Bất thình lình, Lâm Dịch không hề hấn gì, ngược lại hắc điêu lại vang lên những tiếng kêu thảm thiết liên hồi!
Mọi người sửng sốt, đồng loạt nhìn theo hướng mắt ấy...
Lúc này, Lâm Dịch đang cưỡi trên lưng hắc điêu, thô bạo giật phăng lông vũ của nó, vừa giật vừa mắng mỏ!
"Đã bảo đừng có gào rú nữa, ồn chết đi được có biết không?!"
"Thịt chim này ta quyết ăn bằng được, nhổ lông trước đã! Sau đó mới cho vào nồi!"
"Ta nhổ! Ta nhổ!"
Trước những ánh mắt trợn mắt ngoác mồm của tất cả mọi người, Lâm Dịch ghì chặt trên lưng hắc điêu, điên cuồng vặt lông, loáng một cái lông của hắc điêu chỉ còn lại chưa đầy một phần ba!
Người của Thuần Thú Tông hoàn toàn ngơ ngác.
Thế này là thế quái nào?!
Một tu sĩ nhỏ nhoi Luyện Khí kỳ tầng thứ bảy, vậy mà có thể ép một con hắc điêu đỉnh phong đến nông nỗi này?
Hơn nữa, nhìn thế này dường như...
Theo đà này, gã tiểu tử miệng còn hôi sữa kia thật sự có thể vặt sạch lông hắc điêu, cuối cùng đem đi nấu thịt!
"Dừng tay cho ta!"
Liễu Hải nhìn bộ dạng trụi lủi trên người hắc điêu thì nổi trận lôi đình, mắt đỏ ngầu.
"Dừng cái rắm, ta vặt tiếp!"
Lâm Dịch hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến Liễu Hải, phớt lờ lời gã ta, vẫn bướng bỉnh nhổ lông.
"U u!"
Hắc điêu sắp khóc đến nơi, nghĩ nó vốn là một tồn tại oai phong lẫm liệt, ngạo nghễ sải cánh giữa trời cao, lúc này lại bị người ta đè lên lưng, lông sắp bị vặt sạch...
Quả thực là nỗi sỉ nhục cực lớn!
"Chíu! Chíu!!"
Hắc điêu phẫn nộ điên cuồng bay loạn, hòng hất văng Lâm Dịch ra khỏi lưng.
Thế nhưng Lâm Dịch lại nắm chặt lấy cổ hắc điêu, mặc cho nó điên cuồng nhào lộn thế nào, anh cũng sống chết không buông tay.
Trên bầu trời, thỉnh thoảng lại có lông vũ rơi rụng.
Các nữ đệ tử Băng Tâm Cung đều nhìn đến ngây dại, họ chưa từng nghĩ rằng, người đàn ông khiến họ phản cảm này lại có thực lực cao thâm đến thế!
Thế này mà là vượt cấp khiêu chiến sao?
Quả thực là chuyện chưa từng nghe, chưa từng thấy!
Các tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng thứ bảy khác vượt cấp khiêu chiến, đối mặt với tầng thứ tám đều phải đánh đến trầy da tróc vẩy, cuối cùng trong tình trạng trọng thương mới gian nan giành chiến thắng.
Cho dù là thiên tài thì cũng phải tốn rất nhiều sức lực.
Nhưng Lâm Dịch thì sao?
Cũng là Luyện Khí kỳ tầng thứ bảy, chỉ bằng sức mạnh thể xác, không hề sử dụng công pháp gì, đã đánh cho một con yêu thú Luyện Khí kỳ đỉnh phong mất sạch nhuệ khí!
Chuyện này cũng quá kinh hãi thế tục rồi!
"Hắn rốt cuộc làm thế nào vậy? Tại sao người đàn ông này lại mạnh đến mức này?"
"Dù ta có dùng thần thức dò xét thế nào, tu vi của hắn vẫn luôn ở cảnh giới Luyện Khí kỳ tầng thứ bảy, thật không thể tin nổi!"
"Hắn thật sự là Luyện Khí kỳ?"
"Sao ta thấy sức mạnh này của hắn chẳng khác gì cường giả Trúc Cơ kỳ cả!"
Các nữ đệ tử Băng Tâm Cung há hốc mồm, đều nhìn đến ngây người.
Còn Liễu Hải thì giận dữ ngút trời, gã hận không thể bay vút lên trời, lôi cổ Lâm Dịch từ trên lưng hắc điêu xuống!
"Dừng tay! Đồ chó hoang, mau dừng tay cho lão tử!" Liễu Hải sắp phát điên rồi.
Ngay lúc gã không nhịn được, chuẩn bị nhảy lên liều mạng với Lâm Dịch thì Liễu Tự đột nhiên cản gã lại: "Đừng vội, xem tiếp đã."
Liễu Hải sốt ruột nói: "Ông nội, hắc điêu sắp không trụ được nữa rồi!"
