Hơn năm vạn tướng sĩ dưới trướng Đạo Tinh Vân vẫn đang ở trong thế giới bên trong của Tinh Vân Trận Bàn, ai nấy đều đang dưỡng tinh tích nhuệ, nâng cao thực lực.
Mặc dù sau khi Đạo Tinh Vân bị giết, Tinh Vân Trận Bàn đã trở thành vật vô chủ.
Nhưng thế giới bên trong trận bàn không hề có bất kỳ thay đổi nào, cũng không thể xảy ra chấn động.
Thần hồn ấn ký của Đạo Tinh Vân bị xóa bỏ sẽ không ảnh hưởng đến không gian bên trong trận bàn, trừ khi trận bàn sụp đổ, tổn hại thì thế giới bên trong mới biến động.
Do đó, hơn năm vạn tướng sĩ kia hoàn toàn không hay biết gì về những chuyện xảy ra ở thế giới bên ngoài.
Kỷ Thiên Hành âm thầm quan sát phản ứng của những tướng sĩ đó, thấy họ vẫn bị che mắt thì cũng yên tâm.
Hắn không để ý đến những tướng sĩ kia, trước tiên vận công luyện hóa Tinh Vân Trận Bàn, hoàn toàn nắm giữ nó trong tay.
Chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, Tinh Vân Trận Bàn đã bị hắn luyện hóa, trở thành vũ khí của hắn.
Dĩ nhiên, mặc dù hắn đã nắm giữ Tinh Vân Trận Bàn, nhưng hiện tại tối đa chỉ có thể phát huy được tám phần uy lực.
Hắn còn cần phải ôn dưỡng và tế luyện qua năm dài tháng rộng mới có thể hoàn toàn nắm giữ, biến nó thành bản mệnh thần khí của bản thân.
Đến lúc đó, hắn không chỉ có thể phát huy hoàn toàn uy lực của Tinh Vân Trận Bàn, thậm chí còn có thể phát huy vượt mức bình thường.
Sau khi nắm giữ Tinh Vân Trận Bàn, Kỷ Thiên Hành mới bắt tay vào sắp xếp hơn năm vạn tướng sĩ kia.
Hắn không trực tiếp lộ diện, thông qua tâm thần liên kết với Tinh Vân Trận Bàn, nhìn xuống toàn bộ thế giới bên trong.
Thế giới bên trong trận bàn rộng lớn ít nhất là chu vi mười mấy ức dặm.
Trong đó có thảo nguyên bao la vô tận, những dãy núi nguy nga, rừng rậm tươi tốt rậm rạp, còn có sông dài biển rộng cùng đủ loại phong cảnh tráng lệ.
Trên bầu trời không có mặt trời và mặt trăng, chỉ có mấy vạn ngôi sao vĩnh hằng không đổi.
Những ngôi sao đó đều là thật.
Năm xưa Đạo Tinh Vân ở ngoài tinh không bao la, đã dùng đại thần thông bắt giữ hơn ba vạn ngôi sao chân chính, luyện hóa chúng một lượt.
Cuối cùng, tạp chất của các ngôi sao bị loại bỏ toàn bộ, chỉ để lại tinh hoa và thu nhỏ thể tích đi mấy vạn lần.
Thế là, từng ngôi sao có đường kính vạn dặm được gã đặt vào bầu trời của thế giới trận bàn, vĩnh viễn tỏa ra ánh tinh quang lóa mắt.
Thế giới trận bàn không có khái niệm ngày và đêm, nhưng lại tràn ngập sức mạnh tinh thần vô cùng nồng đậm.
Trên bầu trời, trên mặt đất, đâu đâu cũng có thể nhìn thấy những đốm sáng li ti, đó đều do sức mạnh tinh thần ngưng tụ mà thành.
Một số nơi sức mạnh tinh thần quá mức ngưng tụ, vậy mà lại hình thành nên những dải sáng màu bạc, chảy xiết như những dòng suối nhỏ.
Ngoài sức mạnh tinh thần nồng đậm, tài nguyên tu luyện của thế giới này cũng rất phong phú.
Hơn năm vạn tướng sĩ dưỡng sức ở đây, dù cho Đạo Tinh Vân không cung cấp tài nguyên tu luyện, bọn họ cũng không thiếu tài nguyên.
Vì tên của trận bàn được đặt theo chữ "Tinh Vân", thế giới bên trong trận bàn cũng được Kỷ Thiên Hành đặt tên là thế giới Tinh Vân.
Hắn nhìn xuống toàn bộ thế giới Tinh Vân, trong nháy mắt đã hiểu rõ tình hình của cả thế giới này.
Hắn nhanh chóng tìm thấy vị trí của hơn năm vạn tướng sĩ kia.
Mặc dù thế giới Tinh Vân rất rộng lớn, nhưng những tướng sĩ đó rất thông minh, đều tụ tập ở trung tâm thế giới, nơi có sức mạnh tinh thần nồng đậm nhất.
Nơi đó là khởi nguồn của tất cả các dãy núi, là một quần thể núi non cao vạn trượng.
Lấy quần thể núi non nguy nga này làm trung tâm, mấy vạn dãy núi kéo dài ra bốn phương tám hướng, trải dài trên mặt đất như một tấm lưới khổng lồ, hình thành nên mạch lạc của thế giới Tinh Vân.
Nơi trung tâm nhất có chín ngọn núi khổng lồ cao vạn trượng, chống trời nâng đất, dưới sự chiếu rọi của ánh sao ngập trời, hiện lên vô cùng thần thánh và nguy nga.
Hơn năm vạn tướng sĩ phân bố trên chín ngọn núi khổng lồ đó.
Bọn họ xây dựng rất nhiều cung điện và phủ đệ, còn ở các thung lũng và dãy núi xung quanh xây dựng rất nhiều dược viên, thú viên, cùng với công xưởng luyện khí.
Thậm chí, có một số nam nữ tướng sĩ là đạo lữ hoặc phu thê, vậy mà đã sinh ra hậu đại.
Trên đỉnh các ngọn núi, trong những cung điện và phủ đệ kia, đều có thể nhìn thấy bóng dáng của một số trẻ nhỏ.
Tuy nhiên, trong số hơn năm vạn tướng sĩ, nữ nhân chỉ có hơn một ngàn người.
Vì vậy, số người có thể sinh sôi nảy nở thế hệ sau không nhiều, hiện tại chỉ có hơn ba mươi đứa trẻ.
---❊ ❖ ❊---
Hôm nay cũng như mọi ngày, thế giới Tinh Vân vẫn bình yên, tĩnh lặng như trước.
Đại đa số tướng sĩ vẫn ở trong nơi ở của mình, lẳng lặng vận công tu luyện.
Một số ít tướng sĩ đi lại xung quanh, hoặc là giao lưu kinh nghiệm tu luyện với đồng bạn, hoặc là đi hái dược liệu, cho thần thú ăn.
Có lẽ là do mọi người đều nghĩ rằng, thế giới Tinh Vân được Đạo Tinh Vân khống chế là nơi an toàn nhất.
Vì thế, các cung điện và phủ đệ trên chín ngọn núi đều không có hộ vệ gì, càng không nói đến người tuần tra.
Dù sao bao nhiêu năm qua, thế giới Tinh Vân chưa từng gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào, cũng không có sóng gió gì.
Nhưng ngay vào lúc này, bầu trời sao vĩnh hằng không đổi bỗng nhiên xảy ra kịch biến.
Mây đen không biết từ đâu tới nhanh chóng che phủ bầu trời, che lấp đi bầu trời sao ngập tràn.
Ánh tinh quang chói mắt bị mây đen cản lại, thiên địa nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng.
Trên đỉnh chín ngọn núi khổng lồ, hàng trăm cung điện và phủ đệ đều rơi vào trong bóng tối, chỉ có thể nhìn thấy những ảo ảnh mờ nhạt.
Mặc dù hơn năm vạn tướng sĩ kia cơ bản đều là cao thủ Thần Quân cảnh, cùng với một phần cường giả Thần Vương cảnh.
Đã là thần linh thì không ai sợ hãi bóng tối.
Nhưng bọn họ đã quen với việc quanh năm suốt tháng sống dưới ánh tinh quang ngập trời, đột nhiên bị bóng tối nuốt chửng, trong lòng vẫn cảm thấy hoang mang lo sợ.
Nhiều người nhận ra rằng chắc chắn đã xảy ra vấn đề gì đó.
Thế là, trong các cung điện và phủ đệ nhao nhao truyền ra tiếng kinh hô.
Hơn nữa có mấy trăm cường giả Thần Vương cảnh vội vàng kết thúc vận công tu luyện, bay lên bầu trời đêm để xem xét tình hình.
Chín ngọn núi khổng lồ đều hỗn loạn, nhiều cung điện và phủ đệ thắp lên đèn lửa.
Cũng may, ngoài việc mây đen che bầu trời, tinh tú biến mất ra, thiên địa không còn dị động nào khác.
Các tướng sĩ trong các cung điện và phủ đệ sau cơn hoảng loạn ban đầu đã dần bình tĩnh lại.
Các thống lĩnh và tướng quân Thần Vương cảnh nhao nhao đứng ra duy trì trật tự, bảo các tướng sĩ ở yên trong cung điện, không được khinh cử vọng động.
Nhiều tướng lĩnh tụ tập lại một chỗ, ghé tai nhau bàn tán, hỏi han xem đã xảy ra chuyện gì.
Bốn vị chủ soái tụ họp lại, đi tìm Vân Khoát Thần Vương hỏi thăm tình hình.
Trong trường hợp Đạo Tinh Vân không có mặt, Vân Khoát Thần Vương với tư cách là đệ tử của Đạo Tinh Vân, một cường giả đỉnh phong Thần Vương cảnh, chính là rường cột của các tướng sĩ.
Tuy nhiên, Vân Khoát Thần Vương quan sát xung quanh nửa ngày trời cũng không phát hiện ra điểm gì bất thường.
Đối mặt với nghi vấn của bốn vị chủ soái, gã cũng bó tay không có cách nào, chỉ có thể phát ra truyền tấn liên lạc với Đạo Tinh Vân.
"Mọi người đừng nôn nóng, để bổn tọa hỏi sư tôn một tiếng trước, mọi chuyện sẽ sáng tỏ ngay thôi."
Vân Khoát Thần Vương thầm nghĩ, có lẽ là sư tôn gặp phải chuyện gì đó, hoặc là đang giao đấu, đánh nhau với người khác, sử dụng đến Tinh Vân Trận Bàn nên mới xuất hiện tình huống như thế này.
Tuy nhiên, sau khi gã phát ra truyền tấn rất lâu vẫn không nhận được hồi âm.
Vân Khoát Thần Vương lòng đầy sốt ruột, trong lòng nảy sinh dự cảm không lành.
Gã lại sử dụng đủ mọi phương pháp, thậm chí dùng đến phương thức liên lạc khẩn cấp nhất.
Dù cho Đạo Tinh Vân đang chém giết đại chiến với người khác, chỉ cần nhận được tin nhắn liên lạc đều sẽ lập tức hồi âm.
Nhưng rất đáng tiếc, tất cả liên lạc mà Vân Khoát Thần Vương phát ra đều như đá chìm đáy bể.
Sắc mặt của gã ngày càng khó coi, sự sốt ruột bất an trong lòng cũng dần biến thành một dự cảm điềm xấu.