"Chẳng lẽ trong dụ lệnh, Đế quân đã điểm rõ thân phận của ta, nói ra ta là truyền nhân của Kiếm Thần?"
Trong đầu Kỷ Thiên Hành, phản ứng đầu tiên chính là nảy ra ý nghĩ này.
Chàng gật đầu với Thủy Nhược Du, đáp lại một cách trung thực: "Không sai."
Đồng tử của Thủy Nhược Du co rút lại, cảm xúc càng thêm phức tạp, nàng bất giác thở dài một tiếng.
Nàng khẽ cúi đầu, trong mắt lộ ra một tia ai oán, dường như đang hồi tưởng lại những chuyện cũ năm xưa.
Một lát sau, nàng lại tiếp tục hỏi: "Thiên Hành, có thể nói cho lão thân biết, ngươi làm thế nào để có được truyền thừa của Kiếm Thần không?"
"Chuyện này..." Kỷ Thiên Hành lập tức nhíu mày, do dự không trả lời.
Chàng đương nhiên nhìn ra được, sau khi Thủy Nhược Du biết chàng là truyền nhân của Kiếm Thần, cảm quan và thái độ đối với chàng đã trở nên thân thiết hơn rất nhiều.
Chàng không thể kìm nén được sự nghi hoặc trong lòng nữa, bèn lên tiếng hỏi Thủy Nhược Du: "Thủy chưởng giáo, vãn bối không hiểu lắm, vì sao người lại muốn hỏi về chuyện của Kiếm Thần?"
"Vãn bối tới Thần Ẩn Tông lần này, chỉ là phụng mệnh Đế quân đến lấy Thiên Cang Thần Hỏa Đỉnh, điều này thì có liên quan gì tới Kiếm Thần?"
Thủy Nhược Du sững sờ một chút, sau đó bật cười, nụ cười mang theo vài phần đắng chát và tự giễu.
"Thiên Hành, chuyện về Thần Đỉnh đừng vội, lát nữa hãy bàn."
"Lão thân chỉ là vô cùng tôn kính và ngưỡng mộ Kiếm Thần, nay biết ngươi là truyền nhân của ngài, nên muốn tìm hiểu nhiều hơn một chút, ngươi... chắc là có thể hiểu được tâm trạng của lão thân chứ?"
Kỷ Thiên Hành lại lắc đầu, giọng điệu trầm xuống: "Thủy chưởng giáo, vãn bối tuy còn trẻ, nhưng không phải là người không hiểu sự đời."
"Vừa rồi khi vãn bối xông vào sơn động, cái nhìn đầu tiên của người khi thấy vãn bối đã làm tâm cảnh rối loạn, mất đi sự bình tĩnh, và nhận nhầm vãn bối."
"Vãn bối dám khẳng định, người tuyệt đối không chỉ đơn thuần là tôn kính hay ngưỡng mộ Kiếm Thần, rất có thể người có liên quan tới Kiếm Thần."
Vừa nói, chàng vừa dán mắt vào Thủy Nhược Du, quan sát sự thay đổi biểu cảm của nàng.
Thủy Nhược Du quả nhiên sắc mặt hơi biến đổi, ánh mắt có chút né tránh, không dám nhìn thẳng vào mắt chàng.
Thấy phản ứng như vậy, Kỷ Thiên Hành càng thêm khẳng định, tiếp tục nói: "Rất lâu trước đây, có một vị tuyệt thế cường giả từng nói với ta, Kiếm Thần khi còn sống chưa từng thu đồ đệ, nhưng có bốn người theo hầu, được coi là ký danh đệ tử."
"Họ của bốn vị ký danh đệ tử này ghép lại chính là: Cổ, Diệp, Tiêu, Thủy!"
"Mà ta với tư cách là truyền nhân của Kiếm Thần, mang trên vai một sứ mệnh, chính là phải tìm ra bốn vị tiền bối này."
"Trước đó, ta đã tìm được Diệp Hoành Xuyên và Tiêu Vấn Thiên. Diệp hoàng ẩn cư trong Vô Nhai Giới của dãy núi Mãng Cổ, thủ thành cô độc, khổ đợi một người."
"Còn Tiêu Vấn Thiên ẩn cư trong Nam Hoang Đại Trạch, sáng lập ra thế gia ngàn năm Tiêu tộc, sớm đã khai chi tán diệp, con cháu đầy đàn, an hưởng tuổi già."
"Trong bốn vị tiền bối, chỉ còn lại Cổ và Thủy là chưa tìm được, vẫn luôn không có manh mối."
Kỷ Thiên Hành thao thao bất tuyệt, Thủy Nhược Du nghe những lời này lại hơi nghiêng đầu, sắc mặt vô cùng phức tạp, lặng im không nói.
Kỷ Thiên Hành nở một nụ cười, giọng điệu bình thản: "Trước kia khi ta đến Thần Ẩn Tông, chỉ nghĩ đến việc phụng mệnh lấy lại Thần Đỉnh, chưa từng nghĩ đến chuyện này."
"Dù cho ta biết chưởng giáo của Thần Ẩn Tông họ Thủy, ta cũng không hề liên tưởng đến phương diện này."
"Cho đến tận bây giờ, ta mới hiểu rõ, vì sao cảm xúc của người lại kích động như vậy, thân là Nguyên Thần cường giả mà cũng thất thố."
"Thủy chưởng giáo, nếu ta đoán không lầm, người chính là một trong bốn ký danh đệ tử của Kiếm Thần, chữ 'Thủy' trong Cổ - Diệp - Tiêu - Thủy phải không?"
Nói xong, chàng nhìn chằm chằm vào Thủy Nhược Du, lộ ra ánh mắt đầy mong đợi.
Thủy Nhược Du im lặng hồi lâu mới chậm rãi quay đầu nhìn chàng.
Lúc này, nàng không những sắc mặt buồn bã mà trong mắt còn phủ một tầng sương nước mỏng manh.
Là một Nguyên Thần cường giả, một phái chưởng giáo, vốn dĩ nàng là người tâm như chỉ thủy, ý chí kiên định, tuyệt đối không thể dễ dàng thất thố.
Nếu ý chí của nàng không đủ kiên định mạnh mẽ, làm sao có thể thủ vững Thần Ẩn Tông, bảo vệ Thần Đỉnh suốt hàng trăm năm?
Thế nhưng nay gặp Kỷ Thiên Hành, nghe chàng nhắc lại những chuyện cũ này, nàng lại không nhịn được mà lệ rơi đầy mặt.
Chỉ vì, Kỷ Thiên Hành đoán không sai, nàng đích thị là đệ tử thứ tư của Kiếm Thần, Thủy Nhược Du!
Hơn nữa, nàng có rất nhiều câu chuyện, trong lòng cất giấu quá nhiều nỗi đau!
"Thiên Hành... ngươi quả nhiên không hổ danh là truyền nhân của sư tôn, y bát truyền thừa của sư tôn nhất định sẽ được phát dương quang đại trong tay ngươi."
"Khi ngươi thao thao bất tuyệt, dáng vẻ tự tin, thần thái bay bổng kia, thật giống với sư tôn năm xưa biết bao!"
Thủy Nhược Du nhìn Kỷ Thiên Hành, trên mặt cố nặn ra một nụ cười, giọng điệu đầy cảm khái và hoài niệm.
Kỷ Thiên Hành nhìn thấu vẻ mặt và ánh mắt của nàng, bỗng nhiên cảm thấy có chút quen thuộc, nội tâm lập tức bị lay động.
"Thần thái và ánh mắt của Thủy chưởng giáo, dường như ta đã từng thấy trên người Tiêu Linh Nhi."
"Đó là một nỗi tiếc nuối vì yêu sâu đậm mà không có được, nhưng ánh mắt của nàng so với Tiêu Linh Nhi còn có thêm vài phần tuyệt vọng và hồi ức."
"Dẫu sao, Kiếm Thần cũng là người đã khuất, Thủy chưởng giáo vĩnh viễn không thể gặp lại ngài ấy nữa."
"Ủa... chẳng lẽ Thủy chưởng giáo thân là ký danh đệ tử của Kiếm Thần, lại đem lòng yêu mến Kiếm Thần, si tình cả một đời?"
Trong đầu Kỷ Thiên Hành chợt lóe lên ý nghĩ này, lập tức sững sờ.
Cùng lúc đó, giọng nói trầm thấp và tang thương của Táng Thiên vang lên trong đầu chàng.
"Nhóc con nhà ngươi... cuối cùng cũng hiểu ra rồi."
"Hả?" Kỷ Thiên Hành hiểu ý trong lời nói của nó, lập tức cảm thấy khó tin: "Táng Thiên, thật sự bị ta đoán trúng rồi sao?"
Táng Thiên không đáp lại chàng, giọng điệu trầm thấp và nghiêm nghị nói với Thủy Nhược Du: "A Thủy, ngàn năm trôi qua rồi, nàng cũng từ độ tuổi xuân thì năm ấy, đến nay đã bạc trắng đầu, vì sao vẫn không thể gỡ bỏ tâm kết, không thể buông bỏ người đó?"
Thủy Nhược Du đang tự mình đau buồn, đột nhiên nghe thấy giọng nói của Táng Thiên, thân hình lập tức chấn động.
Nàng nâng tay áo lau vết lệ trên khóe mắt, lập tức quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Kỷ Thiên Hành, không thể tin nổi hỏi: "Táng Thiên? Là giọng của nó sao?"
Kỷ Thiên Hành không nói gì, chỉ bình thản gật đầu.
Giọng nói của Táng Thiên lại vang lên, giọng điệu đầy tang thương và cảm khái: "Kiếm Thần cả đời si mê kiếm đạo, vì võ đạo mà sống, lại vì thần đạo mà vong."
"Những nữ tử si tình không hối tiếc với ngài như nàng không phải là ít, nhưng ai có thể nhận được sự quan tâm và yêu thương của ngài ấy?"
"Năm đó khi Kiếm Thần rời đi, ta đã từng nhắc nhở nàng, đừng quá lụy tình, người chịu tổn thương cuối cùng chỉ có thể là bản thân mình."
"Không ngờ, đã ngàn năm trôi qua nàng vẫn si tình không hối tiếc, tiếc là Kiếm Thần đã không còn nhìn thấy được nữa..."
Lần này Thủy Nhược Du nghe vô cùng rõ ràng, lập tức có thể khẳng định, đây đích xác là giọng của Táng Thiên.
Nàng nhìn chằm chằm vào Kỷ Thiên Hành, giọng điệu phức tạp nói: "Thiên Hành, ngươi lại lấy được Táng Thiên Kiếm? Tình hình của nó hiện tại thế nào?"
Kỷ Thiên Hành không nói nhiều, trực tiếp tế ra đoạn kiếm Táng Thiên, trình diện trước mặt Thủy Nhược Du.
Thần sắc Thủy Nhược Du lay động, thân ảnh lóe lên liền bay tới, rơi xuống bên cạnh Kỷ Thiên Hành.
Nàng dán mắt vào Táng Thiên Kiếm, giọng điệu vội vàng hỏi: "Táng Thiên! Quả nhiên là ngươi! Năm đó sau khi ngươi rời đi cùng sư tôn, rốt cuộc đã đi đâu?"
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao sư tôn lại vẫn lạc?"