bước đã vô cùng khó khăn. Nhưng cậu bé rất hứng thú và tinh thần tốt, mặt đỏ bừng, vừa kích động vừa vui sướng.

Lật Hạ thấy nó có thể đứng lên, đã rất vui. Hơn nữa Cố Đồng nói, tình trạng hồi phục của Kiều Kiều tốt hơn cô ấy dự đoán, có lẽ liên quan đến tâm trạng của nó.

Lật Hạ không khỏi may mắn, còn may đã đuổi đôi vợ chồng nhà họ Phó đáng ghét kia đi.

Trước đây Kiều Kiều luôn một mình ở trên gác xép nhỏ không chịu ra ngoài, nó sợ người nhà họ Phó. Từ khi họ bị đuổi đi, cậu bé xuống phòng khách và sân nhiều hơn, đặc biệt là sau khi Nghê Lạc dọn đến. Cậu bé quả thực như một chú chim nhỏ vui vẻ, cả ngày bay loạn trong nhà.

Nghĩ vậy, Lật Hạ không nhịn được nhìn về phía Nghê Lạc, người đàn ông đang ngồi xổm trên mặt đất, hai tay hơi mở ra mỉm cười với Kiều Kiều, chờ cậu bé từng bước một đi tới nhào vào lòng hắn.

Gương mặt nghiêm túc chuyên chú của hắn, dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, trông đặc biệt thành thục, quyến rũ đến mê người.

Lật Hạ tâm thần khẽ động, trong đầu không hiểu sao hiện lên một ý nghĩ, sau này khi hắn có con riêng, liệu có giống như bây giờ, mê hoặc vô biên đến hỗn loạn hay không.

Nghĩ vậy, nàng ngượng ngùng liếm lưỡi: Lật Hạ, làm ơn e dè một chút!

Thu hồi ánh mắt, lại vô tình phát hiện Giản Nam đứng ở cửa, đang vẻ mặt ân cần vẫy tay về phía nàng. Lật Hạ nghĩ không ra hắn có lý do gì để tìm mình, nhưng vẫn đi qua.

Nàng đi tới cửa, không có ý mời Giản Nam vào nhà, giọng điệu cũng không mấy khách khí: “Luật sư Giản đến thăm, có chuyện gì sao?”

Giản Nam cười đưa một cái máy tính bảng vào tay nàng: “Có vài chuyện tôi nghĩ cô nên biết.”

Lật Hạ nhận lấy, mở màn hình ra xem, hình như là ghi hình camera giám sát. Nàng không vội mở ra, mà nghi ngờ nhìn hắn: “Đây là cái gì?”

“Đây là nguyên nhân cái chết của mẹ cô, và nguyên nhân vụ tai nạn xe của hai chị em cô.”

Lật Hạ cụp mắt nhìn màn hình tĩnh lặng, không nói gì.

Trước khi chị nàng gặp chuyện, họ đã tra nguyên nhân cái chết của mẹ. Lúc đó trên sân thượng chỉ có một camera, mà mẹ nàng đứng trên sân thượng một lúc rồi đi ra khỏi phạm vi giám sát. Trước và sau camera đều không xuất hiện người khác. Cho nên ngoài tự sát, thực sự không nghĩ ra lý do khác.

Còn về chiếc xe mà Lật Thu và Lật Hạ ngồi, lúc Lật Hạ tỉnh lại, cách vụ tai nạn đã hơn một năm, xe đã sớm bị hủy, không tìm được chứng cứ. Nàng cũng từng nghĩ đến tra hồ sơ một năm trước. Nhưng tài nguyên và mối quan hệ của nàng có hạn, rất nhiều tư liệu giám sát hoặc bị niêm phong hoặc bị tiêu hủy, cuối cùng đều không thu hoạch được gì.

Lật Hạ cân nhắc cái máy tính bảng đó: “Anh muốn từ chỗ tôi đổi thứ gì?”

Giản Nam cười: “Tin tức này chắc đáng giá vài trăm vạn nhỉ?”

“Không đáng.”

Lật Hạ không chút do dự đẩy máy tính bảng về phía hắn, “Tôi sẽ không cho anh tiền, nói đúng hơn, sẽ không cho anh bất kỳ lợi ích nào.”

Vừa rồi nàng liếc qua hai hình ảnh tĩnh lặng trong video, mơ hồ thấy có người mặc đồ đen, che kín mít không thấy mặt, chắc chắn không phải người nàng quen tự mình làm. Hình ảnh mờ nhạt, nhiều năm trôi qua, căn bản không tìm ra manh mối.

Tác dụng duy nhất là làm nàng biết hai vụ việc này đều là do người gây ra. Nàng bây giờ không xem cũng đã biết, cần gì phải tốn nhiều tiền mua tin tức vô dụng này?

Hơn nữa, trong video còn có hai góc độ mấu chốt khác, nàng đã thấy rồi.

Giản Nam thấy nàng không mua trướng, sốt ruột: “Cô xác định không cần?”

“Cho không thì lấy.” Lật Hạ bình tĩnh cười, “Mấy thứ này anh sẽ không có. Người nhà họ Phó và họ Lang, ngoài Lam Hân, tôi nghĩ không ra còn ai có thể có những thứ mấu chốt như vậy, rõ ràng là để lại làm chuẩn bị. Nói đi, Lam Hân bảo anh đến tìm tôi, là vì cái gì?”

Sắc mặt Giản Nam cứng đờ, không ngờ Lật Hạ lại đoán chuẩn như vậy.

Lam Hân chỉ bảo hắn đưa hai video này cho Lật Hạ xem, để Lật Hạ nghi ngờ nhà họ Phó và nhà họ Lang, tốt nhất làm cho cô nàng còn non nớt này mất lý trí mà trả thù không từ thủ đoạn.

Nhưng Giản Nam nổi lòng tham, muốn kiếm chút tiền giữa đường, không ngờ Lật Hạ hoàn toàn không bị hắn dắt mũi.

Giản Nam cuối cùng vẫn muốn hoàn thành nhiệm vụ Lam Hân giao, liền đẩy máy tính bảng lại vào tay Lật Hạ, cười gượng hai tiếng, đau lòng muốn chết: “Cũng không có gì, coi như tôi giúp cô một việc, vì chúng ta trước đây hợp tác vui vẻ. Cho cô không lấy tiền vậy.” Cuối cùng, vẽ rắn thêm chân mà thêm câu: “Nhà họ Phó và nhà họ Lang hại các cô không nhẹ, cô nhất định đừng bỏ qua cho họ.”

Ồ, vậy là Lam Hân ngồi tù chán, muốn xem kịch.

Lật Hạ khẽ nhướng mày: “Tôi tự có chừng mực.” Thấy Giản Nam nói xong xoay người định đi, nàng lại hỏi thêm câu: “Lang Hiểu chuẩn bị đính hôn với ai vậy?”

Giản Nam nói: “Phó Tư Lam thì chắc chắn không thể. Phó Ký Lam bây giờ hình như quấn lấy hắn, nhưng hắn không chịu.”

Lật Hạ không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.

Kiều Kiều và mọi người đã vào nhà nghỉ ngơi, Lật Hạ cũng trở lại thư phòng, đặt máy tính bảng xuống, ngồi ngay ngắn lại.

Vừa mới mở file phát, Nghê Lạc đẩy cửa bước vào, thấy Lật Hạ không chớp mắt nhìn chằm chằm máy tính bảng, hắn cũng không nói gì, đi tới ngồi bên cạnh nàng, vòng tay ôm eo nàng, cằm gác lên vai nàng, cùng nàng xem.

Hai video rất ngắn, một cái là ở bãi đỗ xe ngầm nào đó, một người che kín mít không phân rõ nam nữ bò xuống gầm xe, mân mê hồi lâu mới ra; một cái khác là người kia đứng trên mái nhà của một tòa nhà thương mại, khoanh tay lặng lẽ đứng.

Nhưng giây tiếp theo, từ cầu thang xuất hiện một người đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, men theo tường chậm rãi lại gần, rõ ràng là tránh camera giám sát duy nhất trên sân thượng.

Người đó có lẽ bước chân rất nhẹ, người kia không hề phát hiện, vẫn đứng trên mái nhà hóng gió.

Lòng Lật Hạ bỗng nhiên chùng xuống, không muốn xem tiếp nữa, nhưng vẫn cố chấp mở to mắt, trơ mắt nhìn người phía sau mẹ mình đột nhiên lao lên đẩy.

Lật Hạ cả người căng thẳng, không thấy gì nữa.

[/NỘI DUNG]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1: Lập công lớn. Q.1 Chương 2: Quan thân. Q.1 Chương 3: Mỹ nhân như ngọc. Q.1 Chương 4: Quân chế. Q.1 Chương 5: Huyện Thạch Đại. Q.1 Chương 6: Nhà. Q.1 Chương 7: Hộ quân Huyện úy. Q.1 Chương 8: Tiêu phủ. Q.1 Chương 9: Gia đinh Trần Bình. Q.1 Chương 10: Muội muội Tiểu Nghiên. Q.1 Chương 11: Hội nghị gia đình. Q.1 Chương 12: Ninh Nhi. Q.1 Chương 13: Đêm ngọt ngào ngắn ngủi. Q.1 Chương 14: Chuyện nhà. Q.1 Chương 15: Chức quan. Q.1 Chương 16: Oai uy chức quan. Q.1 Chương 17: Luận quốc sách. Q.1 Chương 18: Đông Thanh. Q.1 Chương 19: Lòng thương xót. Q.1 Chương 20: Tính kiêu phỉ. Q.1 Chương 21: Cường quyền. Q.1 Chương 22: Oan ức. Q.1 Chương 23: Trò chuyện trong đêm. Q.1 Chương 24: Mua hiệu thuốc. Q.1 Chương 25: Một khúc kiêu phong. Q.1 Chương 26: Cầm tâm động. Q.1 Chương 27: Người giỏi mưu thì dùng mưu. Q.1 Chương 28: Đắc quân. Q.1 Chương 29: Gia tộc. Q.1 Chương 30: Góp lời. Q.1 Chương 31: Huấn luyện binh lính. Q.1 Chương 32: Ý tứ của mẫu thân. Q.1 Chương 33: Cầu hôn. Q.1 Chương 34: Khảo nghiệm. Q.1 Chương 35: Nghi thức trừ tà. Q.1 Chương 36: Tiểu Vân bảo vệ chủ. Q.1 Chương 37: Đoàn tụ sum vầy. Q.1 Chương 38: Vi song nhi. Q.1 Chương 39: Huynh đệ tâm sự. Q.1 Chương 40: Phố tây đại. Q.1 Chương 41: Vừa đấm vừa xoa. Q.1 Chương 42: Nguy cơ của chức quan. Q.1 Chương 43: Giết hổ. Q.1 Chương 44: Buôn thuốc. Q.1 Chương 45: Đồ nguy cơ. Q.1 Chương 46: Tâm tính. Q.1 Chương 47: Cung tốt. Q.1 Chương 48: Hậu trường. Q.1 Chương 49: Quân chế tuần tra. Q.1 Chương 50: Đánh phỉ. Q.1 Chương 51: Phía sau màn. Q.1 Chương 52: Diệt phỉ. Q.1 Chương 53: Truy phỉ. Q.1 Chương 54: Nhập thế. Q.1 Chương 55: Lời nói. Q.1 Chương 56: Rút tướng. Q.1 Chương 57: Tâm sự. Q.1 Chương 58: Trạch ngữ. Q.1 Chương 59: Diễm nữ Lục Nga. Q.1 Chương 60: Xem giai nhân. Q.1 Chương 61: Đào hoa. Q.1 Chương 62: Diễn trò. Q.1 Chương 63: Tuyệt hảo. Q.1 Chương 64: Trái tim quan kiêu. Q.1 Chương 65: Minh và ám. Q.1 Chương 66: Đêm tình. Q.1 Chương 67: Cự thân. Q.1 Chương 68: Cửa ải khó khăn. Q.1 Chương 69: Sát uy (Giết một mạng lập uy). Q.1 Chương 70: Tỷ muội đồng minh. Q.1 Chương 71: Đậu đỏ. Q.1 Chương 72: Hiền thê. Q.1 Chương 73: Quan trên. Q.1 Chương 74: Giành thể diện. Q.1 Chương 75: Trò đùa nhân duyên. Q.1 Chương 76: Cưới. Q.1 Chương 77: Biến cố. Q.1 Chương 78: Động phòng. Q.1 Chương 79: Nỗi hận của Tương Nhi. Q.1 Chương 80: Cầu nối. Q.1 Chương 81: Hóa giải. Q.1 Chương 82: Đối xử tử tế. Q.1 Chương 83: Xuất hành. Q.1 Chương 84: Bạn đồng hành. Q.1 Chương 85: Tỷ tỷ. Q.1 Chương 86: Hiện thực. Q.1 Chương 87: Gian dâm. Q.1 Chương 88: Thỏ khôn có ba hang. Q.1 Chương 89: Dị nhân. Q.1 Chương 90: Chu phủ. Q.1 Chương 91: Bày tỏ cõi lòng. Q.1 Chương 92: Đáp ứng lời mời. Q.1 Chương 93: Nguy hiểm. Q.1 Chương 94: Sau màn. Q.1 Chương 95: Áp tải. Q.1 Chương 96: Tâm ngạo. Q.1 Chương 97: Quan và phỉ. Q.1 Chương 98: Xem tình thế. Q.1 Chương 99: Trốn về. Q.1 Chương 100: Dục vọng. Q.1 Chương 101: Kẻ địch không ngờ tới. Q.1 Chương 102: Oán hận. Q.1 Chương 103: Hướng tình. Q.1 Chương 104: Bí mật Bảo Châu. Q.1 Chương 105: Nhận thức tốt. Q.1 Chương 106: Hợp tu. Q.1 Chương 107: Ngày vui. Q.1 Chương 108: Biến cố. Q.1 Chương 109: Điều cầu xin bất ngờ. Q.1 Chương 110: Mưu kế của nữ nhân. Q.1 Chương 111: Tâm sự chuyện cũ. Q.1 Chương 112: Truyền công. Q.1 Chương 113: Nửa đêm sao lại có người đến?. Q.1 Chương 114: Vũ ưng sao lại ở trong rừng chim. Q.1 Chương 115: Thả chim cho bay đi. Q.1 Chương 116: Dị năng sinh cơ. Q.1 Chương 117: Bắt hung thủ. Q.1 Chương 118: Rước lấy oán giận. Q.1 Chương 119: Vi hạo. Q.1 Chương 120: Sát kiếp. Q.1 Chương 121: Tử kiếp. Q.1 Chương 122: Điểm thiếu hụt của Tiên Thiên công. Q.1 Chương 123: Chấp nhận lời mời. Q.1 Chương 124: Lão hổ. Q.1 Chương 125: Chỉ điểm giang sơn. Q.2 Chương 1: Giang ninh. Q.2 Chương 2: Thị lang phủ. Q.2 Chương 3: Lòng tốt. Q.2 Chương 4: Lòng tin. Q.2 Chương 5: Khổng tước lâu. Q.2 Chương 6: Ngọc trúc. Q.2 Chương 7: Tình nghĩa. Q.2 Chương 8: Gặp nhau. Q.2 Chương 9: Tươi đẹp. Q.2 Chương 10: Ngô lão gia. Q.2 Chương 11: Nhận ủy thác. Q.2 Chương 12: Mua được. Q.2 Chương 13: Chủ nhà. Q.2 Chương 14: Cầu võ. Q.2 Chương 15: Tổng tiêu đầu. Q.2 Chương 16: Là nhà sao?. Q.2 Chương 17: Võ uy. Q.2 Chương 18: Bái tế. Q.2 Chương 19: Sư tỷ. Q.2 Chương 20: Tâm sự. Q.2 Chương 21: Thuyết hoàng. Q.2 Chương 22: Kinh doanh. Q.2 Chương 23: Cầu mối quan hệ. Q.2 Chương 24: Lữ soái phủ quân. Q.2 Chương 25: Kiến giải. Q.2 Chương 26: Cuộc trò chuyện trong đêm. Q.2 Chương 27: Tìm người. Q.2 Chương 28: Lâm tiểu điệp. Q.2 Chương 29: Thí võ. Q.2 Chương 30: Phân công. Q.2 Chương 31: Gặp giai nhân. Q.2 Chương 32: Nhân sinh. Q.2 Chương 33: Hôi ưng. Q.2 Chương 34: Tiếng đàn khiến người xót thương. Q.2 Chương 35: Duyên phận. Q.2 Chương 36: Quan tâm. Q.2 Chương 37: Điệp vũ. Q.2 Chương 38: Thương lượng. Q.2 Chương 39: Hỏi ý kiến. Q.2 Chương 40: Đón mỹ nhân về. Q.2 Chương 41: Quan gia. Q.2 Chương 42: Kinh sợ. Q.2 Chương 43: Bướm đêm. Q.2 Chương 44: Hoàng đế Đường quốc. Q.2 Chương 45: Gặp mặt vua trần tình. Q.2 Chương 46: Quý Ngũ thúc. Q.2 Chương 47: Phỉ khí. Q.2 Chương 48: Vấn điệp. Q.2 Chương 49: Quan niệm. Q.2 Chương 50: Truyền công. Q.2 Chương 51: Tự biết mình. Q.2 Chương 52: Chuyện ngoài ý muốn. Q.2 Chương 53: Quân cờ ẩn. Q.2 Chương 54: Phát ngôn. Q.2 Chương 55: Mưu sự tại nhân. Q.2 Chương 56: Tương phùng. Q.2 Chương 57: Bàn bạc làm ăn. Q.2 Chương 58: Trân trọng nhân duyên. Q.2 Chương 59: Họa một cái bánh. Q.2 Chương 60: Gặp gỡ ở đình. Q.2 Chương 61: Thâm độc. Q.2 Chương 62: Lệnh tới. Q.2 Chương 63: Nam đại doanh. Q.2 Chương 64: Rình trộm. Q.2 Chương 65: Thanh phù. Q.2 Chương 66: Hoảng sợ. Q.2 Chương 67: Mượn da hổ. Q.2 Chương 68: Ân và uy. Q.2 Chương 69: Lâm tổng tiêu đầu. Q.2 Chương 70: Tần hạo. Q.2 Chương 71: Nói chuyện trong xe (một). Q.2 Chương 72: Nói chuyện trong xe (hai). Q.2 Chương 73: Nói chuyện trong xe (ba). Q.2 Chương 74: Cuộc gặp gỡ bất ngờ. Q.2 Chương 75: Thiên ngưu đao. Q.2 Chương 76: Thiên ngưu vệ. Q.2 Chương 77: Công dụng của Thiên Ngưu. Q.2 Chương 78: Tụ họp. Q.2 Chương 79: Trương thị. Q.2 Chương 80: Mạnh thạch. Q.2 Chương 81: Đối ngữ. Q.2 Chương 82: Dẫn kiến. Q.2 Chương 83: Trương hồng ba. Q.2 Chương 84: Cú vọ. Q.2 Chương 85: Mưu xa. Q.2 Chương 86: Lên thuyền hải tặc. Q.2 Chương 87: Thu hoạch. Q.2 Chương 88: Thưởng thức. Q.2 Chương 89: Chim Phượng về tổ. Q.2 Chương 90: Mật đàm. Q.2 Chương 91: Cấm kỵ. Q.2 Chương 92: Tấu đối. Q.2 Chương 93: Quân tâm. Q.2 Chương 94: Vùi lấp trong khó khăn. Q.2 Chương 95: Nhân sinh quan. Q.2 Chương 96: Kinh tâm. Q.2 Chương 97: Khởi hành. Q.2 Chương 98: Ám sát. Q.2 Chương 99: Mượn người truyền lời. Q.2 Chương 100: Ninh Quốc quân. Q.2 Chương 101: Lý xuyên. Q.2 Chương 102: Về nhà. Q.2 Chương 103: Lũng tâm. Q.2 Chương 104: Tri kỷ. Q.2 Chương 105: Quyền mưu. Q.2 Chương 106: Trí giả. Q.2 Chương 107: Trấn an. Q.2 Chương 108: Về nhà. Q.2 Chương 109: Nhà. Q.2 Chương 110: Trưởng sử Trì Châu. Q.2 Chương 111: Thứ sử trì châu. Q.2 Chương 112: Cáo già. Q.2 Chương 113: Cầu thăng chức. Q.2 Chương 114: Đi thanh dương. Q.2 Chương 115: Dương gia. Q.2 Chương 116: Thành ý của Dương gia. Q.2 Chương 117: Lời của mẫu tử. Q.2 Chương 118: Trở về Thạch Đại. Q.2 Chương 119: Dịu dàng. Q.2 Chương 120: Đêm đẹp. Q.2 Chương 121: Đông hà. Q.2 Chương 122: Quý nhân. Q.2 Chương 123: Cơ hội. Q.2 Chương 124: Tống phủ. Q.2 Chương 125: Lập tín. Q.2 Chương 126: Tiến cử. Q.2 Chương 127: Tình nghĩa. Q.2 Chương 128: Con bướm của huyện Thạch Đại tỉnh rồi. Q.2 Chương 129: Diễn võ. Q.2 Chương 130: Đường ai nấy đi. Q.3 Chương 1: Bất ngờ. Q.3 Chương 2: Vô tâm cắm liễu. Q.3 Chương 3: Tứ hôn. Q.3 Chương 4: Nước nghèo. Q.3 Chương 5: Sách lược. Q.3 Chương 6: Bắt giam Thái tử. Q.3 Chương 7: Gặp mặt. Q.3 Chương 8: Không biết bộ mặt thật “Lư Sơn”. Q.3 Chương 9: Hành thích. Q.3 Chương 10: Yết kiến. Q.3 Chương 11: Phân công. Q.3 Chương 12: Cuộc gặp bất ngờ. Q.3 Chương 13: Phong ngô thành. Q.3 Chương 14: Vụ án hành thích. Q.3 Chương 15: Quân giận, chủ giết. Q.3 Chương 16: Chuyện nội phủ. Q.3 Chương 17: Hoàng cung. Q.3 Chương 18: Cuộc gặp trước điện. Q.3 Chương 19: Thấy mặt vua. Q.3 Chương 20: Huynh đệ tụ hợp. Q.3 Chương 21: Quân vương kiêng kỵ chưa chắc là họa. Q.3 Chương 22: Kết nối. Q.3 Chương 23: Sứ mệnh của Tiểu Phức. Q.3 Chương 24: Ước hẹn. Q.3 Chương 25: Bí mật gặp mặt. Q.3 Chương 26: Thuộc tướng. Q.3 Chương 27: Thẳng tiến. Q.3 Chương 28: Tiêu hao nuôi quân. Q.3 Chương 29: Mưu cầu thế lực bên ngoài. Q.3 Chương 30: Một người làm quan, cả họ được nhờ. Q.3 Chương 31: Từ sư đà. Q.3 Chương 32: Ám hiệu chữ “Dược. Q.3 Chương 33: Tiến lên trước? Lùi về sau?. Q.3 Chương 34: Cố nhân không ngờ đến. Q.3 Chương 35: Thái Tử triệu kiến. Q.3 Chương 36: Lời nói của quân thần. Q.3 Chương 37: Tương ngu hầu. Q.3 Chương 38: Lĩnh quân. Q.3 Chương 39: Huấn luyện. Q.3 Chương 40: Ủng hộ. Q.3 Chương 41: Hiểu biết mù mờ. Q.3 Chương 42: Vinh xương. Q.3 Chương 43: Văn hoa. Q.3 Chương 44: Thích gì?. Q.3 Chương 45: Hỏi nguyện vọng ban đầu. Q.3 Chương 46: Xuất chinh. Q.3 Chương 47: Trung phủ sứ. Q.3 Chương 48: Lục đô úy. Q.3 Chương 49: Quyền hành. Q.3 Chương 50: Tráng quân. Q.3 Chương 51: Chủ động. Q.3 Chương 52: Thượng thư và lời nói ác độc. Q.3 Chương 53: Ván bài. Q.3 Chương 54: Chuẩn bị chiến đấu. Q.3 Chương 55: Sát uy. Q.3 Chương 56: Trận chiến của huyện Cú Dung (1). Q.3 Chương 57: Trận chiến huyện Cú Dung (2). Q.3 Chương 58: Trận chiến ở huyện Cú Dung (phần 3). Q.3 Chương 59: Dâng thư cho triều đình. Q.3 Chương 60: Muốn. Q.3 Chương 61: Bí mật trong cung. Q.3 Chương 62: Anh vương. Q.3 Chương 63: Quân biến. Q.3 Chương 64: Muốn đi. Q.3 Chương 65: Cướp giết. Q.3 Chương 66: Thưởng công hóa khế. Q.3 Chương 67: Suy đoán. Q.3 Chương 68: Cắt đuôi. Q.3 Chương 69: Quyền giam. Q.3 Chương 70: Bái kiến kinh tâm. Q.3 Chương 71: Giật dây. Q.3 Chương 72: Đẩy sóng. Q.3 Chương 73: Đại chiến Thường Châu (I). Q.3 Chương 74: Đại chiến Thường Châu (II). Q.3 Chương 75: Đại chiến Thường Châu (III). Q.3 Chương 76: Đại chiến Thường Châu (IV). Q.3 Chương 77: Đại chiến Thường Châu (V). Q.3 Chương 78: Đại chiến Thường Châu (VI). Q.3 Chương 79: Đại chiến Thường Châu (VII). Q.3 Chương 80: Đại chiến Thường Châu (VIII). Q.3 Chương 81: Đại chiến Thường Châu (IX). Q.3 Chương 82: Đại chiến Thường Châu (X). Q.3 Chương 83: Kết thúc. Q.3 Chương 84: Ưu lo của lão thần. Q.3 Chương 85: Biến động. Q.3 Chương 86: Họa cạn lương thực. Q.3 Chương 87: Khí phách. Q.3 Chương 88: Gặp ban đêm. Q.3 Chương 89: Nói là làm. Q.3 Chương 90: Lựa chọn. Q.3 Chương 91: Chiêu binh. Q.3 Chương 92: Trốn về. Q.3 Chương 93: Cầu tài. Q.3 Chương 94: Được Thường muốn Tô. Q.3 Chương 95: Tập kích bất ngờ Tô Châu (1). Q.3 Chương 96: Tập kích bất ngờ Tô Châu (2). Q.3 Chương 97: Tập kích bất ngờ Tô Châu (3). Q.3 Chương 98: Tập kích bất ngờ Tô Châu (4). Q.3 Chương 99: Tập kích bất ngờ Tô Châu (5). Q.3 Chương 100: Tập kích bất ngờ Tô Châu (6). Q.3 Chương 101: Tập kích bất ngờ Tô Châu (7). Q.3 Chương 102: Uy hiếp. Q.3 Chương 103: Dụ dỗ. Q.3 Chương 104: Thế gia. Q.3 Chương 105: Được phong hầu. Q.3 Chương 106: Thể chế ở Tô Thường. Q.3 Chương 107: Lôi kéo. Q.3 Chương 108: Hứa hẹn. Q.3 Chương 109: Hứa hẹn (tiếp). Q.3 Chương 110: Về nhà. Q.3 Chương 111: Gian nan khổ cực. Q.3 Chương 112: Độc chiếm thiên hạ. Q.3 Chương 113: Thái thường tự. Q.3 Chương 114: Lý giải. Q.3 Chương 115: Chiến tranh lương thực ngầm. Q.3 Chương 116: Truy phong. Q.3 Chương 117: Giao dịch quỷ dị. Q.3 Chương 118: Tham vọng quyền lực. Q.3 Chương 119: Giáo phường. Q.4 Chương 1: Quay về Tô Châu. Q.4 Chương 2: Quy Đức quân phủ. Q.4 Chương 3: Quy Đức quân. Q.4 Chương 4: Trị quân. Q.4 Chương 5: Thái Thương quân. Q.4 Chương 6: Chiến lược. Q.4 Chương 7: Kế hoạch. Q.4 Chương 8: Lẻn vào. Q.4 Chương 9: Đâm. Q.4 Chương 10: Ban đêm đoạt lấy Tây Sơn. Q.4 Chương 11: Mời soái. Q.4 Chương 12: Bắt rùa trong hũ. Q.4 Chương 13: Thắng lợi. Q.4 Chương 14: Hồi hương. Q.4 Chương 15: Hưng vân. Q.4 Chương 16: Cuộc chiến lương thực. Q.4 Chương 17: Sợ ngoài ép trong. Q.4 Chương 18: Lại đến Tiêu phủ. Q.4 Chương 19: Tiêu thị. Q.4 Chương 20: Đoàn viên. Q.4 Chương 21: Vừa lòng đẹp ý. Q.4 Chương 22: Gặp mặt. Q.4 Chương 23: Thuộc quốc. Q.4 Chương 24: Vọng sơn. Q.4 Chương 25: Sách lược. Q.4 Chương 26: Định ra sách lược. Q.4 Chương 27: Tình nghĩa quân nhân. Q.4 Chương 28: Thuyết phục. Q.4 Chương 29: Huyện lâm xuyên. Q.4 Chương 30: Trên nước. Q.4 Chương 31: Phát lương thực. Q.4 Chương 32: Bắt cá. Q.4 Chương 33: Sở bá. Q.4 Chương 34: Chu đại soái. Q.4 Chương 35: Khống chế thành. Q.4 Chương 36: Dẫn dụ. Q.4 Chương 37: Phá vòng vây. Q.4 Chương 38: Xưng vương. Q.4 Chương 39: Lục thị. Q.4 Chương 40: Hủy quân. Q.4 Chương 41: Quốc sứ. Q.4 Chương 42: Tình thế. Q.4 Chương 43: Đục khoét nền tảng. Q.4 Chương 44: Mất bò mới lo làm chuồng. Q.4 Chương 45: Hòa thân. Q.4 Chương 46: Chuẩn bị về. Q.4 Chương 47: Nói chuyện trong doanh. Q.4 Chương 48: Lại bày trận tập kích. Q.4 Chương 49: Tính kế. Q.4 Chương 50: Về nước. Q.4 Chương 51: Quân nghị. Q.4 Chương 52: Mưu phạt. Q.4 Chương 53: Ý đồ thực sự. Q.4 Chương 54: Tri kỷ. Q.4 Chương 55: Người đẹp lưng ong. Q.4 Chương 56: Nạp gián. Q.4 Chương 57: Tấn công. Q.4 Chương 58: Ý nghĩa trận chiến. Q.4 Chương 59: Dám chiến. Q.4 Chương 60: Chiến sự. Q.4 Chương 61: Khuyên ở lại. Q.4 Chương 62: Cán châu. Q.4 Chương 63: Đồn điền. Q.4 Chương 64: Đi tuần. Q.4 Chương 65: Đối với kẻ phản bội. Q.4 Chương 66: Bổ nhiệm. Q.4 Chương 67: Đảo lưu cầu. Q.4 Chương 68: Đảo lưu cầu (2). Q.4 Chương 69: Hải Châu Vân phủ. Q.4 Chương 70: Thủy quân Bành Hồ. Q.4 Chương 71: Đề phòng hậu hoạn. Q.4 Chương 72: Đột biến ở Phúc Châu. Q.4 Chương 73: Vương quyền. Q.4 Chương 74: Thủy quân Mân quốc. Q.4 Chương 75: Lấy thân mạo hiểm. Q.4 Chương 76: Bình hải. Q.4 Chương 77: Có được quân đội. Q.4 Chương 78: Tín ngưỡng. Q.4 Chương 79: Tin thần. Q.4 Chương 80: Quay về Nhiêu Châu. Q.4 Chương 81: Lập kế hoạch. Q.4 Chương 82: Phủ nam xương. Q.4 Chương 83: Lâm nhân triệu. Q.4 Chương 84: Mục đích. Q.4 Chương 85: Mục đích chân chính. Q.4 Chương 86: Vinh thị. Q.4 Chương 87: Chu lệnh vân. Q.4 Chương 88: Sát uy. Q.4 Chương 89: Khiêu khích. Q.4 Chương 90: Giải thích trước. Q.4 Chương 91: Chiến lược nhìn xa trông rộng. Q.4 Chương 92: Tính kế. Q.4 Chương 93: Đổi trắng thay đen. Q.4 Chương 94: Binh biến Thường Châu. Q.4 Chương 95: Xuất động. Q.4 Chương 96: Rút quân. Q.4 Chương 97: Quy thuận. Q.4 Chương 98: Vượt sông trước. Q.4 Chương 99: Đoạt hạ khẩu. Q.4 Chương 100: Giết soái. Q.4 Chương 101: Dọa đầu hàng. Q.4 Chương 102: Theo kinh châu. Q.4 Chương 103: Chinh chiến. Q.4 Chương 104: Thuận lợi?. Q.4 Chương 105: Kỳ thủ. Q.4 Chương 106: Quyền chủ động. Q.4 Chương 107: Phản loạn. Q.4 Chương 108: Về nhà. Q.4 Chương 109: Nói chuyện. Q.4 Chương 110: Giữ vững cơ nghiệp. Q.4 Chương 111: Gặp được quan. Q.4 Chương 112: Ẩn đế. Q.4 Chương 113: Nói gạt. Q.4 Chương 114: Trở lại Giang Ninh. Q.4 Chương 115: Hồi phủ. Q.4 Chương 116: Mẫu tử nói chuyện. Q.4 Chương 117: Cáo trạng. Q.4 Chương 118: Xưa và nay khác biệt. Q.4 Chương 119: Trách nhiệm. Q.4 Chương 120: Ức hiếp. Q.4 Chương 121: Đình nghị. Q.4 Chương 122: Tiền qua đường. Q.4 Chương 123: Một bức thư. Q.4 Chương 124: Quân sư Dương Côn. Q.4 Chương 125: Thổ lộ tình cảm. Q.4 Chương 126: Uỷ nhiệm. Q.4 Chương 127: Diệt việt. Q.4 Chương 128: Lời mời bất ngờ. Q.4 Chương 129: Đối phó. Q.4 Chương 130: Công tâm. Q.4 Chương 131: Tấn quốc chi trị. Q.4 Chương 132: Cướp giết. Q.4 Chương 133: Triệu quát?. Q.4 Chương 134: Chiếm hấp châu. Q.4 Chương 135: Lời của Trần Bình. Q.4 Chương 136: Huynh đệ. Q.4 Chương 137: Tai họa ngầm. Q.4 Chương 138: Ngư thị. Q.4 Chương 139: Ba Lăng quân. Q.4 Chương 140: Nhạn Thê phủ. Q.4 Chương 141: Thiện đãi. Q.4 Chương 142: Mưu hại. Q.4 Chương 143: Phục binh. Q.4 Chương 144: Khoan dung. Q.4 Chương 145: Huynh muội. Q.4 Chương 146: Con gái. Q.4 Chương 147: Chuyện xưa. Q.4 Chương 148: Bái tế. Q.4 Chương 149: Lục thị tô châu. Q.4 Chương 150: Luận nhân. Q.4 Chương 151: Lời quân thần. Q.4 Chương 152: Ngư tú hoa. Q.4 Chương 153: Cầu nối. Q.4 Chương 154: Giang Âm Trương gia. Q.4 Chương 155: Lựa chọn của Trương gia. Q.4 Chương 156: Trên hồ. Q.4 Chương 157: Cần. Q.4 Chương 158: Ý nghĩa của việc phân phong. Q.4 Chương 159: Tuần phủ. Q.4 Chương 160: Trị sở. Q.4 Chương 161: Luận bàn quốc sách. Q.4 Chương 162: Trị quốc. Q.4 Chương 163: Quay về Giang Ninh. Q.4 Chương 164: Tính kế bất ngờ. Q.4 Chương 165: Hội nghị. Q.4 Chương 166: Gặp gỡ. Q.4 Chương 167: Bạch linh nhi. Q.4 Chương 168: Giết ảnh vệ. Q.4 Chương 169: Hoàng phủ kế huân. Q.4 Chương 170: Rời đi. Q.4 Chương 171: Uống rượu luận đàm. Q.4 Chương 172: Đại Giang đông khứ. Q.5 Chương 1: Bày tỏ. Q.5 Chương 2: Người thân. Q.5 Chương 3: Lời nói trên đường đi. Q.5 Chương 4: Đông Thiền tự. Q.5 Chương 5: Tranh giành phật. Q.5 Chương 6: Bá phụ. Q.5 Chương 7: Bác cháu nói chuyện. Q.5 Chương 8: Đuổi tận giết tuyệt. Q.5 Chương 9: Thuộc hạ. Q.5 Chương 10: Khai phong phủ. Q.5 Chương 11: Ý chỉ. Q.5 Chương 12: Phố mã hành. Q.5 Chương 13: Thanh Phong tửu lâu. Q.5 Chương 14: Chiết gia Phủ Châu. Q.5 Chương 15: Xung đột. Q.5 Chương 16: Hội miếu thành hoàng. Q.5 Chương 17: Muốn gặp. Q.5 Chương 18: Chiết duy trung. Q.5 Chương 19: Vân cẩm đông. Q.5 Chương 20: Chuyện gẫu. Q.5 Chương 21: Thủy củng điện. Q.5 Chương 22: Thùy củng điện (2). Q.5 Chương 23: Thùy củng điện (3). Q.5 Chương 24: Thạch thủ tín. Q.5 Chương 25: Quân thần. Q.5 Chương 26: Lão hổ. Q.5 Chương 27: Cung từ minh. Q.5 Chương 28: Thấy mặt vua. Q.5 Chương 29: Mưu kế đế vương. Q.5 Chương 30: Âm mưu. Q.5 Chương 31: Hành quân. Q.5 Chương 32: Bá thạch châu. Q.5 Chương 33: Mưu chiến. Q.5 Chương 34: Hạ quân. Q.5 Chương 35: Chim ưng. Q.5 Chương 36: Hậu chiến. Q.5 Chương 37: Rét đậm. Q.5 Chương 38: Cầu viện. Q.5 Chương 39: Giết sói. Q.5 Chương 40: Tập kích Ngân Châu. Q.5 Chương 41: Thủ thành. Q.5 Chương 42: Tây bắc. Q.5 Chương 43: Thạch trung phi. Q.5 Chương 44: Luyện thiết. Q.5 Chương 45: Ai là nguyệt lão. Q.5 Chương 46: Chiết hương nguyệt. Q.5 Chương 47: Cha vợ. Q.5 Chương 48: Ngắm trời sao. Q.5 Chương 49: Mùa xuân đến rồi. Q.5 Chương 50: Chiến khởi. Q.5 Chương 51: Ly gián. Q.5 Chương 52: Vỡ quân. Q.5 Chương 53: Tiến thoái tự nhiên. Q.5 Chương 54: Chuyện xưa. Q.5 Chương 55: Tình hình chiến đấu. Q.5 Chương 56: Lục thiên minh. Q.5 Chương 57: Đến nguyên châu. Q.5 Chương 58: Khách ban. Q.5 Chương 59: Cảnh vân tự. Q.5 Chương 60: Vương ngạn thăng. Q.5 Chương 61: Thổ hoàng đế. Q.5 Chương 62: Lá mặt lá trái. Q.5 Chương 63: Hậu trường. Q.5 Chương 64: Thương tiếc. Q.5 Chương 65: Nữ chủ. Q.5 Chương 66: Lục Bàn Sơn. Q.5 Chương 67: Thủ thành. Q.5 Chương 68: Vùi lấp. Q.5 Chương 69: Truy đuổi. Q.5 Chương 70: Chiếm lấy Hội Châu. Q.5 Chương 71: Hội nghị triều đình. Q.5 Chương 72: Đế sách. Q.5 Chương 73: Vận tài trí dụng. Q.5 Chương 74: Chiến. Q.5 Chương 75: Đế nghi. Q.5 Chương 76: Sứ giả thật giả. Q.5 Chương 77: Kế người ta dùng. Q.5 Chương 78: Nhã Lan phu nhân. Q.5 Chương 79: Nhìn xa trông rộng. Q.5 Chương 80: Ô Lan Độ. Q.5 Chương 81: Eo sông Cổ Lãng. Q.5 Chương 82: Đoạt Võ Uy. Q.5 Chương 83: Hà Tây. Q.5 Chương 84: Tây chinh. Q.5 Chương 85: Năm đó. Q.5 Chương 86: Cam Châu. Q.5 Chương 87: Dĩ dật đãi lao. Q.5 Chương 88: Tâm chiến chi bá. Q.5 Chương 89: Sa Châu. Q.5 Chương 90: Gia chủ Vương thị. Q.5 Chương 91: Thỉnh cầu thiết lập. Q.5 Chương 92: Thiệt hơn. Q.5 Chương 93: Đại Đấu Bạt Cốc. Q.5 Chương 94: Đại Thông Hà. Q.5 Chương 95: Phản loạn. Q.5 Chương 96: Đô hộ phủ. Q.5 Chương 97: Không đứng dưới tường sắp sập. Q.5 Chương 98: Đầu tháng bảy. Q.5 