"Cháu nhìn kỹ lại xem..."
Liễu Tự vẫn bình tĩnh tự nhiên, nheo đôi mắt già nua đục ngầu cười lạnh nói: "Lát nữa, chính là lúc gã tiểu tử kia phải trả giá đắt!"
"Hửm?"
Liễu Hải sửng sốt, gã vô thức nhìn về phía hắc điêu, "Đây... đây là!!"
Lúc này, khí thế vốn đang suy yếu của hắc điêu bỗng nhiên trở nên vô cùng mãnh liệt, áp lực khổng lồ ập xuống khiến người ta nghẹt thở.
Mộ Dung Tuyết biến sắc, đôi mắt lạnh lùng bỗng co rụt lại nói: "Không ổn, nó sắp đột phá rồi!"
Bà lão bên cạnh vô cùng lo lắng, kiêng dè nói: "Đây chính là điềm báo sắp đột phá!"
"Cái gì?!"
Nhiều nữ đệ tử Băng Tâm Cung đều ngớ người.
Ngay vào lúc mấu chốt này, mắt thấy Lâm Dịch sắp đánh bại con hắc điêu kia rồi, kết quả nó lại đột ngột đột phá giữa chừng?
Có nhầm không thế!?
Đợi khi con hắc điêu kia đột phá đến thực lực Trúc Cơ kỳ tầng thứ nhất, Lâm Dịch còn đánh thế nào được nữa?
Phải biết rằng, Luyện Khí kỳ đỉnh phong và Trúc Cơ kỳ tầng thứ nhất tuy chỉ chênh lệch một cấp, nhưng đó lại là một đại cảnh giới, thực lực cách biệt một trời một vực!
Nói không khách khí chút nào...
Dù có là năm sáu kẻ Luyện Khí kỳ đỉnh phong cũng không đánh lại một tu sĩ Trúc Cơ kỳ tầng thứ nhất!
"Lâm Dịch mau lùi lại, nó sắp đột phá rồi!" Mộ Dung Tuyết không nhịn được cất tiếng nhắc nhở.
Mà ở trên không trung, Lâm Dịch đang cưỡi trên lưng hắc điêu tự nhiên cũng nhận ra luồng khí tức hỗn loạn kia, sắc mặt anh khẽ biến.
"Hơ hơ, giờ mới biết sợ sao? Muộn rồi!"
Liễu Hải nén chặt sự cuồng hỷ trong lòng, hét lớn với hắc điêu: "Mau! Đột phá! Rồi xé xác con chó hoang kia ra cho ta!"
Đúng lúc này, Lâm Dịch khẽ động đậy.
Ngay khi tất cả mọi người tưởng rằng Lâm Dịch định tháo lui...
Chát!
Vô số người rớt cằm, Lâm Dịch vậy mà thẳng tay tát mạnh một cái vào con hắc điêu đang tỏa ra khí thế khủng bố kia!
"Chíu!"
Hắc điêu cũng có chút ngẩn người, nó bị đánh tới mức ngớ ra luôn!
"Chíu..." Hắc điêu không nhịn được rít lên một tiếng.
Sau đó, đầu của nó lại bị tát thêm một cái trời giáng!
"Chíu cái con mẹ ngươi!"
Lâm Dịch hoàn toàn không nể nang gì, miệng chửi bới om sòm, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh ôn hòa thường ngày.
Hắc điêu nếu biết nói tiếng người thì tuyệt đối sẽ chửi rủa ầm ĩ rồi liều mạng với Lâm Dịch!
Mẹ kiếp chứ!
Ta sắp đột phá rồi, ngươi tát một cái này là có ý gì?
Đại ca, ta sắp trở thành một con điêu cường giả Trúc Cơ kỳ rồi đấy! Ngươi có thể tôn trọng tôn nghiêm của loài điêu một chút được không!?
"Vặt lông! Vào nồi!"
Lâm Dịch hoàn toàn không nhận thức được bất kỳ nguy hiểm nào, dường như vẫn chỉ chăm chăm vào việc ăn thịt chim.
Ngay vào lúc này...
"Chíu!!!!"
Một tiếng rít dài của hắc điêu vang thấu mây xanh, với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, thân thể của nó to lên thêm chừng năm phân.
Khí tức phát ra đã là thực lực của Trúc Cơ kỳ tầng thứ nhất!
"Không xong, nó thực sự đột phá rồi!"
Bà lão vội vàng nhìn về phía Mộ Dung Tuyết nói: "Cung chủ, mau ngăn chặn trận tỷ thí này lại đi, nếu không hậu quả sẽ khôn lường!"
Mộ Dung Tuyết như chợt nghĩ ra điều gì, lạnh lùng nói: "Không vội, xem tiếp đã..."
Nàng vừa rồi đột nhiên nhận ra một vấn đề...
Lâm Dịch có phải là loại người làm việc không biết chừng mực không?
Rõ ràng là không.
