Kiếm Xuất Hàn Sơn

Lượt đọc: 2585 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 112
nến đỏ chập chờn.

❊ ❊ ❊

Mạnh Tuyết Lý vừa nói, vừa cởi áo khoác của đạo lữ, rồi cởi áo ngoài của mình, giơ tay ném đi, tư thái tiêu sái sung sướng.

Áo khoác tung bay mở ra, lung lay rơi xuống đất, chớp mắt che khuất một phần ánh đèn bằng dầu cá.

Nến đỏ chập chờn, khuôn mặt của Tễ Tiêu từ sáng chuyển sang tối.

Hắn đánh ra một đạo kiếm khí, ánh nến phụt tắt.

Bên trong phòng chợt tối lại, chỉ có ánh trăng màu bạc xuyên thấu qua bức rèm rải vào phòng, tạo thành những vệt sáng rối loạn, rơi xuống thân thể hai người.

Mạnh Tuyết Lý động tác thoáng cứng đờ. Tễ Tiêu ngũ quan đường cong sắc bén, góc cạnh rõ ràng, chỉ có điều tính tình của hắn trầm ổn dửng dưng, mới giảm đi khí thế sắc bén.

Vào giờ phút này, cảm giác áp bách đó quay trở lại.

Mạnh Tuyết Lý như có ảo giác bị người săn đuổi nhìn chăm chú, đang định buông đạo lữ ra, bỗng nhiên cả người cứng ngắc.

Thì ra tay Tễ Tiêu sờ vào gáy y. Từ lúc hai người tâm ý tương thông, bọn họ dùng cách này để biểu đạt thân mật.

Song lần này không giống, đầu ngón tay của Tễ Tiêu theo xương cổ, càng lúc càng đi xuống tìm kiếm, nhiệt độ xuyên thấu qua lớp áo mỏng đánh vào người, cảm giác tê dại truyền đến xương cụt.

Mạnh Tuyết Lý bị người ta sờ từ gáy đến xương cụt, không khỏi run rẩy, nhưng không phải run rẩy vì lạnh. Nếu như y vẫn còn là chồn, nhất định toàn thân sẽ dựng hết cả lông lên.

Dưới giao sa và nệm cá giao trong suốt, giường nước đầy đặn nhẹ nhàng lay động, phát ra tiếng nước chảy dễ nghe.

Mạnh Tuyết Lý nghe thấy tiếng động kia, không biết nghĩ đến cái gì, hai gò má ửng đỏ.

Tễ Tiêu rũ mắt, không thấy rõ thần sắc trong mắt hắn, thấp giọng hỏi: “Thức thần ngự vật luyện đến đâu rồi?”

Tay phải hắn vuốt ve qua lại xương cụt của Mạnh Tuyết Lý, tựa như rất thờ ơ, tay trái lại lấy ra chuỗi hạt châu Mạnh Tuyết Lý tặng hắn, đùa nghịch giữa các ngón tay.

Mạnh Tuyết Lý bị sờ đến cổ ngứa eo mềm, vốn ngồi ở trên người Tễ Tiêu diễu võ dương oai, dần dần run rẩy ngã xuống, dựa vào lòng đạo lữ, không nhịn được thấp giọng thở dốc.

Sau khi nghe xong lời này, y càng cảm thấy choáng váng hoa mắt, tình huống gì thế này, Tễ Tiêu muốn bàn chuyện tu hành, hay là muốn ngủ cùng ta?

Y phân ra một luồng thần thức, thử đụng vào chuỗi hạt châu trong tay Tễ Tiêu. Quà tặng rất không nể mặt chủ nhân, khẽ run lên, phát ra tiếng va chạm thanh thúy, rồi bất động.

Tễ Tiêu nhàn nhạt mở miệng: “Chưa đủ độ, vẫn không thể song tu.”

Mạnh Tuyết Lý xấu hổ cúi đầu: “Ta sẽ cố gắng.”

Tễ Tiêu lại nói: “Cũng không phải không có cách khác.”

Mạnh Tuyết Lý vui mừng: “Cách gì?”

Tễ Tiêu: “Ngươi chịu là được.”

Mạnh Tuyết Lý mờ mịt, nhất thời không kịp phản ứng: “Cái gì…”

Vừa dứt lời, Tễ Tiêu ôm eo y, giúp y điều chỉnh tư thế ngồi, thứ nóng bỏng, cứng rắn kia, liền để ở giữa hai đùi y.

Mạnh Tuyết Lý hô hấp chợt ngừng trong chớp mắt, đầu ầm ầm nổ tung.

Tễ Tiêu than nhẹ, giống như không biết làm sao: “Ta cũng không muốn đối xử với ngươi như vậy. Trước từng nói với ngươi, ta cũng có thất tình lục dục, có điều tính nhẫn nại so với thường nhân tốt hơn một chút mà thôi, nhưng ngươi luôn trêu chọc ta, còn nhìn, <Vân Tuyết Phong Nguyệt Lục> mấy thứ linh tinh này, rất hay sao?”

Hắn bình tĩnh giải thích, đặt câu hỏi, tay đặt bên hông Mạnh Tuyết Lý lại không ngừng chuyển động, thăm dò qua lớp áo lót, bắt đầu động tác.

Tễ Tiêu giương mắt, hai người bốn mắt nhìn nhau, Mạnh Tuyết Lý nhìn thấy bản thân trong mắt của đạo lữ, hốc mắt ửng đỏ, như có như không mà khóc, dáng vẻ tràn đầy ý loạn tình mê.

“Ngươi lén xem thoại bản của ta?” Mạnh Tuyết Lý giọng nói đứt quãng, biện bạch: “Là ngươi lần trước ở Hàn Môn Thành trên cầu giận ta, ta mới mua.”

Tễ Tiêu ghé vào tai y, nhẹ giọng hỏi: “Vậy ngươi khiến ta giận cả đường, cũng nên trách ta?”

Mạnh Tuyết Lý rụt tai, thầm nghĩ xong rồi, lại là chuyện Bạch Hà Đại Vương tắm rửa, chuyện này sao mãi không bỏ xuống được thế.

“Ngươi sẽ không lại muốn đánh mông ta đi.” Mạnh Tuyết Lý thở hổn hển nói.

Y nhớ lần trước Tễ Tiêu tức giận, đè mình lên bàn đánh, đánh ác như vậy, không khỏi vừa uất ức vừa xấu hổ, cả người dâng lên hơi nóng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »