Ngũ vương tử quả nhiên đã trúng độc!
Toàn bộ khuôn mặt hắn biến thành màu đen như than, gân xanh nổi cuồn cuộn, bảy khiếu không ngừng trào ra máu đen. Ngũ tạng lục phủ đều bị ăn mòn thành tro đen, trộn lẫn với máu tươi, liên tục phun ra ngoài từ miệng.
Hắn gào thét đau đớn, hai tay ôm chặt lấy đầu, phát ra những tiếng gầm rú mơ hồ không rõ.
Thương Viêm, Bạch Thuật và Hồng Bào Thần Quân đều chết lặng. Họ không thể hiểu nổi, Ngũ vương tử rõ ràng không tham gia chém giết, cũng chẳng tiêu hao bao nhiêu thần lực. Thậm chí thực lực cảnh giới cũng ngang bằng với họ, không chênh lệch là bao. Tại sao kịch độc trong cơ thể họ còn chưa bộc phát, mà kịch độc của Ngũ vương tử lại bộc phát trước?
Chẳng lẽ... việc kịch độc bộc phát hay không có liên quan đến mức độ tức giận? Suy cho cùng, Ngũ vương tử liên tiếp chịu đả kích và sỉ nhục, vẫn luôn ở trong trạng thái giận dữ.
Ngay khi ý nghĩ này vừa thoáng qua trong đầu ba người, kịch độc trong cơ thể họ cũng lần lượt bộc phát.
"Phụt..." Hồng Bào Thần Quân vốn bị thương nặng hơn nên không chịu nổi đầu tiên, há miệng phun ra máu đen.
Ngay sau đó, Bạch Thuật cũng run rẩy như cày sấy, ngũ tạng lục phủ đau nhói như bị lửa đốt, rồi ngã gục xuống đất co giật không ngừng.
Thương Viêm có thực lực mạnh nhất, trụ lại được lâu hơn hai người kia vài hơi thở mới trào máu đen từ miệng và mũi.
Đến lúc này, phe của Ngũ vương tử coi như đã toàn quân bị diệt.
Đại chiến tại hiện trường đã sớm dừng lại. Người của Nhị vương tử và Tam vương tử đều nhìn cảnh tượng này với vẻ mặt phức tạp, khắp người lạnh toát. Mọi người đối với thủ đoạn của Kỷ Thiên Hành đã có hiểu biết sâu sắc hơn, đồng thời cũng thêm phần kính sợ và kiêng dè.
Tuy nhiên, biểu cảm của Nhị vương tử và Tam vương tử lại có chút vi diệu.
Chứng kiến Ngũ vương tử bảy khiếu phun máu, gào thét đau đớn, sắp sửa hóa thành vũng máu, Tam vương tử nội tâm tràn đầy do dự và giằng xé, thầm nghĩ: "Không được! Lão Ngũ vẫn chưa thể chết, ít nhất không thể chết ở đây! Phụ vương đã đích thân chỉ định hắn làm Thái tử, nếu hắn bị Thiên Hành hạ độc chết, phụ vương chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình. Dù bất cứ nguyên nhân hay lý do gì, phụ vương nhất định sẽ giết Thiên Hành. Ngay cả bản vương và nhị vương huynh cũng sẽ bị liên lụy, chắc chắn sẽ bị phụ vương trừng trị nghiêm khắc!"
Nghĩ đến đây, hắn định khuyên can Kỷ Thiên Hành cứu lấy Ngũ vương tử đang trúng kịch độc.
Về phần Nhị vương tử, hắn lại có chút hả hê, trong ánh mắt phức tạp ẩn giấu một tia mong chờ: "Ha ha ha... Lão Ngũ à lão Ngũ, chúng ta vốn tưởng ngươi tâm cơ thâm sâu, sẽ mang đến cho chúng ta rắc rối lớn. Không ngờ, ngươi vẫn không phải đối thủ của Thiên Hành, thế mà lại trúng kịch độc của hắn, mệnh chẳng còn bao lâu! Điều này thật quá tốt! Ngươi chết đi, sẽ không thể kế vị Thái tử. Bản vương lại bớt đi một đối thủ cạnh tranh, tiếp theo chỉ cần đánh bại lão Tam là có thể đoạt được vương vị! Hơn nữa, ngươi là do Thiên Hành giết, chẳng liên quan gì đến bản vương. Phụ vương vì thể diện thần quốc, nhất định sẽ xử tử Thiên Hành. Còn về phần bản vương, cùng lắm chỉ bị phụ vương trừng phạt một chút, tuyệt đối không nguy hiểm đến tính mạng. Đây thật là nhất tiễn song điêu! Bản vương thực sự phải cảm ơn Thiên Hành!"
Nhị vương tử mong chờ Ngũ vương tử sớm bị độc chết, hóa thành một vũng máu. Như vậy tâm nguyện của hắn đã đạt được, mà lại không phải gánh lấy tội danh.
Nhưng sự việc lại trái ngược với mong muốn. Ngũ vương tử gào thét đau đớn một lúc, bỗng lấy ra một nắm lớn thần đan, vận công luyện hóa. Sau đó, hắn tế ra bàn cờ cổ đồng kia cùng một chiếc đan lô bằng đồng màu xanh đậm. Hắn giải phóng thần lực, kích hoạt hai món thần khí này. Lập tức, bàn cờ cổ đồng tỏa ra ngũ sắc hà quang, bao bọc toàn thân hắn. Đan lô xanh đậm cũng giải phóng vô tận thanh quang, tràn vào cơ thể hắn, ngoan cường chống lại sự ăn mòn của kịch độc.
Chừng đó vẫn chưa đủ, hắn lại tế ra một lá thần phù tỏa kim quang, dán lên lỗ hổng máu thịt đang bị ăn mòn trên ngực. Lập tức, đạo kim phù thần bí kia tỏa ra vô tận ánh vàng, tạo thành lớp bảo vệ đặc biệt trong cơ thể, che chở chặt chẽ lấy trái tim và thần cách của hắn. Mặc dù trái tim hắn đã trúng kịch độc, cũng bị ăn mòn mấy vết khuyết, các tạng phủ khác đều đã hoại tử thành bột đen, nhưng nhờ hai món thần khí và phù chú, hắn lại gắng gượng trụ lại được. Nhục thân không bị hủy hoại, thần cách cũng không bị kịch độc ăn mòn. Cho dù thương thế có thê thảm, chật vật đến đâu, ít nhất thần khu và tính mạng đã được bảo toàn. Sau này hắn tìm cách trị thương, vẫn có thể bình phục!
Ánh mắt Nhị vương tử và Tam vương tử đều tập trung trên người Ngũ vương tử. Nhìn thấy lá thần phù thần bí kia, cả hai lập tức nhíu mày, lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ.
"Thiên Diễn Thần Phù? Đó chẳng phải là Thiên Diễn Thần Phù mà phụ vương ban cho hắn tại đại điển năm mươi năm trước sao?"
"Trời ạ! Đó là cực phẩm quân cấp thần phù, một trong những thần phù quý giá nhất của vương thất. Có được lá thần phù này, tương đương với việc có thêm một cái mạng. Hắn lại bị dồn đến mức độ này, có thể thấy... kịch độc kia đáng sợ đến nhường nào!"
Cả hai vị vương tử đều nhận ra lá thần phù màu vàng đó là do Quốc quân ban cho Ngũ vương tử. Khi đó, đại điển Thần Huyết do Ngũ vương tử phụ trách tổ chức, đã tốn không ít công sức. Đại điển diễn ra suôn sẻ, trong top mười thiên tài còn xuất hiện vài gương mặt mới, khiến Quốc quân vô cùng hài lòng, vui mừng liền thưởng cho Ngũ vương tử một lá Thiên Diễn Thần Phù. Không ngờ, Ngũ vương tử cất giữ năm mươi năm không dùng, hôm nay lại buộc phải lấy ra sử dụng.
Có sự bảo vệ của hai món thần khí và Thiên Diễn Thần Phù, thương thế của Ngũ vương tử đã ổn định lại. Kịch độc trong cơ thể được kiểm soát, tạm thời không lan rộng. Hắn tỉnh táo hơn nhiều, trợn mắt nhìn Kỷ Thiên Hành, trầm giọng quát lớn: "Thiên Hành! Đồ khốn kiếp đáng chết này, ngươi tiêu đời rồi! Trên trời dưới đất, không ai cứu được ngươi! Đời này nếu không băm vằn ngươi ra vạn đoạn, bản vương thề không làm thần!"
Sau khi thề thốt đầy oán độc, hắn liếc nhìn Nhị vương tử và Tam vương tử, hận thù nói: "Các ngươi thật tàn nhẫn! Lại dám cấu kết với tên súc sinh kia, liên thủ giết bản vương! Mối thù này bản vương ghi nhớ, các ngươi cứ đợi đấy!"
Nói xong, Ngũ vương tử liền xoay người rời đi. Kế hoạch đã hoàn toàn thất bại, bốn trăm cường giả và cao thủ dưới trướng cũng đều bỏ mạng tại đây. Hắn thất bại thảm hại, không còn gì luyến tiếc, chỉ có thể nhanh chóng rời khỏi nơi này, trở về trị thương giải độc. Mặc dù Thương Viêm và Bạch Thuật vẫn đang gào thét đau đớn, chưa hóa thành vũng máu, nhưng họ chắc chắn phải chết, không còn nghi ngờ gì nữa. Ngũ vương tử bỏ chạy một mình, căn bản không nghĩ đến việc mang theo họ.
Lúc này, Kỷ Thiên Hành xách Táng Thiên Kiếm, thân hình lóe lên chặn đường Ngũ vương tử. Hắn nhìn chằm chằm Ngũ vương tử với ánh mắt sát khí, lạnh lùng nói: "Sự việc đã đến nước này, ngươi còn vọng tưởng sống sót rời đi? Không thấy quá ngây thơ sao? Kể từ khoảnh khắc ngươi bắt đi con gái ta, ngươi đã chắc chắn phải chết!"
Ngũ vương tử kinh hãi, mặt mày dữ tợn quát lớn: "Đồ tạp chủng này, ngươi thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt? Ngươi điên rồi sao? Chẳng lẽ ngươi không biết, hậu quả của việc giết bản vương là gì? Dù ngươi có bản lĩnh ngút trời, cũng không chịu nổi cơn thịnh nộ của cả Huyết Diễm Thần Quốc!"
Hắn quả nhiên không nói dối. Hậu quả của việc chém giết trữ quân, bất kỳ Thần Quân nào cũng không thể chịu đựng nổi. Tam vương tử cũng đầy lo lắng, vội vàng lên tiếng khuyên can: "Thiên Hành công tử, chớ nên xung động! Người dưới trướng lão Ngũ đều đã chết sạch, hắn cũng rơi vào kết cục thê thảm như vậy, ngươi nên hả giận rồi! Hơn nữa, con gái ngươi chẳng phải đã được cứu về bình an vô sự sao? Ngươi việc gì phải giết lão Ngũ, để rồi phải trốn chạy chân trời góc bể..."