Hắn tuyệt đối không ngốc, ngược lại còn vô cùng khôn ngoan, nếu không dã chẳng thể ép nàng phải đạt thành thỏa thuận với hắn, dâng tặng một suất vào Thông Thiên Tháp, lại còn nợ hắn một ân tình.
Một thiên tài thông minh như vậy...
Lại đi làm những việc ngu xuẩn tự tìm đường chết sao?
Mộ Dung Tuyết tuy không biết Lâm Dịch rốt cuộc còn có con bài tẩy nào, nhưng thần thái tự tin của hắn vẫn khiến nàng kìm nén ý định ra tay cứu người.
"Tốt lắm!"
Thấy hắc điêu đột phá thành công, người phấn khích nhất không ai khác ngoài Liễu Hải, gã đắc ý hét lớn: "Xé xác hắn ra! Lấy máu thịt của hắn làm tế phẩm đột phá cho ngươi!"
"Chíu!!"
Khí thế của hắc điêu vô cùng mạnh mẽ, tiếng rít dài này vang lên suýt nữa làm rách màng nhĩ của nhiều người!
"Ồn chết đi được!"
Lâm Dịch lộn một vòng trên không trung, nhảy từ trên lưng hắc điêu xuống.
Hắc điêu khóa chặt ánh mắt vào Lâm Dịch, hận không thể nuốt chửng lấy anh, lao vút xuống!
"Không ổn! Tốc độ của nó nhanh hơn rồi!" Bà lão kinh hoàng biến sắc.
Cùng một chiêu thức, nhưng tốc độ và sát thương đã hoàn toàn khác biệt, hắc điêu lúc này đã đột phá tuyệt đối không phải là thứ mà tu sĩ Luyện Khí kỳ có thể chống đỡ!
"Xong rồi! Hắn chết chắc rồi!"
"Thật đáng tiếc, tuy không muốn thừa nhận, nhưng thực lực của người đàn ông này quả thực rất khá..."
"Đúng vậy..."
Nhiều nữ đệ tử Băng Tâm Cung ánh mắt ảm đạm, họ tiếc nuối cho cái chết của Lâm Dịch.
Dù thế nào đi nữa, Lâm Dịch cũng tính là đệ tử đồng môn, cho dù là nam nhân thì nhìn vẫn thuận mắt hơn đám người Thuần Thú Tông kia.
Không ai nghĩ rằng Lâm Dịch có thể sống sót dưới sát chiêu khủng bố này của hắc điêu.
"Kết thúc rồi!" Liễu Hải cười lạnh liên tục.
Ngay lúc này, khóe miệng Lâm Dịch khẽ nhếch lên một độ cong quỷ dị...
Tay trái anh bắt quyết, miệng lẩm nhẩm bùa chú, trong lòng bàn tay phải bỗng nhiên xuất hiện một thanh đoản đao đỏ rực như máu.
"Tàn... Nguyệt... Sát!"
Lần này, Lâm Dịch không còn dùng chân khí để điều khiển đoản đao từ xa nữa, mà nắm chặt trong tay, dùng sức mạnh thể xác cực hạn ném mạnh đoản đao ra ngoài!
Tiếng xé gió rít lên chói tai!
Đoản đao lao vun vút về phía con hắc điêu đang hung hãn lao xuống, mắt thường hoàn toàn không thể nắm bắt được quỹ đạo của đoản đao, dù có trợn to mắt nhìn kỹ thì cũng chỉ thấy được một vệt tàn ảnh!
"U u!!"
Hắc điêu rống lên một tiếng thảm thiết, trước những ánh mắt kinh hãi của tất cả mọi người, nó từ trên không trung rơi rụng xuống đất!
Luyện Khí kỳ tầng thứ bảy, một đao trọng thương Trúc Cơ kỳ tầng thứ nhất!
"Không! Chuyện này không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!"
Liễu Hải lắc đầu nguầy nguậy, sống chết không muốn tin cảnh tượng trước mắt là thật, còn sắc mặt Liễu Tự thì xám ngoét như tro tàn.
Dưới vô số ánh mắt ngơ ngác như khúc gỗ, Lâm Dịch thong thả bước đến trước mặt hắc điêu.
"Gào rú cái gì, đã bảo bao nhiêu lần rồi, ồn ào quá!"
Lâm Dịch xách ngược hắc điêu lên, rồi ngay trước mắt Liễu Hải đang sợ đến vỡ mật, anh vậy mà lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một chiếc lò nướng dã ngoại!
Trong những ánh mắt trợn mắt ngoác mồm của đám đông, Lâm Dịch vác con hắc điêu đầy thương tích đặt lên lò nướng, rắc tiêu, mì chính, thậm chí còn rưới thêm chút sa tế...
"Mọi người bước ra tu chân, cái quan trọng nhất chính là chữ tín. Đã nói ăn thịt chim thì nhất định phải ăn cho bằng được, hôm nay ta quyết nướng chín ngươi!"