Chương 99: Kiêng dè. Q.5 Chương 100: Cư Diên Hải. Q.5 Chương 101: Bạn cũ tha hương. Q.5 Chương 102: Huynh đệ nói chuyện. Q.5 Chương 103: Lời thẳng thắn. Q.5 Chương 104: Tây Châu. Q.5 Chương 105: Chinh phạt Bắc Đình. Q.5 Chương 106: Sa chiến. Q.5 Chương 107: Vạn mã triều bái. Q.5 Chương 108: Giáo huấn (một). Q.5 Chương 109: Giáo huấn (hai). Q.5 Chương 110: Tuần sát. Q.5 Chương 111: Tự biện giải. Q.5 Chương 112: ‘Lời chân thực’. Q.5 Chương 113: ‘Mượn lương thực’. Q.5 Chương 114: Nghe tuyên. Q.5 Chương 115: Tâng bốc một chút. Q.5 Chương 116: Lôi kéo. Q.5 Chương 117: Khởi hành. Q.5 Chương 118: Kinh sợ. Q.5 Chương 119: Trường An. Q.5 Chương 120: Tây Thị Trường An. Q.5 Chương 121: Chống đỡ Khai Phong. Q.5 Chương 122: Trưng cầu ý kiến. Q.5 Chương 123: Thay mặt hỏi. Q.5 Chương 124: Tây Phong lầu. Q.5 Chương 125: Rượu bồ đào, chén dạ quang. Q.5 Chương 126: Cống sinh. Q.5 Chương 127: Bất ngờ. Q.5 Chương 128: Uống rượu. Q.5 Chương 129: Nhà đế vương. Q.5 Chương 130: Người vinh quy. Q.5 Chương 131: Vào cung. Q.5 Chương 132: Bố cục?. Q.5 Chương 133: Bố trí. Q.5 Chương 134: Vô căn cứ. Q.5 Chương 135: Dạy con ở Noãn Đình (1). Q.5 Chương 136: Dạy con ở Noãn Đình (2). Q.5 Chương 137: Ôn chuyện. Q.5 Chương 138: Căm thù. Q.5 Chương 139: Đón người. Q.5 Chương 140: Chùa Đại Tướng Quốc. Q.5 Chương 141: “Lời nói bộc trực.”. Q.5 Chương 142: Triệu Phổ. Q.5 Chương 143: Trù tính tiến công. Q.5 Chương 144: Gặp nhau ở phòng khách. Q.5 Chương 145: Hoa chúc. Q.5 Chương 146: Vưu vật. Q.5 Chương 147: Nghe lén. Q.5 Chương 148: Hơn cả tỷ muội. Q.5 Chương 149: Ứng biến mà biến. Q.5 Chương 150: Ngu tự chi giải. Q.5 Chương 151: Tụ Anh Điện. Q.5 Chương 152: Dám nói. Q.5 Chương 153: Ngu mưu. Q.5 Chương 154: Tiệc nhà. Q.5 Chương 155: Tin nhà. Q.5 Chương 156: Phụ mệnh. Q.5 Chương 157: Chiến lược chặt đứt cổ tay. Q.5 Chương 158: Tương kế tựu kế?. Q.5 Chương 159: Triệu Khuông Nghĩa. Q.5 Chương 160: Sai lầm cấp công. Q.5 Chương 161: “Thủ đoạn mềm dẻo”. Q.5 Chương 162: Mời đến nâng cốc. Q.5 Chương 163: Tiêu diệt Ngụy quốc. Q.5 Chương 164: Đòi phong danh. Q.5 Chương 165: Hậu chiến. Q.5 Chương 166: Quản lí Lũng Hữu. Q.5 Chương 167: Cuộc chiến ở Ba Thục. Q.5 Chương 168: Vùi lấp Thành Đô. Q.5 Chương 169: Phương Kiệt. Q.5 Chương 170: Lương thần. Q.5 Chương 171: Chiến lược phương bắc. Q.5 Chương 172: Vén lên một góc. Q.5 Chương 173: Tây tuần. Q.5 Chương 174: Vấn giải. Q.5 Chương 175: Tuần du. Q.5 Chương 176: Bảo vệ. Q.5 Chương 177. Q.5 Chương 178: Ba đạo thánh chỉ. Q.5 Chương 179: Phụ tử nói chuyện. Q.5 Chương 180: Ước định. Q.5 Chương 181: Ngu mỹ nhân. Q.5 Chương 182: Vương Kế Ân (1. Q.5 Chương 183: Vương Kế Ân (2). Q.5 Chương 184: Mượn đường. Q.5 Chương 185: Huyết chiến núi Vương Ốc. Q.5 Chương 186: Gia Luật Tề Cách. Q.5 Chương 187: Đoạt quân chuyển chiến. Q.5 Chương 188: Nổi loạn. Q.5 Chương 189: Chiếm cứ Thái Nguyên. Q.5 Chương 190: Thà làm ngọc vỡ không làm ngói lành. Q.5 Chương 191: Lục Thiên Lâm. Q.5 Chương 192: Thỏa hiệp. Q.5 Chương 193: Phong vương. Q.5 Chương 194: Được Quan Nội. Q.5 Chương 195: Lục Thiên Cần. Q.5 Chương 196: Gia tộc. Q.5 Chương 197: Dương Diên Chiêu. Q.5 Chương 198: Đoạt quân. Q.5 Chương 199: Tập kích U Châu. Q.5 Chương 200: Bắt vua. Q.5 Chương 201: Giết. Q.5 Chương 202: Mua dây buộc mình. Q.5 Chương 203: Báo tin thắng trận. Q.5 Chương 204: “Đại Tống”. Q.5 Chương 205: Từ Huyễn. Q.5 Chương 206: Phát động. Q.5 Chương 207: Đại gian. Q.5 Chương 208: Thế không thể đỡ. Q.5 Chương 209: Kết nối. Q.5 Chương 210: Tiếc tình. Q.5 Chương 211: Chiến Thổ Phiên. Q.5 Chương 212: Di giá. Q.5 Chương 213: Đại Ngu đế quốc. Q.5 Chương 214: Độc chiếm thiên hạ. Q.5 Chương 215: Trở về Khai Phong. Q.5 Chương 216: Đế thuật. Q.5 Chương 217: Thân nhân. Q.5 Chương 218: Nhân duyên. Q.5 Chương 219: Khoa cử. Q.5 Chương 220: Bắc tuần. Q.5 Chương 221: Vì một giấc mộng viết lại một truyền kì. Q.5 Chương 222: Về nhà (kết cục).
Tiến »