Kiều Kiều Vô Song

Lượt đọc: 3998 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 18
náo nhiệt thật đấy

❊ ❊ ❊

Huyện Kinh này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nó là nơi gần Kinh Châu nhất trong tất cả các huyện, cũng vì vị trí này mà nó trở thành khu vực tập trung rất nhiều tài tử xuất sắc. Trang mẫu đã lan truyền việc Chu Ngọc tổ chức yến hội cho mọi người biết từ lâu, vì vậy lúc bà ta dẫn đám hạ nhân đi đến cổng đón khách, liền thấy ngay mười mấy chiếc xe bò hoa lệ dừng ở đấy, mà phía sau còn có những chiếc xe khác đang nối đuôi nhau chạy đến.

Nhìn huy hiệu gia tộc trên từng chiếc xe, Trang mẫu nở nụ cười thỏa mãn. Lúc này phía xa xa bụi đất mịt mù, mọi người nhìn thấy một chiếc xe ngựa sang trọng đang dần đến gần, nhìn huy hiệu treo trên xe không phải đại thế gia hùng mạnh trong thành thì là ai được đây?

Do đám con cháu thế gia chưa bước xuống, xe phía trước còn chưa đi, xe ngựa phía sau đã chạy đến, bỗng chốc hai dãy phố dài ngoài biệt viện Trang phủ đã đông nghịt người xe. Một lúc sau, có người kích động kêu lên: "Mau nhìn xem, đó là xe ngựa của Kinh phủ đấy!"

"Đệ nhất mỹ nhân Kinh Ly tại đất Kinh Châu cũng đến kìa."

"Bề thế thật đấy, ngay cả Kinh Ly cũng đến."

“Kinh Ly đã đến rồi thì ắt hẳn những con cháu gia tộc giàu có ngưỡng mộ nàng cũng tới cho xem.”

“Hôm nay náo nhiệt thật đấy.”

Sự xuất hiện của Kinh Ly khiến không khí trở nên sôi sục.

Đất Kinh Châu không thể sánh với Kiến Khang, năm đó các đại sĩ tộc phương Bắc di tản xuống phía Nam, đương nhiên họ chọn dừng chân ở đế đô Kiến Khang. Nhưng một số sĩ tộc và thế tộc không giành được địa bàn ở Kiến Khang, đành chọn những huyện lân cận Kiến Khang như là Dương Châu làm nơi đặt chân. Còn đất Kinh Châu này thì không bao giờ được các nhà quyền quý phương Bắc ngó ngàng đến. Chính vì thế mà hiện tại những nhà xưng hùng xưng bá ở Kinh Châu này đều là sĩ tộc bổn địa thôi. Với cái vùng lạc hậu, thiếu văn minh ở nửa bên sông Trường Giang này, không nhờ năm đó có các quý tộc phương Bắc xuôi Nam thì làm gì được mấy môn đệ thư hương chân chính. Cũng vì vậy, khi đệ nhất mỹ nhân Kinh Ly cùng với đám con cháu thế gia bổn địa đến đây, mấy vị Chu lang không hề lộ diện, và càng không ra đón.

Thế nhưng Trang mẫu lại kích động đến mức lắp bắp: "Chư vị quý nhân quá bộ tới chơi thật là khiến tệ trang nở mày nở mặt."

Bọn họ không buồn đếm xỉa đến bà ta mà đi thẳng vào biệt viện. Nhìn trang viên được trang trí tinh tế, Kinh Ly không hề ngước mắt ngắm nhìn, mà đang tìm kiếm gì đó xung quanh.

Một nữ tử đi bên cạnh có dung mạo chẳng kém Kinh Ly cười khẽ: "A Ly, tuy mấy vị Chu lang này cũng có địa vị trong mắt bệ hạ, nhưng cũng chỉ xuất thân là thế tộc bình thường thôi, A Ly có thể đi dạo với nhân vật như Tạ Lang thì họ đâu đáng để A Ly nể mặt vậy chứ?"

Khuôn mặt tuyệt mỹ của Kinh Ly nở nụ cười, nàng ta khẽ nói: "A Bích không nghe người ta nói sao? Lần này Chu Ngọc đến Kinh Châu là định hỏi cưới thê tử đấy."

"Đương nhiên ta biết việc này."

"A Bích không biết đâu, tuy Tạ lang tốt nhưng chàng quá xuất chúng, con dòng chính của Trần Quận Tạ thị sẽ không cưới một nữ tử thế tộc bổn địa Kinh Châu làm chính thê đâu."

Nhìn thấy Kinh Ly sắp rơi lệ, A Bích thở dài, nhỏ giọng khuyên: "Nhưng làm thiếp cho Tạ thị Lâm Lang vẫn còn hơn xa chính thê của Chu thị mà."

Nghe A Bích nói thế, nàng ta cười buồn bã: "Làm sao ta lại không biết việc này cơ chứ? Nhưng con người Tạ lang thật sự độc nhất vô nhị giống như Kê Khang ngày xưa vậy. Chàng nói, thân ở loạn thế như tấm bèo trôi, sống nay chết mai nào ai hay biết. Chàng còn nói, tâm chỉ gửi núi sông, đã nhìn nhạt chuyện nữ sắc, lấy vợ cũng được, nạp thiếp cũng thế, cảm giác đều như nhau cả thôi. Nếu gặp được người hợp ý, thì chỉ cần một người là đủ, có nhiều hơn nữa chàng cũng không màng."

A Bích kinh ngạc, khẽ nói: "Chàng chỉ định cưới một người thôi á?"

Thấy Kinh Ly chực rơi lệ, A Bích vội dằn xuống nỗi kinh ngạc: "Nói như vậy, Chu thị quả thật là lương phối của A Ly rồi." Vì muốn Kinh Ly vui vẻ trở lại, nàng ta nói tiếp, "Chu thị và Kinh thị là môn đăng hộ đối, A Ly lại mỹ mạo bất phàm, nhất định Chu Ngọc hay Chu Loan nhìn thấy cũng sẽ đem lòng yêu thích thôi. Ôi, giờ ta chỉ mong A Ly và Chu Ngọc đừng quyết định ngày cưới sớm quá, ta vẫn không nỡ để A Ly rời khỏi Kinh Châu đâu." Ngụ ý xem như Chu Ngọc là vật trong tay áo của Kinh Ly rồi.

Hai nàng nói đến đây thì phía trước có người hô lên: "Mau nhìn xem, đó chính là Chu Ngọc đấy, cuối cùng mấy lang quân Chu thị cũng chịu lộ diện rồi."

"Quả nhiên người cũng như tên, tuấn tú như ngọc vậy."

"Nhưng ta thấy ba vị lang quân phía sau Chu Ngọc cũng cực kì xuất chúng."

"Đúng vậy, bốn vị lang quân Chu thị đều có tiếng ở hoàng cung cả mà."

Trong trang viên, đám con cháu thế tộc Kinh Châu rướn cổ ngóng nhìn về phía bốn người đang tỏa sáng đằng trước. Trang mẫu thầm nghĩ, vốn cảm thấy huynh đệ Chu Ngọc cũng chẳng có gì hơn người, nhưng đến khi tận mắt chứng kiến quả thật mới thấu cái gọi là cao quý như rồng như phượng, chói mắt vô cùng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »